.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 964: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 982 Cứ cầm đi là xong!




Ông ta làm ăn buôn bán ở Phan Gia Viên nhiều năm, biết rõ có thể đắc tội với ai, không thể đắc tội với ai ở đây. Với những người là chủ cửa hàng như Hầu Thất Quý thì ông ta không sợ. Bởi vì bọn họ đều là người cùng nghề, làm gì có ai hơn ai chứ? Thế nhưng, nếu là khách hàng tới tiệm thì lại khác, không ai biết lai lịch của khách hàng là gì, chưa biết chừng lại là quan lại quyền quý mà bọn họ không thể động vào. Mặc dù Lâm Mộng Đình ăn mặc rất giản dị nhưng khí chất của cô lại hơn hẳn người bình thường, ông chủ Dương không nhìn thấu được lai lịch của cô. Lâm Mộng Đình mỉm cười: “Cô nói vậy với tôi cũng chẳng ích gì. Ông chủ Dương không dám chắc về thân phận của Lâm Mộng Đình, bèn hỏi dò: “Tôi thấy cô lạ mặt lắm, trước đây chưa từng thấy bao giờ, chắc là cô không thường xuyên tới Phan Gia Viên phải không? “Ra là lần đầu, vậy cô có thường tới xưởng Lưu Ly không? Tôi đếm đến ba, nếu cô không đưa nó cho tôi thì đừng hòng bảo vệ được khuôn mặt của cô! Lâm Mộng Đình đáp: “Tôi không quan tâm các ông đã thương lượng với nhau từ trước hay chưa, chủ tiệm đang đi vắng, chỉ có mình tôi ở đây, tôi phải có trách nhiệm trông coi đồ đạc trong tiệm”. Bất kể lai lịch của Lâm Mộng Đình là gì nhưng cô chỉ mới quen biết Hầu Thất Quý được ít ngày, lại chưa từng giao dịch gì, chứng tỏ quan hệ không đậm sâu. Ông ta đã hứa bán nó cho cô Lỵ Lỵ rồi, sao có thể tặng nó cho cô được? Từ đầu chí cuối, Lâm Mộng Đình luôn nói chuyện rất thong thả, thể hiện rõ sự cao quý và nhã nhặn của bản thân, khiến Dương Lỵ Lỵ tức điên. ” Ông chủ Dương vẫn cảm thấy lo lắng: “Lỵ Lỵ. Cứ cầm đi là xong! ” “Tôi chưa từng tới xưởng Lưu Ly”. Vậy là được rồi. ” “Tôi mới tới đây lần đầu”. “Chú à, chú nói mấy lời nhảm nhí đó với cô ta làm gì? ” “Bởi vì ông chủ Hầu đã hứa hẹn sẽ tặng chiếc vòng tay này cho tôi”. Tôi không thể đưa chiếc vòng tay này cho cô được”. . “Thưa cô, chúng tôi đang vội, cô đưa vòng tay cho chúng tôi đi, lúc khác tôi sẽ nói lại chuyện này với ông Hầu, cửa hàng của tôi nằm ngay bên cạnh, tôi không lừa cô đâu mà”. “Thưa cô, chắc hẳn chỉ là chuyện hiểu lầm thôi”, ông chủ Dương chắp tay chào: “Tôi họ Dương, cũng là người mở tiệm ở nơi này, tiệm nhỏ của tôi nằm ngay kế bên. Dương Lỵ Lỵ thật sự tức điên người với sự thong thả, nho nhã của Lâm Mộng Đình, cô ta chỉ tay vào người Lâm Mộng Đình, nói: “Nhất định tôi phải lấy được chiếc vòng tay này! Có tư cách gì mà đòi trông đồ giùm cho chủ tiệm chứ? Cô Lỵ Lỵ đây ưng ý chiếc vòng tay này. Hai. “Tại sao? “Hả? Nếu có bị phá tướng trầy vi tróc vảy thì cũng đừng trách tôi không nói trước! “Hừ, cô là ai? “Tôi là bạn của ông chủ Hầu”, Lâm Mộng Đình đáp. “Chú à, chú đừng can thiệp vào chuyện này, cháu rất không ưa dáng vẻ ta đây của cô ta, cái loại người gì vậy chứ! ”, ông chủ Dương giật mình: “Không đời nào! Tôi không phải ông chủ Hầu và cũng không có nghĩa vụ phải chuyển lời thay cho cô. Nói với lão già họ Hầu kia là Dương Lỵ Lỵ đã lấy nó rồi, nếu ông ta có ý kiến gì thì đi mà nói chuyện với Vinh Quảng Kiệt”. . ” Nói rồi, mặc kệ ông chủ Dương còn đang do dự, cô ta vỗ bàn một cái, nói với Lâm Mộng Đình: “Đưa vòng tay đây cho tôi! Nếu cô không tin thì mời qua tiệm tôi ngồi một lát”. ”, Dương Lỵ Lỵ bất mãn hỏi vặn lại. “Gì cơ? . . Tôi đã quen biết với ông chủ Hầu từ lâu. ” “Chuyện này không liên quan gì tới tôi, tôi không có nghĩa vụ phải giải thích với hai người”. . . “Không được”, Lâm Mộng Đình cương quyết: “Đừng nói là ông chủ Hầu không ở đây nên các ông không thể cầm chiếc vòng này đi, cho dù ông chủ Hầu trở về thì các ông cũng vẫn không thể mang nó đi được”. ”, ông chủ Dương nheo mắt nhìn Lâm Mộng Đình. Vậy cô giao dịch với ông Hầu ở đâu, không lẽ là ở chợ ma ư? Tôi và ông chủ Hầu đã thương lượng xong với nhau từ trước, hẹn hôm nay tới giao hàng. ” Nhưng lúc này Dương Lỵ Lỵ đang nóng giận, không thể chịu đựng nổi khuôn mặt hoàn mỹ của Lâm Mộng Đình. . Lâm Mộng Đình biết ông chủ Dương đang bẫy mình nhưng cô không để tâm, chỉ đáp: “Tôi chỉ mới quen biết ông chủ Hầu ít hôm, chưa từng giao dịch gì”. ” “Một. Rõ ràng ông ta không chịu. Ông chủ Dương thở phào nhẹ nhõm. . Đồ điếm thúi. . . "

Cô ta vừa đếm đến "ba", mặt lập tức bị ăn một cú tát. Dấu tay màu đỏ in hằn trên mặt cô ta, lớp phấn dày nứt ra xung quanh dấu bàn tay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.