Ban đầu, người nhà họ Bạch tạo ấn tượng xấu cho anh. Từ khi bước vào cửa Bách Thảo Đường, từ đầu đến cuối anh chỉ cảm thấy bọn họ ngạo mạn và ngang ngược, cho đến khi Bạch Kính Đình xuất hiện. Anh lập tức đỡ Bạch Kính Đình dậy, nói: "Bạch gia chủ không cần như vậy, những việc này đều là chuyện cũ năm xưa rồi, nói ra rõ ràng là được. Bố ông không làm sai gì cả, các ông cũng không sai, không cần xin lỗi". Bạch Quân Đường ở bên cạnh cười ha ha: "Đúng đấy, đúng đấy, nói rõ ràng là được rồi, hai nhà Bạch – Lý vốn quen biết nhiều đời, bây giờ nối lại tình xưa, vụ đánh cuộc vừa rồi coi như vui đùa, xí xóa đi. So ra, Bạch ngũ gia tuy có bối phận cao, cũng khá nổi danh ở thủ đô, nhưng sự độ lượng và tầm nhìn lại hạn hẹp. ” Bạch Quân Đường hơi sợ Bạch Phương Hưng, ông ta nói: “Nghe anh nói kìa, anh ba, em cũng chỉ suy nghĩ cho anh em khác trong nhà! Nghĩ vậy, ông chủ Hầu không coi Bạch ngũ gia có địa vị cực cao trong giới ra gì, ông ta còn nhủ thầm: Ông năm nhà họ Bạch cũng chỉ đến thế mà thôi! Sau này hai nhà Lý – Bạch nối lại quan hệ thì sẽ đi sâu hợp tác nhiều hơn. Lý Dục Thần không có tình cảm thắm thiết với những người nhà họ Bạch này. Ông ta không biết tại sao mình lại có ý nghĩ như thế, trước kia trong số những người ông ta quen biết ở thủ đô, có ai mà không khen Bạch ngũ gia? Ngoại trừ Bạch Kính Đình, những người khác của nhà họ Bạch đều quá kiêu căng, 20% cổ phần có thể làm bọn họ bớt kiêu ngạo lại. Huống hồ, từ lúc Bạch Cảnh Thiên từ chối chữa bệnh cho mẹ anh, quan hệ giữa hai nhà Bạch – Lý đã chấm dứt rồi. Ông chủ Hầu nghe thế thì thầm gật đầu, đừng thấy Bạch Kính Đình tỏ ra hàm hậu, thành thật mà lầm, thật ra ông ta nhìn thấu mọi việc, thảo nào có thể làm gia chủ nhà họ Bạch. Nhưng Bạch Kính Đình là gia chủ, gia chủ đã lên tiếng thì ông ta cũng không tiện nói gì. Anh không đến mức thèm khát số cổ phần ấy của Bách Thảo Đường, nhưng đánh cuộc là đánh cuộc, tình nghĩa là tình nghĩa, đây là hai việc khác nhau. Đều là người một nhà với nhau, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, hà tất phân chia rạch ròi? Cho dù nhà họ Lý không cần thì để báo đáp ơn huệ của Hồ Vân Thiên khi xưa, anh có thể đưa Bách Thảo Đường cho nhà họ Hồ, để Y Tông Nam – Bắc hợp nhất làm một. Bạch Quân Đường bĩu môi, không tán đồng cách nói của Bạch Kính Đình, ông ta vẫn cho rằng cháu trai mình quá thành thật. Hahahaha… Ông ta nghiêm mặt, nói: “Chú năm, đây không phải trò đùa, dù nhiều tiền đến mấy cũng không mua được danh dự của nhà họ Bạch, 20% cổ phần là thứ mà cậu Lý nên có được. Ánh mắt lạnh lùng của Lý Dục Thần bỗng khiến Bạch Kính Đình thấy lạnh gáy. Nhưng ông ta ngẫm lại, bỗng nhiên sợ hãi đến mức ứa mồ hôi lạnh. Không giống Kính Đình, nó là gia chủ, lại là danh y hàng đầu thủ đô, không chết đói được”. Nếu Bạch Kính Đình cũng có ý đó thì anh sẽ rời đi ngay, dù nhà họ Bạch có đưa cho anh nhiều cổ phần hơn anh cũng không cần. Lý Dục Thần không nói gì, mà nhìn Bạch Kính Đình. ” Lý Dục Thần khẽ nhíu mày. Bạch Phương Hưng mãi không nói gì, đến bây giờ mới bực tức hừ một tiếng, nói: “Chú năm, chú nói gì thế? ”, Bạch Quân Đường nhắc. Nhưng muốn nối lại quan hệ hai nhà Bạch - Lý thì khỏi phải nhắc đến nữa. “Kính Đình, vừa rồi cháu nói tiền đặt cược là 20% cổ phần từ chỗ cháu, nhưng không được chia đều từ cổ phần của mọi người ra đâu đấy! Cháu tin cậu Lý nhất định có thể khôi phục nhà họ Lý tại hiện vinh quang ngày xưa”. Đợi khi nào tập đoàn Kinh Lý chính thức tiến vào thủ đô, thứ anh muốn không phải là 20% cổ phần nữa, mà anh muốn bảng hiệu Bách Thảo Đường đổi sang họ Lý. Anh tu hành ở Bạch Vân Quan, không biết chăm sóc người nhà mệt thế nào, sống khổ ra sao, mọi người chỉ có thể chia nhau chút lợi nhuận ấy mà sống thôi. Bạch Quân Đường nói một cách uyển chuyển, còn nhắc đến Bạch Vân Quan, làm cho Bạch Phương Hưng không nói được gì nữa. Bạch Phương Hưng vốn đã khó chịu trong người, bởi vì hôm nay thua mất cổ phần, ông ta phải chịu hơn một nửa trách nhiệm, nhưng ông ta xuất gia, không có cổ phần ở nhà họ Bạch, cũng không thể lấy sản nghiệp của Bạch Vân Quan ra dùng, chỉ có thể lo lắng suông. Bạch Kính Đình cười nói: "Chú ba, chú năm, các chủ không cần nói nữa, 20% cổ phần để đặt cược vốn là dùng của cháu, chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến những người khác trong nhà. Được rồi, việc này đến đây thôi, không ai được nhắc lại nữa". Lúc này, sự uy nghiêm của một vị gia chủ trên người ông ta mới được thể hiện rõ ràng, ông ta nói một câu đã khiến nhà họ Bạch im miệng.