Cầu Ma

Chương 1061: Không Nhìn




Kiếm quang này là một đạo lục mang
Nó ngay lập tức gào thét tới gần, không chút dừng lại mà chạy thẳng đến chỗ Tô Minh
Tốc độ cực nhanh, đảo mắt đã phá tan hư không, xuất hiện trước mặt Tô Minh
Đó là một thanh kiếm màu xanh biếc, trên thân kiếm không có ai cầm nhưng kiếm này như bị người khác cầm trong tay, vô cùng linh hoạt, trong tích tắc đã sắp đâm vào mi tâm Tô Minh
Sát cơ trên thân kiếm bộc phát mãnh liệt rồi hóa thành khí lạnh vô tận tản mát ra bốn phía
Còn có từng trận khí tức màu xanh biếc khuếch tán ra từ thân kiếm, nghe thì thấy ngọt nhưng nếu loại ngọt này bị hút vào trong thân thể thì lại hóa thành vị đắng ngắt trên đầu lưỡi
- Đạo Phi Tiên
- Chính là kiếm thuật đắc ý của Đạo Phi Tiên
Bốn phía lập tức truyền đến âm thanh kinh hô
Tô Minh thần sắc bình tĩnh nhìn đoản kiếm màu xanh tiến tới, cũng không làm động tác tránh né gì cả mà quay đầu nhìn về phía thiếu nữ gầy gò, tiếp tục câu lúc trước hắn hỏi:
- Như vậy thì mấy ngày này cần Mã Phi cô nương giới thiệu giúp cho Đạo Mỗ về Đạo Thần Tông rồi
Gần như là những lời này của Tô Minh truyền ra thì đồng thời lão giả Thai Sơn bên cạnh cũng chợt lóe lãnh mang
Hắn hừ một tiếng, vung tay áo lên
Nhất thời một luồng lực lượng vô hình bỗng nhiên xuất hiện trực tiếp cuốn lên phi khiếm khiến phi kiếm này run lên, nhất thời lui lại
- Lão phu đang gặp gỡ lão hữu ở đây, ai dám nhiễu loạn
Đây là Thai Sơn không ra tay độc ác
Nếu không thì đối với hắn, đoạn kiếm thương hồn thật sự là quá dễ dàng
Mặc dù Tô Minh không để ý tới phi kiếm này nhưng cảnh Thai Sơn lão tổ vung tay áo lên đã bị hắn lưu ý
- Gần như sắp bước vào Duyên cảnh, thậm chí đã có thể hơi nắm giữ một chút duyên phận, tu vi Thai Sơn này không tầm thường
Năm đó hắn đã đánh một trận với hắc bào nhân, bản thân bị thương mà vẫn có thể thoát ra ngoài
Theo lời Âu Dương nói, hắc bào nhân xuất hiện trong chiến dịch năm đó, tu vi người này hẳn là hơi kém một chút
- Hắc bào..
Lúc trước Tô Minh nghe Âu Dương nói trong chiến dịch xuất hiện hắc bào nhân, hắn có một liên tưởng
Mặc dù trên thiên không có không ít tu sĩ thích mặc hắc bào nhưng trong trí nhớ của Tô Minh, hắn ấn tượng sâu sắc nhất chính là hắc bào nhân đã chiến đấu với hắn và A Công ở Ô Sơn năm đó
Còn có lời nói của hắc bào nhân có liên quan đến tổ chức thần bí, trong lời nói biểu đạt hàm nghĩa, hình như năm đó A Công cũng từng là thành viên của tổ chức này
Hôm nay đã cách nhiều năm, Tô Minh có cảm giác hắn đang nhớ lại hắc bào nhân năm đó
Phi kiếm màu xanh bị Thai Sơn lão tổ vung tay áo cuốn ra, lập tức trên thiên không phía xa, hư vô bên cạnh phi kiếm màu xanh biếc liền vặn vẹo rồi xuất hiện một thanh niên mặc áo lục
Thanh niên này mặt đầy vết sẹo, thoạt nhìn rất dữ tợn
Hắn hiện thân, một phát bắt được phi kiếm rồi nhìn chằm chằm Tô Minh
- Thai Sơn tiền bối, lúc trước Đạo mỗ có nghe nói trong một cuộc chiến dịch, tiền bối đã gặp phải một hắc bào nhân
Tô Minh bỗng nhiên mở miệng, nhìn về phía Thai Sơn lão tổ
Thai Sơn lão tổ nghe thấy thế, thần sắc nghiêm túc gật đầu
- Hắc bào nhân này đã chết chưa
Tô Minh nhìn Thai Sơn lão tổ, chậm rãi nói
- Nếu lão phu còn sống thì hắc bào nhân đương nhiên sẽ không dễ chết
Tu vi người này rất kỳ dị, rõ ràng chẳng qua chỉ là Kiếp Nguyệt nhưng lại có thể thi triển ra lực lượng duyên pháp
- Lão phu thủy chung không thể nào quên được thần thông của hắn
Hóa thiên không làm đại địa, hóa hư vô làm đáy giếng, khiến xung quanh thiên không trở thành cái giếng lớn
Vô số tu sĩ ngưng tụ thành trăng, trong giếng lấy trăng đã lấy đi linh hồn của mấy vạn tu sĩ
Nhưng ta cũng có thể cảm nhận được thuật pháp của người này chưa sử dụng hoàn thiện, hình như với tu vi của hắn thì chưa thể nào thi triển toàn bộ uy lực của nó ra được
Thai Sơn lão tổ trầm mặc một lát, trong mắt lộ ra hồi ức
Hai người này nói chuyện với nhau, trực tiếp quên lãng nam nữ áo lục đang đứng giữa không trung
Vẻ oán độc trong mắt nam tử này càng thêm nồng nặc, lại càng cảm nhận mãnh liệt thấy Tô Minh không thèm để ý mình chút nào
Nhìn thấy vẻ không thèm để ý này, sát cơ trong mắt hắn lại càng nhiều thêm
- Đạo Không, chẳng lẽ ngươi chỉ có thể để người khác bảo vệ chứ không thể giống một nam tử mà đánh với ta một trận sao
Âm thanh bén nhọn của nam tử kia truyền ra bốn phía
- Ngươi có dám chiến không
Vẻ oán độc trong mắt thanh niên áo lục càng đâm, tiếng gào thét vang vọng bốn phía
Thần sắc Tô Minh như thường, thần sắc trầm tư suy nghĩ về lời Thai Sơn nói lúc trước, một hồi lâu sau liền gật đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Đạo Không điện hạ, hay là trước hết cứ để đồ đệ kém cỏi của lão phu dẫn ngươi đi Tông Lão Đường đi
Hôm nay Thập Đại Điện Hạ đều đã đến, nói vậy thì mấy ngày nữa sẽ phải triển khai đại điển thôi
Thai Sơn khẽ mỉm cười nói với Tô Minh, lại nhìn thoáng qua Hỏa Khôi lão tổ
- Hỏa Khôi ở đây còn phiền toái nhiều nữa, mong Điện Hạ thông cảm
Lão quái này tính tình bốc lửa, làm việc không thích trói buộc
Tính cách này mà ở Thần Nguyên Tinh Hải thì hoàn hảo nhưng ở Tứ Đại Chân Giới thì hơi không ổn
Hỏa Khôi lão tổ trừng mắt, hừ một tiếng, cũng không nói gì
Mấy ngày nay hắn cũng đã nhìn thấu biến hóa phong vân ẩn giấu trong Tứ Đại Chân Giới nhưng hắn thấy chỉ cần đi theo Tô Minh thì tất cả đều không có vấn đề
- Cũng được
Hỏa Khôi, vừa gặp lão hữu, ngươi cũng không cần đi theo đâu
Tô Minh gật đầu nhìn Hỏa Khôi lão tổ một cái
Hỏa Khôi lão tổ nhếch miệng cười to
- Thai Sơn lão quái, năm đó trong túi áo ngươi có mấy hũ rượu, không phải nói trong động phủ cũng không thiếu sao
Đi một chút đi, mang ta đi xem một chút
Sắc mặt Thai Sơn lão tổ tối sầm, lắc đầu rồi hóa thành một đạo cầu vồng đi xa
Hỏa Khôi lão tổ cười dài rồi cũng biến mất ở chân trời phía xa
- Phi nhi, ở cạnh Điện Hạ không thể tiếp tục quấy nhiễu nữa
Vi sư đã giao ngươi cho Điện Hạ thay ta quản giáo rồi
Âm thanh Thai Sơn lão tổ quanh quẩn bên tai thiếu nữ khiến thiếu nữ này thần sắc hơi không cam lòng
Nàng đứng trên chiến thuyền của Tô Minh, liếc nhìn hắn một chút, trong lòng hơi khinh thường nhưng cũng không lộ ra ngoài mặt quá nhiều, bộ dáng không chút thay đổi
- Tông lão đường không ở mảnh lục địa bé nhỏ này mà ở đại địa thượng giới đệ nhất
Nơi đó chiến thuyền không đi qua được
Điện Hạ hãy dàn xếp tùy tùng đi, ta dẫn ngươi đi trước
- Huống chi cho dù nhiều năm rồi ngươi đã không trở lại thì chắc cũng không quên vị trí Tông Lão Đường và nơi ngươi ở chứ
Tô Minh không nói gì
Chiến thuyền phía dưới vừa động, lập tức hóa thành một đạo cầu vồng rồi chạy thẳng tới thiên không nơi xa
Mấy trăm chiến thuyền bên cạnh đi theo, khí thế mênh mông cuồn cuộn gào thét bay nhanh
- Tiểu nha đầu miệng lưỡi bén nhọn thật đấy
Năm đó ta cũng có mấy thị nữ như vậy nhưng vì nói quá nhiều nên đã bị ta khâu miệng, cả đời cũng không thể nói chuyện được
Hứa Tuệ bên cạnh Tô Minh híp mắt nhìn Mã Phi, ôn nhu mở miệng
- Tiền bối nói rất đúng, vãn bối đã biết
Thiếu nữ gầy gò liếc nhìn Hứa Tuệ
- Châm chọc như vậy lại càng không tốt
Có một truyền thuyết không biết ngươi đã nghe qua chưa
Trong truyền thuyết có một đứa nhỏ không nghe lời, ngày thứ hai nàng liền biến thành nam
Sau đó hắn lại không nghe lời nên lại biến thành nữ
Chẳng qua trong lúc biến hóa, không biết làm sao mà có chỗ sai khác, trở thành bất nam bất nữ
Hứa Tuệ cười híp mắt nói
Tô Minh nghe đến đó, vội vàng ra vẻ trầm tư, giả vờ như không nghe thấy gì
- Ngươi là Hạt nữ Hứa Tuệ
Mã Phi nhìn Hứa Tuệ, hồi lâu sau bỗng nhiên mở miệng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Ồ, ngươi cũng từng nghe thấy tên tỷ tỷ sao
Nhưng ngươi gọi trực tiếp như vậy thật sự không có lễ phép
Còn truyền thuyết về đứa nhỏ không biết lễ phép, không biết ngươi đã nghe chưa..
Tô Minh theo bản năng đi về phía trước mấy bước, cách xa âm thanh nhu hòa của Hứa Tuệ
- Đạo Không, ngươi khinh người quá đáng
Lúc Tô Minh đi về phía trước mấy bước, chiến thuyền dưới chân đang gào thét mà đi, bỗng có một âm thanh giận dữ truyền ra từ phía sau
Một đạo cầu vồng màu xanh biếc đang lấy tốc độ cực nhanh chạy thẳng về chiến thuyền
Trong cầu vồng chính là thanh niên áo lục lúc trước
Hắn cảm thấy Tô Minh đã làm nhục hắn
Tình huống lúc trước dường như tất cả mọi người đều coi hắn là không khí, như không tồn tại
Tất cả những điều hắn nói đều như lẩm bẩm một mình
Hắn không thể nào chấp nhận cảm giác bị coi là vô hình này
Mặc dù hắn không phải là Điện Hạ nhưng cũng có danh tiếng nhất định trong dòng chính
Thanh danh về thủ đoạn hung thần và giết chóc đã truyền bá ra, thậm chí nếu so về tu vi thì hắn còn cao hơn tộc huynh Đạo Phi Phong một chút
- Đạo Không, ngươi..
Thanh niên áo lục cắn răng một cái
Hắn giơ tay phải lên, lập tức trong lòng bàn tay xuất hiện một viên đan dược
Hắn một ngụm nuốt vào, tay phải vỗ mạnh vào mi tâm một cái
Dưới cái vỗ này, lập tức toàn thân hắn đỏ ngầu
Sát cơ trong mắt chợt lóe, cả người nhoáng một cái, tốc độ liền bạo tăng lên mấy lần, hắn gào thét chạy thẳng đến chiến thuyền của Tô Minh
Đảo mắt cái đã đuổi kịp, phi kiếm trong tay hắn chợt lóe rồi chém về phía Tô Minh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thần sắc Tô Minh như thường
Gần như là trong tích tắc thanh niên áo lục phi tới, hắn liền xoay người lạnh lẽo nhìn lại, bước về phía trước một bước
Thân ảnh liền biến mất trong tích tắc, lúc xuất hiện đã chạm vào phi kiếm của thanh niên áo lục
Hai tay hắn kẹp lấy, uỳnh một tiếng, trực tiếp giữ phi kiếm giữa hai ngón tay, mặc cho phi kiếm hung hăng đâm vào thế nào thì cũng đều không thể bay ra khỏi tay Tô Minh
Cùng lúc đó Tô Minh lại bước một bước, lần này trực tiếp xuất hiện bên cạnh thanh niên áo lục
Dưới con mắt đang trợn tròn của thanh niên áo lục, tay trái Tô Minh lập tức giơ lên rồi dùng khí thế như chẻ tre túm vào cổ thanh niên
Sắc mặt thanh niên đại biến
Tinh Thần Bào mạnh mẽ khuếch tán ra phía ngoài, toàn thân kêu rắc rắc, ngọc bội trong tay vỡ vụn rồi hóa thành màn sáng bên ngoài
Trong trong tích tắc tay trái Tô Minh chạm vào màn sáng, toàn bộ đều tan vỡ trong nháy mắt, cùng tan vỡ còn có cả Tinh Thần Bào màu xanh biếc của thanh niên này nữa
Uỳnh một tiếng, tay trái của Tô Minh lấy khí thế như chẻ tre mà túm vào cổ thanh niên, giơ cả người hắn lên
Tay trái Tô Minh bóp mạnh, một luồng lực lượng hủy diệt xông vào thân thể thanh niên này, lập tức phá hủy kinh mạch toàn thân
Tất cả chỉ xảy ra trong thời gian mấy hơi thở
Gần vạn tu sĩ chưa kịp phản ứng thì tất cả đã kết thúc, nhanh đến mức thiếu nữ gầy gò này cũng phải hít vào một ngụm khí lạnh, trợn tròn mát nhìn
- Cho ngươi ba hơi thở để nói cho ta biết, là ai đã phái ngươi tới
Tô Minh nhìn thanh niên áo lục hai mắt đang tràn ngập hoảng sợ và không thể nào tin tưởng được, nhàn nhạt mở miệng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.