.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 976: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 994 Nơi này người có ai là không biết Tần gia?




Lâm Mộng Đình khẽ cười một tiếng: "Vinh thiếu gia, một bạt tai đã muốn để tôi hài lòng? "

Vinh Quảng Kiệt sững sờ, híp mắt nói: "Vậy cô muốn thế nào? Rạch mặt cô ta, hay là đánh gãy tay cô ta? "


"Quảng Kiệt, anh đang nói gì vậy? ", Dương Lỵ Lỵ cuối cùng không nhịn nổi mà chất vấn: "Em là bạn gái của anh mà! Tôi thấy đừng nên gọi là Tần gia, gọi là cầm thú đi". Hai cái tát này còn nặng hơn cái vừa rồi. Lời anh nói ra đều là nói láo hả? "Tần gia đúng không? Vinh Quảng Kiệt đứng lên, quay người đối mặt với cô ta, tát thêm hai bàn tay nữa. "Người đẹp à, cô nghĩ sai rồi. Cô ta không phải người phụ nữ của tôi, cô mới đúng! Sao anh có thể làm như vậy chứ? Đến tận khi cô ta bắt đầu trợn trắng mắt, Vinh Quảng Kiệt mới thả lỏng tay ra. " Ông chủ Dương gắng sức kéo lại cô ta, muốn ngăn cản cô ta nói lung tung, nhưng Dương Lỵ Lỵ đang trong cơn phẫn nộ, đâu thèm để ý nhiều như vậy. Lại nói lung tung, tôi sẽ cắt lưỡi cô! ", Vinh Quảng Kiệt cười nói: "Chỉ cần cô bằng lòng đêm nay theo tôi, ngày mai tôi sẽ tuyên bố cho toàn thế giới biết, cô là bạn gái của Vinh Quảng Kiệt tôi". " Lâm Mộng Đình cười lạnh đáp: "Tôi từng thấy người ra tay ác độc, nhưng ác với người phụ nữ của mình như vậy, thì đây là lần đầu tiên". Hắn ta xoay người, một lần nữa khoác lên khuôn mặt tươi cười dâm đãng, lên tiếng: "Người đẹp, lần này cô hài lòng chưa? " Dương Lỵ Lỵ bị siết đến ngạt thở, tay yếu ớt cào loạn. Nhưng bây giờ, hắn ta thật sự nổi giận. Lâm Mộng Đình vừa nói ra câu này, tất cả mọi người giật nảy mình. Hồi nãy hắn ta chưa dùng sức, dù sao cũng chỉ làm cho Lâm Mộng Đình xem. Vinh Quảng Kiệt phủi phủi ống tay áo, ngại bẩn. . Anh là thằng trai tồi! " "Đương nhiên rồi. "Ồ, làm bạn gái của anh rất vinh quang sao? Phàm là cô hơi hỏi thăm một chút, liền biết tôi là ai, bố nuôi tôi. Anh luôn miệng nói sẽ yêu em cả đời, bất luận em muốn cái gì anh cũng sẽ cho em! Nơi này người có ai là không biết Tần gia? Dương Lỵ Lỵ trượt xuống dọc theo tường, ngồi dưới đất ho khan, khóc huhu. Cô không phải là người trong giang hồ, lại đến từ nơi khác, không biết đến tôi cũng rất bình thường. "Đàn bà Vinh Quảng Kiệt tôi chơi qua không có một ngàn cũng đến tám trăm, cô tính là cái thá gì, thật sự cho rằng tôi yêu thích cô? Mặt Dương Lỵ Lỵ lập tức sưng phồng lên, răng cũng rớt mất hai cái, khuôn mặt xinh đẹp biến thành đầu heo chảy máu. Dương Lỵ Lỵ dám nói hắn ta là trai tồi ngay trước mặt nhiều người như vậy, sao hắn ta có thể nhẫn nhịn. Vừa mới gặp mặt con đàn bà này, anh đã muốn vì cô ta mà bỏ em sao? ", Lâm Mộng Đình khinh thường cười lạnh: "Có con nuôi không bằng cầm thú như anh, chắc hẳn bố anh cũng không có gì đặc biệt. " Vinh Quảng Kiệt còn chưa nói xong, đã bị Lâm Mộng Đình chặn ngang. Vinh Quảng Kiệt còn chưa hết giận, hắn ta tiến lên, bóp cổ cô ta, ép cô ta đến góc tường. . Ông chủ Dương dọa đến sắc mặt tái xanh, hoàn toàn không dám qua đỡ. Sau đó hắn ta nhấc lên, khiến cả hai chân cô ta đều cách mặt đất, mũi chân khẽ chạm đất. Ngoài cửa hàng đã vây quanh một đám người hóng chuyện, phần lớn là chủ cửa tiệm bên canh và chủ sạp hàng, cũng có khách hàng. Tần gia không chỉ là một cái tên và danh xưng, càng là một loại kinh sợ. Mắt Thần Tay Quỷ, Bậc Thầy Giám Định. Trong đám người nơi này, bất kể là con buôn đồ cổ, hay thợ thủ công, người sưu tầm, hoặc là trộm mộ cướp mộ, cao thủ làm hàng giả, ai dám không phục Tần gia? Đừng nói là nghề này, mà trong toàn bộ giang hồ, Tần gia cũng có uy danh hiển hách. Cũng bởi vì có Tần gia ở đây, mấy năm nay nghề chơi đồ cổ mới yên bình, không có tranh chấp gì lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.