Chương 59: Kế hoạch nâng cấp
Không đúng, trái tim không bẩn cũng vẫn là của người.
Thẩm Hằng lẳng lặng liếc nhìn Nghiêm Thịnh đang đứng trước mặt mình.
Việc đã giải quyết xong, Thẩm Hằng ngáp một cái, có chút chán nản nhìn lướt qua các thầy cô, sau đó ánh mắt đảo quanh dưới khán đài.
Ánh mắt đang đảo đến nửa chừng thì đột nhiên dừng lại.
Chỉ thấy cách đó không biết bao nhiêu người, Thẩm Thư Nịnh đang nhíu mày khẽ nhìn mình. Thấy Thẩm Hằng nhìn sang, nàng liền dời ánh mắt đi chỗ khác.
Thấy Cố Trạch Hiên cứ thế mà xuống, các học sinh phía dưới ít nhiều cũng thấy tiếc nuối.
Nếu như Cố Trạch Hiên thành công, sau này họ ra ngoài có thể có thêm một chủ đề để nói chuyện, nhưng mà...
Thực ra phiên bản hiện tại cũng không tệ. Một học bá đang tuyên thệ trước kỳ thi đại học lại bị một học sinh dưới khán đài đột ngột cắt ngang, dường như còn thú vị hơn nhiều...
Sau đó là theo đúng quy trình của buổi lễ tuyên thệ trước kỳ thi đại học.
Nhạc Cốc Nam bước lên bục phát biểu, đọc một bài diễn văn đúng mực. Nàng diễn thuyết xong, người chủ trì kết thúc buổi lễ, sau đó là bế mạc.
Trên đường trở về, Nghiêm Thịnh đột nhiên quay đầu nhìn Thẩm Hằng."Hằng ca!""Ừm." Thẩm Hằng đáp."Ngươi không phải là thích Nhạc Cốc Nam sao?"
Thẩm Hằng liếc nhìn Nghiêm Thịnh một cái, trả lời: "Không, ngươi nghĩ nhiều rồi.""Vậy vừa rồi vì sao ngươi lại ngăn cản Cố Trạch Hiên tiếp tục hỏi?""Ngươi không thấy nàng vẫn đứng đó không nói gì sao? Rất rõ ràng là không muốn nói, ta chỉ là giúp nàng mà thôi!" Thẩm Hằng nói."Ngươi thật sự không yêu thích nàng?""Ta và nàng còn chưa nói được hai câu, ta làm sao sẽ thích nàng?""Yêu thích một nữ nhân còn cần lý do sao?"
Lời vừa dứt, Thẩm Hằng lập tức trầm mặc, nghe có vẻ rất có lý."Ngươi đừng bận tâm, ngươi chỉ cần biết ta không yêu thích nàng là được!" Thẩm Hằng trả lời."Nga, ta còn tưởng rằng là lần trước ta cùng ngươi nói về chuyện hoa khôi trường, ngươi liền nhìn trúng nàng đâu!" Nghiêm Thịnh khẽ gật đầu, bỗng nhiên có chút tiếc nuối bổ sung một câu, "Ai, đáng tiếc vừa rồi Nhạc Cốc Nam không nói ra, không biết nàng muốn đi trường đại học nào!""A, người có điểm số cao như vậy, không phải đi Thủy Mộc thì cũng là đi Kinh Đại, nếu không thì là ra nước ngoài. Ngươi biết có ích lợi gì, cuối cùng cũng có vào được đâu!" Khổng Hạo Thần từ phía sau đi tới."Nhưng mà ta có thể ở cùng một thành phố với nàng mà!" Nghiêm Thịnh cao giọng nói.
Có cần phải không có tiền đồ như vậy không?... Thẩm Hằng có chút im lặng nhìn Nghiêm Thịnh một cái."Ở cùng một thành phố thì có tác dụng gì, ngươi còn không bằng đi trường học của nàng làm bảo an, như vậy có thể còn có thể gặp được nàng!" Khổng Hạo Thần khinh thường nói."Hình như có chút đạo lý!" Nghiêm Thịnh khẽ gật đầu, nghiêm túc suy tư."A, ngươi còn dám nghĩ vậy ư, ngươi không đọc sách sao?""Đọc chứ, đương nhiên là đọc!""Vậy ngươi còn nghĩ gì đến chuyện làm bảo an?""A, đồ ngốc, thiên tài thiếu nữ như Nhạc Cốc Nam chắc chắn sẽ học lên tiến sĩ. Ta có thể dùng sau khi tốt nghiệp đại học đi trường học của nàng làm bảo an!" Nghiêm Thịnh ưỡn ngực, xem thường nhìn Khổng Hạo Thần."Ta..." Khổng Hạo Thần há to miệng, nhất thời nghẹn họng không biết nên nói gì.
Ngay cả Thẩm Hằng cũng có chút kinh ngạc nhìn Nghiêm Thịnh một cái, chỉ cảm thấy đầu óóc hắn hôm nay có chút linh hoạt."Đúng rồi Hằng ca, ngươi nói Nhạc Cốc Nam sẽ đi Kinh Đô học đại học sao?" Nghiêm Thịnh nhìn về phía Thẩm Hằng hỏi."Nàng có khả năng ở Lâm Hải ấy!" Thẩm Hằng theo miệng trả lời."Cái này làm sao có thể, Lâm Hải chúng ta tốt nhất là đại học Lâm Hải, mặc dù cũng không tệ, nhưng mà cũng không xứng với điểm số của nàng a!" Nghiêm Thịnh nói."Vậy ta cũng không biết!"...
Đêm.
Trong một căn biệt thự tân hải.
Gió biển thổi tới mặt, tiếng sóng biển vỗ rì rào.
Cố Trạch Hiên ngồi trên ghế sofa ngoài ban công, tay cầm ly rượu đế cao nhẹ nhàng lay động, màu nâu đậm của rượu chậm rãi dao động theo thành ly."Đinh đinh đinh đinh..."
Tiếng chuông điện thoại di động vang lên từ chiếc bàn trà nhỏ bên cạnh.
Cố Trạch Hiên không lập tức nghe, mà cứ để mặc nó tự do tự tại kêu vang.
Nửa phút sau, điện thoại tự động ngắt.
Lát sau nữa, tiếng chuông lại vang lên, Cố Trạch Hiên vẫn không nghe máy.
Nửa phút sau, điện thoại lại lần nữa ngắt.
Lần thứ ba, điện thoại lại vang lên."Đinh đinh đinh đinh..."
Cố Trạch Hiên lặng lẽ lắng nghe, nghe đi nghe lại giai điệu mà hắn không biết đã nghe qua bao nhiêu lần.
Rất lâu sau, hắn rốt cuộc đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn trà nhỏ."Alo!""Cố thiếu, đã tra ra rồi, hôm nay người ngắt lời đó là Thẩm Hằng!" Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến giọng nói."Thẩm Hằng? Là ai?" Cố Trạch Hiên hỏi."Là một người khá nổi tiếng ở trường học trước đây vì chuyện cho vay trực tuyến!""Chưa nghe nói qua!" Cố Trạch Hiên lạnh lùng nói."Hắc hắc... Ngài chưa nghe qua là bình thường, loại người như hắn còn chưa xứng lọt vào tai ngài!" Đầu dây điện thoại nịnh nọt nói.
Cố Trạch Hiên không để ý đến, hắn lạnh giọng nói: "Biết rõ phải làm thế nào rồi chứ?""Ấy... Tìm người xử lý hắn?" Đầu dây bên kia điện thoại thăm dò nói."À..." Cố Trạch Hiên vốn dĩ mặt không biểu tình cuối cùng cũng nở một nụ cười, "Đừng lúc nào cũng nói cái gì là xử lý người này nọ, thật sự mà xử lý người thì nếu làm lớn chuyện sẽ rất phiền phức!""Vậy ý ngài là?" Đầu dây bên kia điện thoại cẩn thận hỏi.
Cố Trạch Hiên nhẹ nhàng lay động chiếc ly đế cao trong tay, trong đầu hồi tưởng lại cái nhìn bình tĩnh của hai người khi đối mặt nhau hôm nay, nói:"Làm cho hắn mù!""Ai, được rồi!" Đầu dây bên kia điện thoại đáp."Đúng rồi...""Ngài nói?""Bạn bè của hắn cũng xử lý luôn!" Cố Trạch Hiên nói."Cũng là làm mù?"
Cố Trạch Hiên trầm mặc một lát, "Gặp chuyện không may thì quá dễ bị chú ý, đánh cho hắn một trận là được, để bọn hắn ghi nhớ thật lâu, không phải ai cũng có thể kết giao bằng hữu!""Minh bạch!""Còn có...""Ngài nói?""Chuyện này đừng ngươi tự mình làm, quá phí sức, tìm tên côn đồ nào đó đi là được!""Minh bạch!"...
Hai ngày sau, sòng bạc ngầm.
Tóc vàng nhanh chóng bước về phía Hoàng Thiếu Hoa."Hoa thiếu, có một chuyện cần nói với ngài.""Có chuyện gì?" Hoàng Thiếu Hoa ngồi trên ghế liếc tóc vàng một cái."Thẩm Hằng đắc tội với Cố Trạch Hiên, phía Cố Trạch Hiên phái người tìm tới chúng ta, bảo chúng ta xử lý Thẩm Hằng." Tóc vàng nói."Cố Trạch Hiên?" Hoàng Thiếu Hoa ngồi thẳng dậy, "Là cái tên bên Vĩnh Trạch Địa Ốc đó sao?""Đúng, chính là hắn!" Tóc vàng gật đầu đáp."Thẩm Hằng sao lại đắc tội với hắn?" Hoàng Thiếu Hoa khẽ nhíu mày, có chút kỳ lạ hỏi."Hắc... Ta đi hỏi thăm, Cố Trạch Hiên tại buổi lễ tuyên thệ trước kỳ thi đại học đã gián tiếp thổ lộ với Nhạc Cốc Nam, con gái của nhà dược nghiệp kia, kết quả bị Thẩm Hằng cắt lời, bây giờ hắn sợ là tức chết rồi!" Tóc vàng cười nói.
Nghe đến đây, Hoàng Thiếu Hoa cũng không nhịn được cười, cảm thán nói "Thẩm Hằng bây giờ không còn cờ bạc nữa, nhưng mà bản lĩnh gây chuyện của hắn lại dâng lên rồi!""Đúng vậy a!" Tóc vàng khẽ gật đầu."Bọn hắn bảo ngươi làm sao?" Hoàng Thiếu Hoa hỏi."Bọn hắn bảo ta làm Thẩm Hằng mù, tiện thể đánh bạn bè hắn một trận!" Tóc vàng nói.
Hoàng Thiếu Hoa khẽ gật đầu, không nói thêm gì."Thế này đi, đến lúc đó ngươi tiện thể đánh gãy chân hắn luôn, ta bồi ngươi năm vạn!""Hắc hắc, được thôi!" Tóc vàng cười nói, mục đích của hắn đến đây chính là vì chuyện này."Đúng, Thẩm Hằng sức lực có chút lớn, đến lúc đó nhớ rõ phải sắp xếp thêm hai người!" Hoàng Thiếu Hoa nói bổ sung."Ai, minh bạch!"
