.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 885: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 903 Chết rồi




"Trên thực tế, nhà họ Lý mời Bạch Cảnh Thiên trước, nhưng Bạch Cảnh Thiên bởi vì đại hội Hạnh Lâm Nam – Bắc khi ấy mà từ chối nhà họ Lý. Không những từ chối mà còn cắt đứt quan hệ hai nhà Bạch – Lý". "Tại sao? "

"Tôi cũng không chắc lắm, chỉ nghe nói là vị phu nhân ấy đích xác là ma nữ, nhà họ Lý mời Bạch Cảnh Thiên ra tay là để đổi ma huyết, loại bỏ ma tâm cho bà ta. Nhưng Bạch Cảnh Thiên cho rằng việc này sẽ mang lại tai họa cho nhà họ Bạch, ông ấy từ chối cũng là điều dễ hiểu". ”, mọi người giật mình. Cho đến khi nghe Lý Dục Thần nói đến kết cục của Hồ Vân Thiên, cuối cùng ông ta cũng hiểu được nỗi khổ tâm của bố. “Không phải quy ẩn, mà ông ta chết rồi”, Lý Dục Thần bỗng lên tiếng. Hồ Vân Thiên đồng ý, đồng thời ở đại hội Hạch Lâm cố ý thua Bạch Cảnh Thiên, từ đó mai danh ẩn tích. Tiêu Sinh tiếp tục kể. “Sao cậu biết? “Bạch Cảnh Thiên về sau biết được sự thật, cảm thấy xấu hổ và giận dữ, bởi thế mới chết không nhắm mắt”, Tiêu Sinh nhìn người nhà họ Bạch, thở dài: “Hầy, ông ấy làm thế cũng là vì nhà họ Bạch, vì con cháu đời sau. “Chết rồi? ” Ông ta nói đúng những gì nhà họ Bạch nghĩ. Lý Dục Thần nói: “Ông ta bị người ta vứt xác xuống giếng, oan hồn bị thuật pháp phong ấn. Cũng có người nói rằng ông ta buồn lòng mà chết. Có thể tưởng tượng ra được, nếu hồi xưa bố không từ chối, vậy thì cuối cùng người bị vứt xác xuống giếng không phải Hồ Vân Thiên, mà là Bạch Cảnh Thiên. Chuyện này không hợp lý, cũng không phù hợp với tính cách của anh tôi! Nhưng các ông trách ngược lại nhà họ Lý thì lại càng vô lý”. Vừa nãy Bạch Kính Đình còn không hiểu tại sao với tính cách của bố mình lại còn sợ hãi mà từ chối cứu người? Chuyện này không thể trách ông ấy được. ”, Tiêu Sinh kinh ngạc, hỏi. Lý Dục Thần buồn bã, anh không ngờ vì nhà họ Lý mà Hồ Vân Thiên hy sinh lớn nhường ấy. Thật ra, ông ta lặng lẽ đến nhà họ Lý, vẫn luôn chữa bệnh cho vị phu nhân ấy”. Chính tôi là người vớt xác ông ta lên, đem đi an táng. Bạch Phương Hưng còn nói: “Hồ Vân Thiên chữa bệnh đấy, nhà họ Hồ có bị làm sao đâu, chẳng phải vẫn là Dược Vương Giang Nam, số một Tiền Đường à? Mọi người trong phòng xuýt xoa kinh hãi. “Bạch Cảnh Thiên không muốn ra tay, nhà họ Lý đành phải tìm đến Hồ Vân Thiên. Và cả nhà họ Bạch khả năng cao cũng sẽ bị liên lụy. ” Tiêu Sinh nói: “Nhà họ Hồ không sao là bởi vì Hồ Vân Thiên sắp xếp việc quy ẩn trước, vạch rõ quan hệ với nhà họ Hồ. Nếu không có tôi phát hiện thì ông ta vĩnh viễn phải chịu sự thống khổ bị tà khí đoạt hồn, dù đã chết thì cũng chẳng khác nào rơi vào địa ngục”. Vì sao anh tôi lại không dám chữa bệnh cho thiếu phu nhân nhà họ Lý? Bạch Phương Hưng kìm lòng không đặng mà nói: “Tôi không hiểu, chỉ là khám bệnh thôi mà, bất kể là ai hay xuất thân thế nào, chẳng lẽ còn có thể liên lụy đến bác sĩ? Người nhà họ Bạch nghe xong, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Người ngoài cảm thấy ông ta thua cho nên nản lòng thoái chí, quy ẩn núi sâu. Không hiểu tại sao bố lại cắt đứt quan hệ với nhà họ Lý chỉ vì chuyện đó. Vốn tưởng rằng ông ta bởi vì giúp mẹ chữa bệnh mới bị liên lụy, thì ra ông ta đã dự liệu trước được hậu quả, chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận cái chết. Nhà họ Bạch bọn tôi mấy trăm năm qua chữa bệnh cho biết bao nhiêu người, vương công quý tộc, giặc cướp giang hồ, đủ mọi hạng người trong xã hội, có loại người nào mà chưa từng cứu chữa cho đâu? Phải thù hận đến mức nào mới có thể đối phó một người như thế, chết cũng không tha mà còn muốn tàn hồn oán khi chịu khổ? Sau đó, ông ta quy ẩn, không còn xuất hiện trên giang hồ nữa”. Đâu thấy nhà họ Bạch bị ảnh hưởng gì. Bố của ông ta hy sinh danh tiết của mình để bảo vệ nhà họ Bạch. Thảo nào sau khi nhà họ Lý xảy ra chuyện, bố ông ta cứ hậm hực mãi, rồi ngã bệnh, không khỏe lên nổi. Bởi vì Bạch Cảnh Thiên cảm thấy hổ thẹn, thẹn với giáo huấn của các bậc thánh nhân đi trước, thẹn với lương tri người thầy thuốc. Bạch Kính Đình thở dài, ông ta khom lưng hành lễ với Lý Dục Thần, nói: "Cậu Lý, trước kia bố tôi cũng bất đắc dĩ, mọi việc ông ấy làm đều vì nhà họ Bạch, vì đám con cháu bất hiếu bọn tôi. Tôi xin lỗi cậu vì sự bất kính khi nãy, đồng thời thay mặt bố tôi và nhà họ Bạch xin lỗi nhà họ Lý". Sự thẳng thắn và độ lượng của Bạch Kính Đình gây thiện cảm cho Lý Dục Thần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.