.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 963: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 981 Đưa vòng tay đây cho tôi!




"Không cần", Dương Lỵ Lỵ không hề lo lắng: "Quảng Kiệt cho cháu hai bảo vệ, ngày mai cháu dẫn theo bọn họ. Nếu không cho cháu mặt mũi thì đánh gãy tay ông ta, đập tiệm ông ta". Thế là, Dương Lỵ Lỵ đi cùng ông chủ Dương, đến cửa hàng của Hầu Thất Quý. Không khéo, Hầu Thất Quý vừa mới ra ngoài, còn đi đến cửa hàng của bạn trai Vinh Quảng Kiệt của cô ta. Dương Lỵ Lỵ vừa đi vào trong tiệm liền thấy Lâm Mộng Đình đang ngồi đó uống trà. “Đưa vòng tay đây cho tôi! "Sao hả, cầm đồ liền đi. Để mà so sánh, Dương Lỵ Lỵ trông giàu sang phú quý hơn, dáng người càng lấy làm kiêu ngạo. Nói xong, cô ta kiêu ngạo ngẩng đầu, chuẩn bị quay người rời đi. Dương Lỵ Lỵ lập tức sinh lòng cảnh giác, như thể Mẫu Dạ Xoa ngửi được mùi nước tiểu của đồng loại, lãnh địa bị xâm phạm, tràn đầy lòng căm thù Lâm Mộng Đình. Đây là trộm, hay là cướp? Cô ta phối với một chiếc túi xách đeo chéo LV phiên bản giới hạn, khoanh hai tay trước ngực, khe rãnh càng có vẻ sâu thêm. Ông chủ Dương mắt sắc, lập tức nhìn thấy vòng tay trên bàn. Cô chỉ ngồi ở chỗ đó, đã mang đến phong thái tao nhã tài hoa, ngay cả chính Dương Lỵ Lỵ cũng thấy hơi tự ti mặc cảm. ", Dương Lỵ Lỵ hỏi. " Lâm Mộng Đình nhấn tay Dương Lỵ Lỵ xuống bàn, mặc dù cách một chiếc bàn nhưng động tác của cô vẫn rất nhã nhặn. Nhưng tay cô ta bỗng nhiên một cái tay khác nhấn xuống bàn. “Nó cũng không phải là đồ của cô”. " Lâm Mộng Đình không để ý tới cô ta, cầm lên một quyển tạp ký đồ cổ trên bàn, tùy tiện lật xem. ”, Dương Lỵ Lỵ lớn tiếng ra lệnh. Lúc này, Dương Lỵ Lỵ đã có thể rút tay ra nhưng vòng tay đã nằm trong tay của Lâm Mộng Đình. "Cô là ai? Dương Lỵ Lỵ gật gật đầu, đi đến trước bàn, cầm lấy vòng tay trên bàn, nói: "Cô nói cho ông chủ, tôi cầm cái vòng này đi, hết bao nhiêu tiền bảo tôi chuyển cho ông ta". Cô ta tức điên, cả giận quát: “Cô mau buông tay ra! Nhưng không biết vì sao, Lâm Mộng Đình lại chiếm khí tràng của cả gian nhà. Xét về diện mạo thì cô cháu gái này của ông ta cũng có thể khen là sắc nét, xét về vóc vàng thì dư sức khiến đàn ông đi ngoài đường phải nhìn rớt cả tròng mắt. Ông chủ Dương không tài nào hiểu nổi, làm thế nào mà người phụ nữ này lại có thể hành động nhã nhặn mà lại vẫn nhanh nhẹn như vậy? Nhưng nếu như so cô ta với người phụ nữ trước mắt này thì vẫn còn hơi thiếu chút gì đó, trông cô ta vẫn rất quê mùa, chẳng khác gì một con bé nhà quê vừa đặt chân lên thành phố. Hôm nay Dương Lỵ Lỵ mặc một chiếc váy dài khoét ngực sâu màu hồng phấn, may bằng vải tơ tằm dệt nổi hơi trong suốt, đặt hàng từ Paris. “Sao cô biết nó không phải là đồ của tôi? Ông ta vội vàng ngăn cản Dương Lỵ Lỵ đang muốn nổi giận, tránh gây trở ngại. Bản thân ông ta cũng đã đầu tư không ít tiền cho cô ta, cố gắng hết sức để biến vẻ ngoài cô ta thành dáng vẻ của một cô nàng nhà giàu, nhằm lấy lòng Vinh Quảng Kiệt. Tôi đang hỏi cô đấy, cô không trả lời tôi, rõ ràng là cô mới không lễ phép! "Tôi hỏi cô là ai? Lâm Mộng Đình đáp: "Ông chủ cửa hàng này ra ngoài làm việc, nếu mọi người tìm ông ta thì ngồi xuống chờ một lát đi". Lâm Mộng Đình mặc một chiếc áo sơ mi bình thường, một chiếc túi không có nhãn hiệu tùy ý đặt trên ghế. Lâm Mộng Đình đã đoán được cô ta là ai, lạnh nhạt liếc nhìn cô ta, nói: "Cô rất không lễ phép". ” Bàn tay của Lâm Mộng Đình lướt qua mu bàn tay của Dương Lỵ Lỵ. ", Dương Lỵ Lỵ chăm chú nhìn Lâm Mộng Đình. Dương Lỵ Lỵ muốn rút tay ra nên cố ý giật mạnh nhưng không sao rút ra nổi. Ông ta thấp giọng rủ rỉ vài câu bên tai Dương Lỵ Lỵ. Dương Lỵ Lỵ giận dữ: "Cô bảo ai không lẽ phép hả? “Đây không phải là đồ của cô”, Lâm Mộng Đình đáp. "

"Cô. . . ", Dương Lỵ Lỵ nghẹn họng. Ông chủ Dương thấy bầu không khí trở nên căng thẳng bèn kéo Dương Lỵ Lỵ ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.