.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 930: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 948 Bố tôi không sao chứ




Hôm nay, những thành viên quan trọng của nhà họ Na đều có mặt đông đủ, có thể dễ dàng xác nhận để tránh sai lầm. Bảo vệ nhà họ Na trông có vẻ hoảng loạn, không chú ý đến anh, cho nên anh nói chuyện với bọn họ. Trong trang viên, nhiều người chạy tới chạy lui, có vẻ như đã xảy ra chuyện gì đó. Các nhân viên an ninh không rõ tình hình của hội nghị gia tộc, bọn họ đang làm nhiệm vụ, chỉ có thể biết tin tức thông qua nhóm chat của bảo vệ. Nhưng với vài câu trò chuyện đơn giản của bọn họ, Lý Dục Thần đã đoán được đại khái bên trong xảy ra chuyện gì. Gọi người! . Nuôi các cậu tốn cơm tốn gạo! Quản gia nói vài câu với bọn họ rồi đi ra cổng, đứng chờ ở ven đường với điệu bộ lo lắng. Nếu tôi không vào thì sợ rằng bên trong sẽ có rất nhiều người chết đấy”. ” Bảo vệ lấy bộ đàm ra gọi thêm người. Bảo vệ ngớ ra, rồi nổi giận, nói: “Cậu nói gì thế hả? Gọi người đi! ” Bảo vệ định ra tay. Quản gia vừa trông thấy ô tô đến thì vội vàng tiến lên đón. Bảo vệ nhận được chỉ thị của quản gia, lại gần xua tay đuổi Lý Dục Thần: “Đi đi, đi đi, bây giờ gia chủ không tiếp khách”. ” Quản gia nhìn vị Lạt Ma bên cạnh: “Vị này chính là cao tăng của chùa Bạch Tháp phải không? Người đâu, bắt cậu ta lại! Sao cậu lại biết chuyện bên trong? Anh ta hoảng sợ: “Bố tôi không sao chứ? ” Quản gia đứng ở lề đường nghe thấy anh nói vậy thì đi tới quan sát anh vài lần với ánh mắt nghi ngờ: “Cậu là ai? Đúng lúc này, một chiếc xe lao nhanh tới, dừng lại trước cổng. ” “Ôi, xảy ra chuyện rồi ạ! Lý Dục Thần nói: “Các anh có chắc là không cần tôi đi vào không? Cửa xe mở ra, người đầu tiên bước ra là một thanh niên, tuổi chừng ba mươi, thoạt nhìn là một người thành đạt giỏi giang. Nhưng bọn họ sao có thể bắt được Lý Dục Thần. Quản gia đứng hầu bên cạnh, nói: “Cậu chủ đã về rồi! Một người ăn mặc như quản gia đi tới, bảo vệ lập tức đứng thẳng lên. Ông chủ vốn định tự mình ra đón, nhưng trong nhà xảy ra chuyện như thế, ông ấy thực sự không thoát thân được, cho nên sai tôi ra đón cậu chủ và cao tăng”. Lý Dục Thần đứng yên ở đó, nhưng đến cả vạt áo của anh bọn họ cũng không chạm vào được. Anh ta chạy sang bên kia, mở cửa xe ra, đón một sư thầy mặc tăng bào, đội mũ vàng. Thiên đường có lối lại không đi, địa ngục không cửa cứ chen vào. Nếu ông không tự quyết định được thì tốt nhất đi báo với gia chủ nhà ông”. ” Lý Dục Thần nói: “Tôi đã nói tên mình rồi, bây giờ các ông mời tôi vào thì có thể phòng ngừa được nhiều thương vong. Hiển nhiên không phải đến để đón tiếp Lý Dục Thần. ” “Không sao, may mà sư phụ Quách ra tay, một chưởng đánh chết Na Nhữ An, bằng không. ”, quản gia giậm chân, nói: “Na Nhữ An quả nhiên không phải người tốt, không biết dùng phép thuật gì, giết ông bảy và ông mười ba, còn khiến nhiều người bị thương, trông rất đáng sợ”. Quản gia nhận định anh với Na Nhữ An là cá mè một lứa, ông ta cười gằn, nói: “Thằng ranh, nằm mơ giữa ban ngày à? ” Thanh niên hỏi: “Trong nhà thế nào rồi? Quản gia nổi giận đùng đùng: “Đám vô dụng! Tôi nói cho cậu biết, Na Nhữ An chết rồi! . Thanh niên thở phào một hơi: "May mà có sư phụ Quách ở đây". Nhưng Lạt Ma lại cau mày, đôi mắt dõi vào sâu bên trong trang viên, chiếc mũ trên đầu khẽ động đậy, ông ta nói:

"Ác ma vẫn còn ở đây, cậu ta chưa chết". "Cái gì cơ? ", quản gia lắc đầu nói: "Không thể nào, tôi tận mắt nhìn thấy cậu ta bị sư phụ Quách giết chết, ngực lõm cả xuống cơ, có khi trái tim biến thành vỏ sủi cảo luôn rồi, sao có thể còn sống được? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.