.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 940: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 958 Vậy là xong rồi sao?




"Chết trong tay Na Nhữ An thì sẽ có thể đối mặt với tổ tông sao? ", Na Nhữ Bình không chút khách khí đáp trả: "Nếu mấy người cảm thấy mất mặt, cùng lắm thì từ nay về sau trục xuất tôi khỏi gia môn là được". Làm sao Na Hy Nghiêu nỡ trục xuất con trai ra khỏi gia môn được, liền giải vây thay con mình: "Chỉ cần có thể cứu gia tộc, nhận người khác họ làm bố nuôi cũng đâu có sao. Đừng nói để Nhữ Bình dập đầu, cho dù bắt tôi quỳ xuống thì sao chứ? "

Trưởng giả im lặng, chỉ đau lòng thở dài. Hoa cỏ ở gần vệt đen khô héo trong nháy mắt. . Cho dù Na Nhữ Bình có dùng sức thế nào cũng không quỳ xuống được. Dòng nước đen cuồn cuộn, cho dù là hoa sen trắng sống trong bùn mà không nhuốm bùn cũng không có cách nào giữ được màu trắng tinh của nó ở chỗ này, từng bông hoa sen đều bị nước đen bao phủ. Đương nhiên đám người ở cửa trang không nhìn thấy cảnh tượng Na Nhữ An bị ghim lên trên tường, cũng không biết vệt đen kia được sinh ra như thế nào. "Đừng vùng vẫy nữa, ông nhất định phải chết, ha ha ha. Anh cười nói: "Anh lớn tuổi như thế rồi mà còn đòi làm con nuôi tôi, cho dù anh có đồng ý thì tôi cũng chẳng cần. Một kiếm khí màu đen xuyên qua vách tường, đâm vào người anh ta. Na Nhữ An và Tác Lãng vẫn còn đang tiếp tục đấu pháp. Vệt đuôi kia ngưng tụ trên không trung giống như một vệt đen chết chóc, thật lâu vẫn không tiêu tan. Anh ta ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Lý Dục Thần. Nhất là Lý A Tứ. Kiếm khí Huyền Minh ăn mòn không khí vẩn đục để lại quỹ tích màu đen mãi mà không tiêu tan. Lý Dục Thần khoát tay, một lực lượng nâng Na Nhữ Bình lên. Chỉ còn lại mấy đóa sen trắng cuối cùng quay xung quanh Tác Lãng. Na Hy Nghiêu gật đầu nói: "Chỉ cần cậu có thể giúp chúng tôi vượt qua kiếp nạn này, đừng nói là căn nhà cũ kia, ngay cả một vài mối làm ăn cũ của nhà họ Lý năm đó, tôi cũng có thể hoàn trả lại hết". . Na Nhữ Bình thấy bố mình ủng hộ, liền phủi tro bụi trên ống tay áo, sau đó dùng lễ tiết triều cũ quỳ xuống với Lý Dục Thần. Còn chưa dứt lời, chợt thấy trong tay anh có thêm một thanh kiếm màu đen, anh nhẹ nhàng rung cổ tay một cái, thanh kiếm kia liền bay ra ngoài, chỉ để lại một vệt đuôi màu đen, xuyên qua vườn hoa, phá vỡ bức tường đầu tiên của tòa nhà rầm một tiếng, lại xuyên ra sau bức tường, ngay sau đó đâm vào tòa nhà thứ hai. Lý Dục Thần gật đầu: "Được, là ông nói đấy nhé". "Trả nhà cũ nhà họ Lý lại cho tôi", Lý Dục Thần nói. Lý Dục Thần phủi tay, nói: "Xong rồi, nhà cũ nhà họ Lý thuộc về tôi". "Điều kiện gì? Thế này đi, đổi một điều kiện khác". Một màn này khiến đám bảo vệ kia sợ ngây người. Đã lâu rồi thủ đô không có mưa, cộng thêm gần đây thời tiết đầy cát bụi, dẫn đến không khí có chút vẩn đục. Cả người anh ta cũng bay lên theo, rầm một tiếng, bị một thanh kiếm màu đen đóng chặt lên trên tường. ", Na Nhữ Bình hỏi. " Na Nhữ An cười to, đột nhiên cảm thấy không thích hợp, quay đầu nhìn về phía sau lưng. Cứ như thế không ngừng, những tiếng bảo kiếm xuyên tường chồng lên nhau, khó phân trước sau, giống như dư âm. Na Nhữ Bình nhìn về phía Na Hy Nghiêu. Chỉ có yên lặng như chết và trong lòng âm thầm sợ hãi không biết nên làm thế nào. "Xong rồi? "

Na Nhữ Bình sửng sốt. Vậy là xong rồi sao? Bên trong còn đang đánh nhau rung thiên động địa kia kìa! Cậu ở chỗ này phủi tay một cái liền nói xong rồi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.