Từ đường của nhà họ Lâm nằm ở góc phía tây nam của khu biệt thự sơn trang Bắc Khê, có một ngôi nhà riêng biệt ở đó, hoàn toàn được xây dựng dựa theo tông miếu của gia tộc thời cổ đại. Bên trong từ đường rất lớn, ngoài chính điện là nơi thờ cúng tổ tiên thì còn có sảnh tiếp khách và phòng họp. Lâm Thượng Nghĩa đang nằm trên chiếc ghế mây trong phòng khách, đôi mắt hơi khép hờ. Lý Dục Thần ngồi ở một bên, ngón tay đặt lên mạch của ông cụ Lâm. Khí cơ của Lâm Thượng Nghĩa tương đối ổn định, sau khi được chân khí tiếp mệnh, các triệu chứng bệnh tật cũng đều giảm xuống, nhưng hồn phách vẫn suy yếu như cũ. Huống chi những lời bà ta nói lần này đều là sự thật, nhà họ Lâm đúng là có quy tắc như vậy, Lý Dục Thần đã phá vỡ quy tắc khi bước vào từ đường. Anh không hiểu chuyện của nhà họ Lâm, can thiệp vào cũng không tiện. Ánh mắt của mọi người đổ dồn vào Lý Dục Thần, bắt đầu xì xào bàn tán. Nhìn thấy anh đi cùng Lâm Mộng Đình, những người chưa từng nhìn thấy anh cũng sẽ đoán rằng đây là con rể mới của nhà họ Lâm do ông cụ Lâm chỉ định. Lý Dục Thần cười nói: "Thân thể của ông không có vấn đề gì, nội tình rất tốt, nếu như không phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn thì sống qua trăm tuổi cũng không thành vấn đề". Anh có tư cách gì để tham dự? Người không rõ tình huống còn hỏi: "Đó là bạn trai của Mộng Đình sao? Chỉ có điều bọn họ không ngờ rằng Lâm Mộng Đình lại thẳng thừng đưa anh vào từ đường của nhà họ Lâm. Cậu xem như nể mặt tôi mà đừng so đo với nó. " "Không biết, hình như là ông cụ Lâm đã sớm ấn định hôn ước". . "Dục Thần, cháu trai của tôi là đứa thiếu hiểu biết, thiếu giáo dục từ khi còn nhỏ. . Mặc dù lúc này Lâm Lai Phong đang ngồi giữa một nhóm người nhưng trên mặt ông ta đầy phiền muộn, vừa nhìn thấy Lý Dục Thần đi vào thì vẻ mặt ông ta lại càng khó coi hơn. Nhưng ông cụ dường như không nghĩ vậy. Trăm tuổi cũng có cái lo của trăm tuổi, sống thêm mấy năm cũng chỉ là mấy năm bi ai, bây giờ tôi chỉ muốn lo liệu hậu sự của mình cho tốt, không muốn sau khi ra đi trong nhà lại có thêm nhiễu loạn gì”. Lý Dục Thần biết ý của ông lão nên nói: "Cháu không để bụng chuyện Lâm Thiếu Hằng, nhưng nếu bọn họ lại giở trò với cháu lần nữa thì cháu cũng không dám cam đoan điều gì với ông đâu". "Cái gì mà cậu chủ nhà nào chứ, nghe nói hắn trước kia đi nhặt rác, cũng không biết năm đó hắn ta đã cho ông cụ uống bao nhiêu rượu mới khiến ông ta trở nên mê muội như vậy". ” Nghiêm Tuệ Mẫn không biết rằng chính Lâm Thượng Nghĩa đã gọi Lý Dục Thần đến đây, chỉ nghĩ rằng chính Lâm Mộng Đình đã quyết định đưa Lý Dục Thần vào, cho nên lúc nói chuyện cũng có vài phần chột dạ. Khuôn mặt của Nghiêm Tuệ Mẫn đỏ bừng, những lời nói của Lâm Lai Nghi chẳng những công kích bà ấy mà còn mắng cả nhà mẹ đẻ của bà ấy. Có thể thấy rằng kẻ thi triển vu thuật "Đinh Đầu Tiễn Thư" vẫn chưa chịu buông tha. Nghe những tiếng bàn tán này, Lâm Mộng Đình rất xấu hổ. " Lâm Lai Nghi là chị cả trong nhà họ Lâm, trước đây hống hách thành thói, nay lại ỷ vào thế lực nhà chồng ở Tiền Đường nên có quyền lực rất lớn ở nhà họ Lâm. Lý Dục Thần biết điều này rất rõ. Ông cụ thở ra một hơi: "Thoải mái quá! Một bên lấy gia đình Lâm Thu Thanh làm trung tâm, bao gồm Lâm Thu Phượng và Lâm Nguyệt Nga, còn có rất nhiều người anh chưa từng gặp trước đây. " Lâm Mộng Đình vừa giải thích thì đã bị Lâm Lai Nghi ngắt lời: "Đừng đem ông cụ Lâm ra đây, quy củ của nhà họ Lâm là do tổ tiên đặt ra, cho dù ông cụ có ấn định hôn ước cho cô nhưng chỉ cần chưa kết hôn thì người này vẫn không phải người của nhà họ Lâm, không có tư cách vào từ đường nhà họ Lâm! Phòng họp rất lớn, Lý Dục Thần để ý thấy chỗ ngồi của nhà họ Lâm rõ ràng được chia thành hai phe. Lâm Thượng Nghĩa cười lớn: "Cảm ơn những lời tốt đẹp của cậu. Lý Dục Thần không tiếp lời. "Nhặt rác? Đã phá hủy quy củ của tổ tiên mà còn nói là không nghiêm trọng, xem ra ông cụ nhà họ Nghiêm cũng dạy cô như vậy rồi. kà con trai gia tộc nào vậy? " "Thanh niên ngày nay đây thật sự không hiểu quy củ gì cả". . Mọi người bắt đầu nhỏ giọng xì xào: "Đúng vậy, sao chưa kết hôn mà đã tới đây rồi? Xem ra lão già như tôi còn có thể sống được lâu thêm mấy ngày". Tôi đã hơn 80 tuổi rồi, có sống đến trăm tuổi hay không cũng không quan trọng. Bên kia lại lấy Lâm Lai Phong làm trung tâm, bao gồm cả Lâm Lai Nghi và Viên Quốc Thành, số lượng người ít hơn. " "Là ông nội bảo anh ấy. Bà Lâm, Nghiêm Tuệ Mẫn cảm thấy có lỗi với con gái mình nên đứng dậy nói: "Chị cả, tiểu bối không hiểu chuyện, lời chị vừa nói sao lại nghiêm trọng như vậy? Nếu như không tìm thấy kẻ đó thì trong vòng 3 ngày nữa Lâm Thượng Nghĩa vẫn sẽ chết. . Đây là từ đường của nhà họ Lâm, là một cuộc họp gia đình. " . Theo quy định của nhà họ Lâm, con dâu hoặc con rể chỉ có tư cách tham gia cuộc họp gia đình cấp bậc này sau khi họ chính thức kết hôn. Lâm Thượng Nghĩa gật đầu thở dài: "Được rồi, nếu bọn chúng lại làm bậy thì tôi cũng không thể bảo vệ được nữa. Lai Phong là con trai của anh trai tôi, năm xưa nhà họ Lâm gặp phải đại nạn, nếu không có anh trai thì khi đó tôi cũng đã chết rồi". Một luồng chân khí tiến vào trong cơ thể, Lâm Thượng Nghĩa chậm rãi mở mắt ra. Nhưng cô đừng quên, đây là từ đường của nhà họ Lâm, không phải từ đường nhà họ Nghiêm của cô. Nhưng cô chỉ là một hậu bối, ở nơi này cô không có tư cách lên tiếng, cũng không biết nên giải thích như thế nào. Các người đến phòng họp đợi tôi trước, tôi sẽ đến sau khi nói xong vài câu với Thiền Minh". Không thể nào! Khi Lâm Lai Nghi nhìn thấy Lý Dục Thần, bà ta rất phẫn nộ, đứng dậy lớn tiếng hỏi: "Anh đến đây làm gì? Phòng họp gia tộc nằm trên tầng hai của từ đường, khi Lý Dục Thần bước vào thì đã chật kín người. Lâm Lai Nghi cười lạnh nói: "Tiểu bối không hiểu chuyện, chẳng lẽ cô cũng vậy sao? Nhưng bà ấy cũng không thể phản bác, dù sao người có lỗi trước cũng là con gái bà. Bà ấy liếc nhìn Lâm Mộng Đình, trong lòng không khỏi thầm trách, đứa trẻ này vội vàng như vậy làm gì chứ! Lâm Lai Nghi lạnh lùng nhìn Nghiêm Tuệ Mẫn và Lâm Thu Thanh: "Sao, gia chủ nhà họ Lâm không hề quan tâm đến quy củ của tổ tiên nữa à? Lát nữa có phải chúng ta cũng nên thảo luận một chút để thay đổi quy củ, sẵn tiện thay đổi gia chủ luôn hay không? "