.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 873: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 891 Đây là lần đầu tiên anh gặp Tông Sư ở thủ đô.




Về phần thể diện của bản thân, Bạch Kính Đình không hề để tâm, cùng lắm thì không làm gia chủ nữa, sau này yên tâm làm bác sĩ là được. Lý Dục Thần nói: "Đánh cược toàn bộ tài sản của tôi ư? Ông có biết tài sản của tôi có bao nhiêu không? Ông có cược nổi không? "

Bạch Phương Hưng bật cười thành tiếng: "Cậu cho rằng nhà họ Lý vẫn là nhà họ Lý hai mươi năm trước hay sao? Khu nhà sau là khu vực riêng của nhà họ Bạch, người không nhiệm vụ miễn vào. Hầu hết bác sĩ và nhân viện của Bách Thảo Đường đều ở tại y quán đằng trước, Người được đi vào đây toàn là nhân viên thân tín của nhà họ Bạch, đi đằng sau họ là Lý Dục Thần, Lâm Mộng Đình và ông chủ Hầu. ” Đương nhiên Lý Dục Thần có thể lấy Thiên Đô lệnh ra để Bạch Phương Hưng quỳ xuống ngay tại chỗ nhưng đây không phải là điều anh muốn. Hóa ra, sau khi đi qua cánh cửa này mới thấy đằng sau vẫn còn một khu vườn riêng biệt nữa, đình đài lầu tạ, núi giả, hành lang quanh co, yên tĩnh hơn so với khu nhà trước nhiều. Ông chủ Hầu đi cuối cùng, bị hai vệ sĩ nhìn tới mức ngượng ngùng, như thể trên người mình không mặc quần áo vậy. Vừa rồi Bạch Phương Hưng đang ở đây, tới khi Bạch Quân Đường sai người vào gọi, ông ta mới chạy ra. Ở đầu đường phố phường tấp nập không thích hợp để sử dụng Thiên Đô lệnh. Trong số những người nhà họ Bạch mà vừa rồi anh nhìn thấy, ngoài Bạch Phương Hưng ra, kể cả Bạch Kính Đình cũng không biết võ công, cùng lắm chỉ tập một chút bài võ dưỡng khí của y gia mà thôi. Bạch Phương Hưng dẫn mọi người tới sân sau nhưng không dừng lại mà đi tiếp qua chiếc cửa nhỏ ẩn ở góc tây bắc. Nhà chính và phòng bên hông được dùng làm văn phòng và kho hàng. Hơn nữa, nơi này cũng không phải là Bạch Vân Quan. Không biết làm thế nào mà ông lại làm giám viện được”. Bạch Phương Hưng phải chào vệ sĩ, vệ sĩ mới mở cửa cho họ vào, ánh mắt cảnh giác như chim ưng, nhìn lần lượt từng người một, không bỏ sót một chi tiết nào. Bạch Phương Hưng cười khẩy: “Người như cậu mà cũng xứng được Kim sư huynh nhắc tới à? Đây là nơi được dành riêng để tiếp các bệnh nhân quan trọng, nhà ở, sân vườn biệt lập, không phải tiếp xúc với những người ở nhà trước. Anh sở hữu hơn năm mươi phần trăm cổ phần, nói cách khác, hiện tại khối tài sản của anh ít nhất là một trăm tỷ”. Họ đi tới trước một tòa nhà nhỏ có hai người ăn mặc kiểu vệ sĩ đứng bên ngoài. Hiện tại cậu chỉ có một mình, nhà họ Lý ở kinh thành không có nổi một mảnh ngói, cậu thì có tài sản gì chứ? Khu nhà trong là bộ phận chính của y quán, hai gian nhà hai bên là phòng khám bệnh chuyên gia, nơi hội tụ các danh y. Bách Thảo Đường được xây dựng mở rộng từ một ngôi nhà theo lối kiến trúc cổ, nhà trước và chỗ cơi nới thêm trở thành tiệm thuốc và gian trước của y quán, hai bên trái phải đều là kiến trúc kiểu mở, trông rất bề thế. Vì còn có tài sản vô hình mà nhà họ Tiền và các nhà khác góp vốn nên ông Lang đã bảo chị Hân Đồng chịu trách nhiệm quản lý, mời chuyên gia tới tiến hành hạch toán tài sản và định giá. Thấy Bạch Phương Hưng đi vào phòng, ông ta chậm rãi đứng dậy, nói: “Bạch đạo trưởng về rồi”. ” “Lần trước, sau lễ đính hôn… “Được, vậy thì không nói chuyện Kim đạo trưởng, chỉ nói một chút về tài sản của tôi thôi”, Lý Dục Thần nhìn về phía Lâm Mộng Đình đứng bên cạnh: “Mộng Đình, hiện tại, tập đoàn Kinh Lý của chúng ta có bao nhiêu tài sản? ” Lý Dục Thần lắc đầu: “Xem ra đạo trưởng Kim Tam Mộc trước khi rời đi không nói gì với ông về tôi. Rốt cuộc bên trong có nhân vật ghê gớm cỡ nào? Nhưng khi đi vào đến đây thì ngay cả vệ sĩ trông cửa cũng là cao thủ Hóa Kình. ”, nhắc đến chuyện đính hôn, Lâm Mộng Đình hơi đỏ mặt, ngập tràn hạnh phúc: “Tài chính thực tế của tập đoàn Kinh Lý đã vượt quá sáu mươi tỷ. Lý Dục Thần hơi ngạc nhiên, hai người này đều là cao thủ võ đạo, công phu đã tới Hóa Kình. Hai bên phòng khám bệnh xây thêm hai tòa nhà có kiến trúc mái bay giả cổ, bên trong lại được trang bị toàn là các thiết bị hiện đại. Hiện tại, khối tài sản thực tế của tập đoàn Kinh Lý khoảng hơn chín mươi tỷ, giá trị tập đoàn được định giá hơn hai trăm tỷ. Họ đi vào một sảnh lớn, trên ghế sô pha giữa phòng có một ông lão chừng năm mươi, sáu mươi tuổi. Mặc dù thái độ hết sức khách khí nhưng cũng không kiêu ngạo, không tự ti, khí thế chỉ có mạnh chứ không có yếu. Lý Dục Thần nhìn người này một cái, rốt cuộc cũng biết vì sao vệ sĩ ở cửa ra vào đều là cao thủ Hóa Kình, bởi vì người này là một Tông Sư. Đây là lần đầu tiên anh gặp Tông Sư ở thủ đô. Bạch Phương Hưng đi vội lại: "Tiêu Tông Sư, đã để ông phải đợi lâu rồi, bên ngoài xảy ra chút việc". Lý Dục Thần nghe thấy Bạch Phương Hưng gọi đối phương là "Tiêu Tông Sư", bất giác sững sờ, lẽ nào đây chính là đệ nhất Tông Sư thủ đô Tiêu Sinh, tiếng tăm lừng lẫy không thua gì Châu Khiếu Uyên của Kim Lăng ư?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.