Chương 71: Huyễn tộc nhân?
Hứa Thanh Vân quan sát khe rãnh sâu đến mấy chục mét bên dưới, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ chấn kinh.
Hắn đã hai tháng không thực sự xuất thủ trong hiện thực, thực lực hiện tại của hắn hoàn toàn chính xác đã vượt quá dự liệu của hắn.“Nếu như ta trúng một đao! Vậy không phải ngỏm củ tỏi sao!” Huyễn trên vai Hứa Thanh Vân nhô đầu ra, cũng bị hố sâu hoắm phía dưới dọa cho phát sợ.
Thế nhưng, Hứa Thanh Vân nhanh chóng lấy lại tinh thần, sau một thoáng quan sát ngắn ngủi, hắn tùy ý chọn một hướng mà bỏ chạy.
Một ngày sau đó.
Trong khu rừng rậm rạp, bên cạnh một hồ nước nhỏ trong xanh.
Đột nhiên, một sinh vật kỳ lạ tiến về phía hồ nước nhỏ.
Sinh vật này dùng bốn chân để đi, nhưng lại có hai cánh tay, thân hình cực kỳ giống nhân mã.
Sinh vật cực kỳ giống nhân mã này thản nhiên đi đến bên hồ, cúi đầu xuống bắt đầu uống nước.
Đúng lúc này, trên bầu trời đột nhiên xẹt qua một đạo lôi điện khổng lồ với quyền ảnh lao nhanh xuống, tốc độ nhanh như tia chớp.
Xung quanh trong nháy mắt bị những trận lôi hồ bao trùm.“Oanh!” Theo một tiếng vang thật lớn, toàn bộ hồ nước nhỏ và sinh vật kỳ quái kia trong nháy mắt biến mất, tại chỗ chỉ để lại một cái hố to hình tròn đường kính trăm mét.
Cây cối xung quanh hố to bị lực trùng kích cường đại bẻ gãy, mặt đất cũng bị nhấc lên một tầng bụi đất thật dày.
Thân ảnh của Hứa Thanh Vân xuất hiện trên không trung, hắn cũng không phải lạm sát kẻ vô tội.
Mà là ngày hôm đó, hắn gặp dân bản địa ở nơi này dường như có sự mẫn cảm bất thường với khí huyết, vừa nhìn thấy Hứa Thanh Vân, như thể phát điên, đã tấn công hắn.
Nếu như Hứa Thanh Vân không ra tay trước, thì người gặp phiền phức sẽ là hắn.
Không chỉ vậy, Hứa Thanh Vân còn phát hiện sinh vật ở đây dường như có một phương thức tu luyện đặc thù.
Chúng không tu luyện khí huyết giống sinh vật trên Địa Cầu, mà là hấp thụ một loại năng lượng sinh mệnh thần bí trong không khí, dùng nó để cường hóa bản thân.
Loại năng lượng sinh mệnh này khiến cho sinh vật ở đây trở nên cường đại dị thường, chỉ riêng sinh vật cửu giai, sức chiến đấu của nó gần như có thể so sánh với võ giả tinh cấp nhất giai.
Hứa Thanh Vân mới ý thức được, hành tinh hoang dã này phức tạp hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng.
Ngay lúc Hứa Thanh Vân đang suy nghĩ, hắn đột nhiên phát giác được phía dưới có một tia động tĩnh nhỏ xíu.
Tia động tĩnh này cực kỳ yếu ớt, nếu như không phải hắn đã trở thành võ giả tinh thần lực, thì e rằng căn bản không cách nào phát giác.
Chỉ thấy thân ảnh của hắn trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Giây lát sau, hắn như u linh xuất hiện trước một bụi cây.
Ngay khi Hứa Thanh Vân vừa đi tới trước bụi cây, bụi cây đó lay động.
Hứa Thanh Vân thấy thế, không chút do dự đưa tay chộp một cái, vậy mà thật sự đã bắt được một tiểu thú!
Khi hắn nhìn rõ bộ dáng của tiểu thú này, không khỏi ngây người, Huyễn ở bên cạnh cũng kinh ngạc đến nỗi không ngậm miệng lại được.
Bởi vì con thú nhỏ này, vậy mà lại giống huyễn như đúc!“Tộc nhân của ngươi sao?!” Hứa Thanh Vân nhìn về phía Huyễn trên vai, sau đó cẩn thận từng li từng tí ngắm nghía tiểu thú trong tay, nó run lẩy bẩy trong tay Hứa Thanh Vân, trong đôi mắt kia tràn đầy sợ hãi.
Huyễn thấy thế, từ trên vai Hứa Thanh Vân nhẹ nhàng nhảy xuống tay hắn, quấn quanh tiểu thú xoay vài vòng, trong miệng còn phát ra tiếng kêu “chít chít”, dường như đang trao đổi gì đó với tiểu thú.
Một lát sau, Hứa Thanh Vân tò mò hỏi: “Huyễn, nó sẽ không nói tiếng người sao?” Huyễn gãi đầu một cái, có chút bất đắc dĩ đáp: “Ta bảo nó học đại ca ngươi nói chuyện, nhưng nó nói sẽ không.” Hứa Thanh Vân nghe xong, cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, trong lòng suy nghĩ: “Rõ ràng tiểu thú này và Huyễn trông tương tự như vậy, tại sao nó lại không biết nói tiếng người? Chẳng lẽ là hàng tàn phẩm?” Vài phút sau, Huyễn dường như đã có được tin tức quan trọng, đột nhiên nói với Hứa Thanh Vân: “Đại ca, vật nhỏ này tuy rằng cái gì cũng không biết, nhưng nó nói tộc trưởng của chúng nó biết rất nhiều chuyện! Chúng ta có thể đi tìm tộc trưởng của nó!” Huyễn có chút hưng phấn, dù sao đây rất có khả năng để tìm hiểu thân thế của nó.
Hứa Thanh Vân đứng tại chỗ, trầm tư một hồi, trong lòng suy nghĩ: Nếu muốn biết thêm nhiều điều liên quan đến Huyễn, có lẽ đi tìm tộc trưởng của tiểu thú này mới có thể có chút manh mối.
Hắn nhẹ nhàng đặt tiểu thú xuống đất, đồng thời dùng ngón tay chỉ về phía trước, ra hiệu tiểu thú dẫn đường cho hắn.
Tiểu thú dường như có chút do dự, nó chớp đôi mắt tròn xoe, nhìn Hứa Thanh Vân một chút, lại nhìn về phía trước, cuối cùng vẫn chạy chậm lên.
Hứa Thanh Vân đi sát sau lưng tiểu thú, trên đường đi, hắn vẫn luôn cảnh giác quan sát động tĩnh xung quanh.
Ước chừng qua nửa canh giờ, bọn họ rốt cục đi tới một hang động ẩn nấp.
Hang động này giấu trong một khu rừng rậm rạp, nếu như Hứa Thanh Vân không dùng tinh thần lực dò xét, thì e rằng cũng rất khó phát hiện ra sự tồn tại của nó.
Hứa Thanh Vân đi theo tiểu thú xuyên qua hang động, phát hiện bên trong lại là một khu vực rộng lớn.
Mà tại cửa hang động, xung quanh đứng mấy con đồng loại có hình thể hơi lớn hơn tiểu thú một chút, chúng có bề ngoài và vẻ ngoài cực kỳ tương tự với tiểu thú, cũng tương tự rất giống Huyễn.
Những tiểu thú này vừa nhìn thấy Hứa Thanh Vân, lập tức phát ra tiếng rống trầm thấp, đồng thời bày ra tư thế phòng ngự.
Tiểu thú thấy thế, vội vàng chạy lên tiến đến, kỷ kỷ tra tra bắt đầu giao lưu với chúng, trong thanh âm lộ ra vẻ lo lắng.
Hứa Thanh Vân quay đầu nhìn về phía Huyễn, tò mò hỏi: “Nó đang nói gì vậy?” Huyễn phiên dịch nói: “Nó nói cho bọn chúng biết, ngươi một quyền đã biến cái hồ kia thành một cái hố to.” Mấy thủ vệ kia nghe xong, không hẹn mà cùng lùi về phía sau mấy bước, giữ khoảng cách nhất định với Hứa Thanh Vân.
Thế nhưng đúng vào lúc này, xung quanh đột nhiên truyền đến từng đợt tiếng động rất nhỏ.
Hứa Thanh Vân cảnh giác ngẩng đầu lên, quét mắt xung quanh. Thế nhưng, khi hắn nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, cả người đều ngây dại.
Trước mắt hắn vậy mà xuất hiện một đống tiểu thú có dung nhan cực kỳ tương tự với Huyễn!
Những tiểu thú này có hình thể nhỏ nhắn xinh xắn, thân thể mao nhung nhung không khác gì Huyễn, ngay cả đôi mắt to linh động kia cũng giống nhau như đúc.
Chúng bao quanh Hứa Thanh Vân, tò mò đánh giá hắn.
