.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 892: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 910 Chẳng hạn như gì




"Không cần phải cãi nhau nữa, chúng ta đã đến đúng chỗ rồi, chắc chắn Đạm Đài Ngọc đã từng ở đây". Ông chủ Hầu cũng bắt chước Lý Dục Thần ngồi xổm xuống, quệt ngón tay xuống đất một cái rồi đưa lên mũi ngửi thử. "Đây là. . . “Có lẽ là vì luyện công. ” “Một nơi khác gần đây? Lý Dục Thần đi một vòng xong hỏi: “Các ông nghĩ tại sao Đạm Đài Ngọc lại chọn chỗ này làm nơi dừng chân? ” Lẫn bên trong mùi đất ướt có đôi chút mùi tanh thoang thoang khiến ông chủ Hầu cảm thấy buồn nôn, dịch dạ dày cuồn cuộn trào lên thực quản, xót hết cả cổ họng. “Máu người! Chẳng phải đạo trưởng Bạch vừa mới nói là Đạm Đài Ngọc luyện ma công ở đây làm đất bị ô nhiễm đó sao? ”, Bạch Phương Hưng bổ sung, hàng mày chau lại. Ông ta có biệt thự ở núi Bách Hoa, có lẽ ở thủ đô cũng có nhà để ở, nếu như là để trốn tránh việc truy vết thì đáng lẽ ra nên trốn tới nơi đông người, như vậy sẽ dễ ẩn náu hơn”. “Máu thấm vào đất, mùi sẽ được lưu lại rất lâu. Sau đó, ông ta chợt giật mình thốt lên: “Ồ, sao cái mùi đó… “Máu ư? Chẳng phải là vẽ vời thêm chuyện hay sao? Lý Dục Thần lắc đầu: “Không cần, chắc chắn là người này đã chuồn rồi, ngay cả dấu vết cũng đã dọn dẹp sạch sẽ, nếu không phải chúng ta tới sớm thì e là mùi máu cũng đã không còn nữa rồi”. ”, Tiêu Minh Hạc ngạc nhiên hỏi. Chắc chắn ông ta không tới đây để luyện công”. “Sao mùi máu người mà lại như thế này? ” Tiêu Minh Hạc nói xong lại ngồi xổm xuống vê một ít đất đưa lên mũi ngửi. Lý Dục Thần cười, không trào phúng trả đũa lại mà nói: “Cả linh khí lẫn âm khí ở nơi này đều không dồi dào, còn không nhiều bằng ở ngôi biệt thự trên núi Bách Hoa. ”, Tiêu Minh Hạc cả kinh thốt lên. Lại biến mất rồi? Hơn nữa, ma khí mà công pháp ma đạo lưu lại còn gây ra ô nhiễm cực kỳ nghiêm trọng, dù mấy chục năm cũng chưa chắc đã hết mùi”, Bạch Phương Hưng nói cực kỳ tự tin: “Chàng trai trẻ à, đúng là về mặt y thuật thì cậu giỏi hơn tôi nhưng về mặt kinh nghiệm tu hành thì tôi tu đạo lâu hơn cậu sáu chục năm, bàn về đạo thuật, cậu vẫn còn kém xa lắm”. ” Bạch Phương Hưng không tin, ông ta cũng ngồi xổm xuống hít ngửi mặt đất, sau đó kinh ngạc ra mặt: “Sao lại như vậy được? Mùi gì vậy? ” “Có lẽ là chỗ đó không thích hợp cho người ở nhưng ông ta lại không thể không tới đó làm một số chuyện, chẳng hạn như… Lý Dục Thần chẳng muốn giải thích với ông ta, tiếp tục đi loanh quanh trong ngôi miếu đổ nát. ” Ông ta sợ mình vê đất sai chỗ nên lại chuyển sang chỗ khác, quệt đất đưa lên mũi hít ngửi: “Không có thật! ”, Tiêu Minh Hạc hỏi. Chắc chắn là ma đầu kia đã luyện ma công gì đó ở đây”, Bạch Phương Hưng nói. “Có lẽ máu người thấm vào đất vẫn còn mới nhưng vì đã bị công pháp ma đạo ô nhiễm nên mùi mới trở nên kì lạ. Bạch Phương Hưng và Tiêu Minh Hạc cũng tò mò ngồi xổm xuống ngửi. Ông chủ Hầu đột nhiên nói: “Liệu có khi nào đây chỉ là chỗ nghỉ chân tạm thời của Đạm Đài Ngọc, còn chỗ ông ta thực sự tới là một nơi khác gần đây không? Cho nên lý do này không hợp lý. Lý Dục Thần nhìn Bạch Phương Hưng một cái, tay đạo sĩ Bạch Vân Quan này quả là cũng có chút đạo hạnh, chẳng trách sau khi Kim Tam Mộc đi, ông ta lại được làm giám viện. ” Ông ta nhớ tới lời Lý Dục Thần vừa nói rồi lại nhớ tới vừa rồi mình phản bác lời anh xong còn định giễu cợt anh, lập tức thấy xấu hổ. Thấy anh không nói gì, Bạch Phương Hưng có cảm giác mình đã vãn hồi được một chút thể diện sau khi thua cược ở Bách Thảo Đường, vốn còn định trào phúng thêm đôi câu nhưng lại sợ rằng như vậy sẽ mất đẳng cấp của bậc cao nhân nên chỉ vuốt râu, mỉm cười. “Nhân lúc ma đầu kia còn chưa quay lại đây, hay là chúng ta mai phục, ôm cây đợi thỏ được không? Vậy thì sao còn cần tới chỗ nghỉ chân tạm thời này làm gì? "

"Chẳng hạn như gì? "

"Trộm mộ". "Trộm mộ? "
"Đúng vậy", ông chủ Hầu khá hưng phấn: "Trộm mộ là một việc phức tạp, nhất là trộm những ngôi mộ lớn thì cần tiêu tốn rất nhiều thời gian. Đôi khi, chỉ riêng đào lối vào mộ thôi cũng mất tận mấy tháng, buổi tối tới đào lối vào, ban ngày ở tạm tại một nơi gần đó, thông thường là ở trong hang hoặc trong miếu hoang, chẳng hạn như nơi này".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.