.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 961: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 979 Yên tâm đi phu nhân, tôi có chừng mực




Hầu Thất Quý lắc đầu nói: "Đương nhiên không được. Đây là nhẫn đính hôn cậu Lý đưa cho cô, sao có thể bán chứ? Hơn nữa, Vương Bách Thuận không phải nhân vật trọng yếu của nhà họ Vương, đắc tội ông ta sẽ đắc tội nhà họ Vương, nhưng làm ông ta vui lòng chưa chắc đã có thể lấy lòng nhà họ Vương, ngược lại sẽ khiến nhà họ Vương coi thường cậu Lý". Lâm Mộng Đình âm thầm gật đầu, ý nghĩ của ông chủ Hầu giống cô, rõ ràng mạch lạc. "Thế phải làm sao giờ? Lâm Mộng Đình kinh ngạc: "Ồ, trùng hợp như vậy? Sắc mặt Hầu Thất Quý thay đổi: "Cửa hàng thứ hai bên tay phải Tây Môn Khẩu chính là cửa hàng của Vinh Quảng Kiệt". Nếu ông ta không đồng ý, tuyệt đối đừng nên cưỡng cầu". Lâm Mộng Đình gật đầu nói: "Được, vậy ông cẩn thận một chút. Ông chủ Hầu cực kỳ cảm động: "Sẽ không. Hầu Thất Quý xoay người đi ra khỏi cửa hàng, lúc đi ra trong tay cầm một túi đựng lá trà. Nơi này là Phan Gia Viên, không phải đi Quỷ Môn quan. Phu nhân chờ ở chỗ này, tôi đi một chút liền đến". " "Cũng tính quá trùng hợp. " Hầu Thất Quý nghĩ nghĩ, hỏi: "Tứ gia ra giá bao nhiêu? Cô cầm lấy vòng tay nhìn vài lần, quả thật là rất tinh xảo, tay nghề của người xưa cực kỳ khéo léo, khó trách sẽ bị bạn gái của Vinh Quảng Kiệt xem trọng, người ta không bán cô ta vẫn khăng khăng mua. Cô ta chính là Dương Lỵ Lỵ, là người trong họ, cùng thôn với ông chủ Dương. Lâm Mộng Đình ngồi uống trà một mình trong tiệm, vòng tay ngọc dát vàng kia bày ngay trên bàn. Cô rất tò mò Hầu Thất Quý muốn làm thế nào. "Yên tâm đi phu nhân, tôi có chừng mực". Tứ gia và Tần gia quen biết nhau, Vinh Quảng Kiệt là con nuôi của Tần gia, ông ta đến đó uống trà cũng bình thường", Hầu Thất Quý đáp: "Phu nhân, nếu cô tin được tôi thì để tôi đi một chuyến, tôi thử xem có thể thuyết phục Tứ gia không mua nhẫn của cô không". " "Cả những thứ tôi chọn lọc ra, ông ta ra giá hai mươi triệu", Lâm Mộng Đình trả lời: "Có điều, nghe ý của ông ta, tôi vẫn có thể tăng giá, bảo tôi nghĩ xong thì đến cửa hàng thứ hai bên tay phải Tây Môn Khẩu tìm ông ta". Không biết lần này ông ta đi có thể thành công hay không. Có điều, thông qua sự việc này cũng có thể nhìn ra năng lực của ông chủ Hầu, đầu óc không những tỉnh báo, mà còn có thể nắm giữ thế cục, cũng là người có năng lực. Lâm Mộng Đình khá ngoài ý muốn, nghe ý tứ của Hầu Thất Quý, ông ta muốn đi thuyết phục Vương Bách Thuận từ bỏ mua nhẫn của cô. Lâm Mộng Đình cảm thấy thật sự thú vị, không biết dựa vào mấy hộp lá trà, ông chủ Hầu muốn thuyết phục Vương Tứ gia như thế nào. Tôi biết Vương Tứ gia này, thích sĩ diện, chỉ cần cho ông ta đủ mặt mũi, chuyện sẽ dễ thương lượng. "Tôi đương nhiên tin được ông chủ Hầu, có điều tôi không hề hy vọng sẽ mang đến phiền toái cho ông", Lâm Mộng Đình lên tiếng: "An toàn của ông là quan trọng nhất, tôi tình nguyện đắc tội nhà họ Vương cũng không muốn ông bị thương tổn". Lúc này, ông chủ Dương sát vách dẫn theo một người phụ nữ tiến vào. Lúc trước đến Thủ đô đầu nhập vào ông chủ Dương, muốn học làm buôn bán đồ cổ. Ngay từ đầu ông chủ Dương dự định bồi dưỡng cô ta, để cô ta làm cái sạp nhỏ buôn bán chút chuỗi hạt châu ngọc thạch. Nhưng Dương Lỵ Lỵ không tập trung học được, lại đi phát sóng trực tiếp ở chợ, mỗi ngày cầm điện thoại di động đi dạo từng gian hàng. Rất nhiều người phát sóng trực tiếp tại Phan Gia Viên, Dương Lỵ Lỵ bởi nhan sắc xinh đẹp, đặc biệt là có điện có nước, fan hâm mộ tăng mạnh, nhanh chóng trở thành người nổi tiếng trên mạng. Cũng không biết thế nào lại được Vinh Quảng Kiệt nhìn trúng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.