Cô biết chuyện này, nhưng Lý Dục Thần không kể chi tiết, chỉ nói đã giết Đạm Đài Ngọc trong một huyệt mộ dưới lòng đất của Long Môn Thiên Quan, thậm chí còn không nói về quỷ vương và cương thi. Hầu Thất Quý kể chuyện rất đặc sắc, kinh tâm động phách, nhất là khi kể đến Lý Dục Thần bị thương, Lâm Mộng Đình mới biết được hóa ra quá trình đó lại nguy hiểm như thế. Hầu Thất Quý kể xong, khuôn mặt đã đỏ bừng. Ông ta uống liền mấy chén trà, mới ổn định lại từ trong mãnh liệt, nhớ tới Lâm Mộng Đình đang ngồi đối diện, trông thấy Lâm Mộng Đình còn cười với mình thì có chút ngượng ngùng, giải thích: "Phu nhân, tôi không hề khoác lác, tôi thật sự đã đánh chết nhiều cương thi như vậy". "Tôi tin", Lâm Mộng Đình nói. "Tần gia là ai? " "Ông chủ Hầu khách khí", Lâm Mộng Đình nói: "Vừa rồi ông nói cửa hàng này không mở nổi nữa là bởi vì cái vòng tay này, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Cho dù lấy thân phận của Lâm Mộng Đình vốn hẳn phải biết những chuyện này, nhưng Hầu Thất Quý vẫn có chút cảm động. " Hầu Thất Quý đột nhiên nhớ tới Lý Dục Thần đã sớm là nhà giàu siêu cấp hàng trăm tỷ, tương lai có thể phục hưng nhà họ Lý sẽ càng không biết có bao nhiêu của cải. ", Lâm Mộng Đình cười nói: "Dục Thần đã nói với tôi, lần này có thể thuận lợi diệt trừ Đạm Đài Ngọc, không thể bỏ qua công lao của ông chủ Hầu. " Hầu Thất Quý nói: "Haiz, cũng trách tôi, miệng tiện, gặp ai cũng kể, truyền ra ngoài, có người muốn mua cái vòng tay này của tôi. Nhiều ngày qua, ông ta không biết mình đã nói chuyện này với bao nhiêu người, gần như tất cả mọi người đều cảm thấy ông ta đang khoác lác, bên ngoài còn có người đồn ông ta mắc bệnh tâm thần. ", Lâm Mộng Đình cười nói. "Làm sao có thể chứ? Tôi mới tới cửa hàng này, cũng không mang theo quà gì, vừa rồi mua được mấy món đồ nhỏ, cứ coi như là quà gặp mặt của tôi đi, ông đừng chê". Nhưng đây là thứ tôi phải trải qua cửu tử nhất sinh mới lấy ra được, lại là thứ để kỷ niệm đã vào sinh ra tử với cậu Lý, đương nhiên tôi sẽ không bán. "Được, vậy tôi sẽ nhận, cảm ơn phu nhân! ", Lâm Mộng Đình không nghe rõ, không biết đây là cái gì. "Xem ra là ông chủ Hầu chướng mắt những thứ này! " "Tần gia tên là Tần Thụ Nghĩa, là Tông Sư Sách Môn". Cô rất hiếu kì, làm sao trong Phan Gia Viên lại có nhiều “lão gia” ép mua ép bán như vậy chứ! Cho nên hôm nay mới đặc biệt bảo tôi tới thăm ông. . " "Tần gia! "Để phu nhân chê cười rồi". Ông ta đã muốn thứ gì là không ai dám không bán cho ông ta. Nhưng người mua này lại là người mà tôi không đắc tội nổi. Đừng nói cửa hàng này của tôi sẽ phải đóng cửa, ngay cả trong ngành đồ cổ này, tôi cũng không thể làm ăn được nữa". Hầu Thất Quý sững sờ. Hầu Thất Quý giải thích: "Trước đây ở trên giang hồ có nhiều thú chơi đồ cổ, tranh chữ xuân cung, cất giữ giám bảo, người làm trong những nghề này gọi chung là Sách Môn, thậm chí còn bao gồm cả đào núi trộm mộ. "Không không không, sao tôi có thể chướng mắt, chỉ là. Ông ta chỉ cần nói một câu, cửa hàng này của tôi sẽ phải đóng cửa. Mặc dù những thứ này cũng không đáng tiền lắm, nhưng cộng lại tổng giá trị cũng không thấp, Lâm Mộng Đình cũng phải bỏ ra mấy triệu mới mua được, mặc dù vào trong tay Hầu Thất Quý chắc chắn không đáng nhiều tiền như vậy, nhưng làm quà gặp mặt cũng đủ rồi. . "Chuyện này. Đây là lần đầu tiên có người tin ông ta. " Hầu Thất Quý nghe nói là Lý Dục Thần cố ý bảo vợ mình đến thăm ông ta, đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, suýt nữa thì rơi nước mắt. " Lâm Mộng Đình vốn cho rằng là Vương Bách Thuận, nhưng Hầu Thất Quý lại nói không phải "Tứ gia", mà là "Tần gia". . "Người đó là ai? . "Đây là thứ phu nhân mua bằng bản lĩnh, sao tôi có thể nhận được". "Tông Sư Sách Môn? Những người buôn bán lâu dài ở Phan Gia Viên và xưởng Lưu Ly, phần lớn đều xem như người trong Sách Môn. Mà Tần gia chính là đương kim Thái Đẩu của Sách Môn, nếu đổi một cách gọi khác thì chính là môn chủ, lão đại đứng đầu. Chỉ là xã hội hiện tại không có thói xấu và tổ chức giang hồ thời đại trước, không thể gọi như vậy, nhưng quy củ của Sách Môn vẫn còn ở đó. Gặp phải chuyện phân tranh và khó giải quyết cũng sẽ mời Tần gia ra mặt. Trong nghề này chưa bao giờ có chuyện gì mà Tần gia không giải quyết được".