.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 968: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 986 Tôi đã suy nghĩ rất kĩ rồi




Vinh Quảng Kiệt ngồi bên cạnh chợt cười khan đôi tiếng rồi nói: "Ôi, chuyện này thật thú vị, gặp được chuyện thú vị thế này mà tôi không tham dự vào thì chẳng phải là tiếc nuối cả đời hay sao? Tứ gia, người ta đã có lòng nương nhờ ông, vậy tôi xin nhúng tay vào chuyện này, thay Tứ gia kiểm tra xem ông ta chân thành đến đâu. Tứ gia thấy có được không? "

Vương Bách Thuận khẽ nhíu mày, trong lòng có phần bất mãn. Ý đồ của Vinh Quảng Kiệt quá rõ ràng, hắn ta muốn nẫng tay trên của ông ta. Nhưng nhờ vậy mà Vương Bách Thuận đã suy nghĩ thấu đáo một số chuyện. Hầu Thất Quý nói: “Cậu Vinh, vừa rồi tôi đã nói rồi, tôi không bán thứ này”. ” Vinh Quảng Kiệt nói: “Chi bằng tặng thứ này cho tôi đi, tôi không lấy không của ông, tôi trả tiền. Hắn ta không nhắc tới tiền ngay mà lại nhắc tới thể diện chính là cảnh cáo Hầu Thất Quý, đương nhiên thể diện của Vương Bách Thuận rất oai nhưng ở đây, Tần gia mới là oai nhất, mới là Tông Sư Sách Môn. Haha… Thứ hai, tuy Vinh Quảng Kiệt là đệ tử cuối cùng của Tần gia, được coi là người con nuôi được Tần gia yêu thương nhất nhưng chắc hẳn việc cạnh tranh trong nội bộ Tần môn cũng rất dữ dội, cho nên hắn ta mới muốn dùng món đồ này để giành được sự ưu ái. Vương Bách Thuận thầm cười khẩy trong lòng, cậu muốn nẫng tay trên mà không nhìn thử xem tôi là ai? Đắc tội ông ta còn nghiêm trọng hơn đắc tội Vương Bách Thuận. ” “Tôi đã suy nghĩ rất kĩ rồi”, Hầu Thất Quý nói. Thứ nhất, chắc chắn Tần gia sẽ thích cặp sư tử ngọc bích này, hơn nữa rất có thể là đã muốn có nó từ lâu, chưa biết chừng bình thường vẫn thường xuyên nhắc tới, cho nên Vinh Quảng Kiệt mới biết rõ lai lịch của nó như vậy. Hầu Thất Quý không hề nao núng, đáp: “Cậu Vinh có gì dặn dò? Ông suy nghĩ cho kĩ đi! Không đáng vì một món đồ mà đắc tội Tần gia. ” “Xin lỗi cậu Vinh, tôi không bán”. Với một người làm ăn như Hầu Thất Quý, dù ông ta kinh doanh khá thành công ở Phan Gia Viên nhưng tích lũy mấy chục năm chắc cũng chỉ được vài trăm triệu mà thôi, giờ bỗng dưng có thêm mấy trăm triệu nữa, chẳng lẽ ông ta lại không lung lay hay sao? Vinh Quảng Kiệt cười khẩy: “Có bán hay không thì còn phải xem giá cả thế nào. Hắn ta biết rõ ông ta chuẩn bị quà để chúc thọ Tần gia, vậy mà còn muốn nẫng tay trên, đúng là quá đáng. Dù trong lòng bất mãn nhưng ngoài miệng Vương Bách Thuận lại nói: “Cậu Vinh đứng ra thử lòng giúp tôi, đây là vinh hạnh của tôi! Vương Bách Thuận quyết định, bất kể Vinh Quảng Kiệt ra giá bao nhiêu, ông ta đều sẽ ra giá cao hơn, nhất định không cho hắn ta nẫng mất của mình. Ông là người trong nghề, tôi không ép giá, hai trăm triệu nhé”. ”, Vinh Quảng Kiệt vỗ bàn kêu đánh “đét” một cái: “Chốt giá vậy nhé! Mặc dù Hầu Thất Quý đã nói là không bán nhưng Vương Bách Thuận cho rằng mọi thứ đều có giá của nó. Vinh Quảng Kiệt định nẫng tay trên bằng cách đưa tiền. Nhưng nể mặt Tần gia, Vương Bách Thuận không tiện nổi nóng. Đúng là thứ này là đồ tốt nhưng nếu không nhờ câu chuyện của Vinh môn thì nó không đáng giá tới vậy đâu. Mặt Vinh Quảng Kiệt lập tức sa sầm lại: “Ba trăm triệu mà ông vẫn không bán à? Một trăm triệu không bán, vậy hai trăm triệu thì sao? Xem ra ông chê hai trăm triệu ít phải không, vậy thì ba trăm triệu, thế nào, giá này thì được rồi chứ? ” Vinh Quảng Kiệt nghe thấy tiếng cười dối trá của Vương Bách Thuận, âm thầm cười gằn, nói với Hầu Thất Quý: “Ông chủ Hầu, người nào gặp được thì người đó có phần, ông đừng chỉ trông cậy mình Tứ gia nể mặt, thể diện của tôi ít nhiều gì cũng đáng giá đấy”. Hai trăm triệu không bán, vậy ba trăm triệu thì sao? “Năm trăm triệu! Mẹ kiếp, tôi cũng sau rồi, gặp phải con lừa bướng bỉnh như ông, coi như là tôi xui". Vương Bách Thuận giật mình, không ngờ Vinh Quảng Kiệt lại đột nhiên ra giá cao như vậy. Giá tiền đã cao vậy rồi, nếu còn tăng thêm nữa thì ngay cả ông ta cũng phải do dự. Nhưng nếu ông ta không nâng giá lên thì chắc chắn Vinh Quảng Kiệt sẽ nẫng mất đồ. Năm trăm triệu cơ mà, liệu có ai có thể chống lại sự cám dỗ lớn như thế?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.