Cầu Ma

Chương 30: Bỉ Thương Giả Thiên, Cớ Gì Ngươi Khóc




Hình ảnh đột ngột khiến Tô Minh tâm thần chấn động, nhưng hắn không tạm dừng hành động, ngược lại càng nhanh hơn
Tính cách Tô Minh là thế
Hoặc là không làm, một khi đã quyết định thì rất khó thay đổi
Gần như giây phút hắn tiến đến, hai mắt không động đậy của Bạch Linh dần có tiêu điểm, cô ngơ ngác nhìn Tô Minh, mắt bất giác rơi giọt lệ
Thoáng chốc Tô Minh đã đến, không chút do dự, tay phải cầm cái sừng mạnh đâm vào thân cây đỏ, trực tiếp đâm lún hơn phân nửa
Chất lỏng đỏ sậm tựa như máu lập tức chảy ra từ miệng vết thương trên thân cây
Trong khoảnh khắc này, từng tiếng gào trầm đục điên cuồng truyền ra từ trong cây
Tiếng gào phẫn nộ khiến toàn bộ lòng chảo chấn động
Tô Minh sắc mặt tái nhợt nhưng mắt hắn lấp lóe ánh sáng lạnh
Sau khi cái sừng đâm vào thân cây thì rạch xuống dưới, xoẹt một tiếng, đã thấy một vết rách to lớn
Thân cây bị Tô Minh công kích từ bên trong toát ra khí lạnh
Vết rách thuận theo bên người Bạch Linh, sau khi nó mở ra, Tô Minh liếc mắt liền thấy thân thể Bạch Linh bên trong
Hắn không hề do dự, một phen nhập vào thân cây kéo lấy cánh tay Bạch Linh ẩn trong cây, gầm một tiếng mạnh kéo ra
Này một kéo, lập tức kéo Bạch Linh từ trong thân cây ra ngoài
Bạch Linh hoàn toàn ngơ ngẩn, cô ngây ngốc nhìn Tô Minh, mặc kệ Tô Minh lôi mình đi, nước mắt càng rơi nhiều hơn
Giờ khắc này, hình dáng Tô Minh khắc sâu trong đầu cô
Kéo Bạch Linh, thân thể Tô Minh lập tức phóng ra sau
Tim hắn đập mạnh, đang định mau chóng rời đi
Nhưng lúc này, thanh âm gào thét càng thêm kịch liệt, tràn ngập toàn lòng chảo
Đã thấy vết rách trên thân cây hiện ra từng con Nguyệt Dực
Sắc mặt bi ai thê lương của chúng nó đã hoàn toàn biến mất, còn lại là điên cuồng và khát máu, mạnh lao ra
Da đầu Tô Minh run lên, mau chóng lùi về sau
Nguyệt Dực trước mắt hắn thật sự quá nhiều, rậm rạp tràn đầy, không ngờ đến mấy ngàn con
Thậm chí trong thân cây còn có thêm nhiều Nguyệt Dực
Nhưng khoảnh khắc đám Nguyệt Dực lao ra, Tô Minh lập tức thấy rõ, Nguyệt Dực bị khí cực nóng nơi đây thổi quét, tất cả lộ ra sợ hãi, thậm chí có một số thân thể cứng còng, giữa không trung rơi vào dung nham
Bùm một tiếng, tựa như đá vỡ, không có máu thịt, chỉ có luồng khí lạnh bay lên trời
‘Trong truyền thuyết tộc Hỏa Man có thân bất tử bị Man Thần biến thành Nguyệt Dực, đây là chân thật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chúng nó vốn không sợ lửa, nhưng trở thành Nguyệt Dực rồi lại có biến hóa kỳ dị, trở nên sợ lửa
Nhìn bộ dạng khi chết của chúng, tựa như thân thể chúng là đá lạnh…’
Ánh mắt Tô Minh ngưng tụ, mau chóng lui ra sau, tay trái kéo Bạch Linh ném hướng cửa hang không xa
“Còn đứng đó làm gì
Chạy mau!!!”
Tô Minh gầm lên khiến Bạch Linh tâm thần chấn động, tựa như tỉnh lại từ ác mộng, thân thể rơi ở cửa hang
Cô xoay người liếc Tô Minh một cái, chần chờ muốn nói gì
“Chạy!” Tô Minh phóng người lên thẳng hướng cửa động
Giờ phút này dung nham trong lòng chảo đã hơi ngập tới nóc nhà đá, chỉ còn lại vài nóc nhà
Bạch Linh sắc mặt trắng bệch, hiện tại không chần chờ nữa, xoay người thuận theo đường hầm mau chóng bỏ chạy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đôi chân cô đau nhức nhưng hiện tại không rảnh quan tâm, suy nghĩ duy nhất trong đầu, chính là chạy khỏi đây
Tô Minh nhảy bắn trên mấy chỗ nóc nhà, đi thẳng tới đường hầm
Sau lưng hắn thật nhiều Nguyệt Dực gào thét nhưng không dám truy đuổi
Từng tiếng gầm truyền ra từ trong thân cây khiến đám Nguyệt Dực biến xao động, có hơn mười con không thèm để ý lao ra, nhào hướng Tô Minh
Khí huyết trong người Tô Minh lăn lộn, tràn ngập mười một sợi máu
Khi hơn mười con Nguyệt Dực bay đến, hắn vung vẩy cái sừng trực tiếp xông hướng đường hầm
Nói thì dài mà xảy ra thì cực nhanh
Giây phút Tô Minh trở lại đường hầm, hơn mười con Nguyệt Dực thì có vài con rơi trong dung nham, nổ tạc
Tim Tô Minh đập thình thịch, nhưng đầu óc hắn cực kỳ lãnh tĩnh
Tất cả đều đúng như hắn dự tính
Nếu không chịu đựng lâu thêm chút, chờ khí nóng ở đây càng nhiều mới ra tay, chỉ sợ sẽ không thuận lợi đến vậy, đám Nguyệt Dực sẽ xuất hiện càng nhiều
Giờ phút này, bước trên đường hầm, dưới chân Tô Minh tản ra mùi đốt trọi, nhưng hắn không tạm dừng mà là mau chóng chạy hướng phía trước
Sau lưng hắn, toàn bộ lòng chảo quanh quẩn tiếng Nguyệt Dực gào thét nhưng không dám đuổi theo
Chẳng qua có vài con sau khi chết nhiều đồng bạn, xông vào trong đường hầm rít gào hướng Tô Minh
‘Nguyệt Dực sợ nóng, cho nên ở trong thân cây không ra ngoài
Đường hầm này càng ra ngoài thì cảm giác nóng càng ít.’
Trong lúc Tô Minh chạy vội thì tiếng thét sau lưng càng thêm rõ ràng
‘Phải giết đám Nguyệt Dực đuổi theo, không thể chờ lâu!’
Tô Minh ánh mắt chợt lóe, nhìn đường hầm phía trước có một khối đá đã bị hắn đào xuống, lập tức bước tới vài bước đến bên cạnh hòn đá to, cầm trong tay cái sừng, mạnh xoay người
Hắn nhìn thấy tiếng gào ngày càng gần, có bốn Nguyệt Dực dữ tợn bay đến
Tô Minh sắc mặt tái nhợt nhưng hai mắt lạnh lùng
Khoảnh khắc bốn Nguyệt Dực sắp tới gần, Tô Minh một chân đá vào phía trên đá lớn
Đá này là hắn đã ước lượng trước, kích cỡ bằng với đường hầm
Giây phút này ngưng tụ khí huyết toàn thân đá ra một cước
Chỉ thấy đá to oành một tiếng bay lên, tựa như cánh cửa lập tức chắn lấy đường hầm
Vốn Tô Minh nắm giữ thời cơ cực kỳ chính xác
Theo hắn nghĩ thì dùng cửa đá này tạm thời chặn ba Nguyệt Dực, để lại một con mình dùng cái sừng giết chết nó trong đường hầm cực nóng này
Nhưng tốc độ của Nguyệt Dực thật quá nhanh
Khối đá to Tô Minh chế tạo chỉ chặn được hai, vẫn có hai con gào thét xông đến
Tô Minh nhướng mày, lập tức xoay người chạy nhanh
Dù hắn có thể giết chết hai con Nguyệt Dực nhưng sẽ bị thương
Trước mắt hắn càng có cách tốt hơn
Lúc chạy thục mạng, tốc độ hai con Nguyệt Dực sau lưng hắn ngày càng mau, mắt thấy còn cách không đủ mười mét, trước mặt Tô Minh lại lần nữa xuất hiện hòn đã kích cỡ cùng loại trước
Giây phút lướt qua hòn đá, Tô Minh học kinh nghiệm trước đó, một cước đá tới
Oành một tiếng, hòn đá kia bay lên ngăn cản đường hầm, khiến hai Nguyệt Dực chỉ có một bay ra, một cái khác tạm thời bị cản đằng sau đá to
Khi một con Nguyệt Dực bị ngăn chặn, một con khác xông thẳng đến Tô Minh, trong mắt hắn tràn ngập tia sáng lạnh, cầm cái sừng trong tay, không lùi ngược lại tiến lên, xông hướng Nguyệt Dực
Một người một thú ở trong đường hầm lập tức triển khai giết chóc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu Tô Minh không có tu Man, hắn căn bản không thể chống cự
Nhưng hiện giờ hắn có mười một sợi máu, trong tay lại có cái sừng vô cùng sắc bén, chiến đấu với Nguyệt Dực thì hắn hoàn toàn chiếm ưu thế
*Phập* một tiếng, sừng của Tô Minh đâm vào người Nguyệt Dực, xé thân thể nó ra
Chỉ thấy vết thương bỗng chốc mau chóng khép lại, Nguyệt Dực sắc mặt suy yếu nhưng không có bộ dạng sắp chết
Tô Minh ánh mắt chợt lóe, lại lần nữa liên tục chém ra nhiều vết thương khiến Nguyệt Dực trong thời gian ngắn không thể hồi phục, xoay người mau chóng rời đi
Một đường bay nhanh, hễ gặp hòn đá lúc trước hắn chuẩn bị sẵn thì sẽ đá ra một cước, khiến hòn đá trở thành từng chướng ngại vật trong đường hầm
Tuy nói nhiều lần tạm dừng nhưng Tô Minh giỏi nhất là tốc độ, xẹt qua cực nhanh, thường lóe lên trong đường hầm, rất nhanh đã tới động đá vôi tràn ngập các hang nhỏ
“Tôi…tôi ở đây này!”
Khoảnh khắc tới đây, Tô Minh nghe tiếng kêu yếu ớt của Bạch Linh
Hắn nhìn thấy Bạch Linh sắc mặt tái nhợt mang theo nỗi kinh hoàng, đang núp trong cái hang nhỏ, thân thể run lẩy bẩy
Bạch Linh đã sớm ra tới đây, nhưng cô không biết nơi nào là lối ra cho nên không dám đi lung tung, sợ lại lần nữa gặp Nguyệt Dực
Giờ phút này Bạch Linh không còn bộ dáng láu lỉnh kiêu ngạo như lúc hắn thấy ở bộ phường
Hiện tại cô càng như con thú nhỏ bị kinh sợ, mắt bàng hoàng khiến Tô Minh bật cười
“Ngươi…ngươi còn cười!” Bạch Linh rất khẩn trương, đang muốn nói cái gì thì đã thấy Tô Minh lóe người lên, chộp cánh tay cô kéo tới ở một cái động trong nhiều cái động nhỏ không xa
“Nơi này là lối ra?” Bạch Linh nhìn Tô Minh, không biết vì sao cảm giác sợ hãi giảm bớt nhiều, nhỏ giọng hỏi
Tô Minh gật đầu, không lên tiếng, nắm tay Bạch Linh ở trong đường hầm mau chóng chạy đi
Bên tai hắn nghe tiếng Bạch Linh thở dồn dập, thanh âm kia rất êm tai khiến tim Tô Minh thoáng chốc đập nhanh, không biết là do chạy vội hoặc bởi vì sự mềm mại nắm trong tay
Một đường lặng yên, Bạch Linh không mở miệng nữa, mặc kệ Tô Minh nắm tay mình chạy tiến lên đường hầm tràn ngập nguy hiểm
Tim cô đập rộn ràng, có cùng suy nghĩ như Tô Minh, suy nghĩ này làm giảm bớt sợ hãi và tuyệt vọng trước đó trong lòng cô
Chỉ là, thời gian yên lặng này không thể kéo dài
Rất nhanh, Tô Minh mang theo Bạch Linh đi tới động đá vôi luyện dược của hắn
Ở tại đây, Tô Minh thả tay ra, sắc mặt trầm trọng dùng cái sừng vạch mấy lỗ nhỏ mơ hồ toát ra ánh lửa, đôi khi nhíu mày như đang tính toán cái gì
Dưới Hoang Đỉnh không xa, giờ phút này cũng có ngọn lửa đang chậm rãi thiêu đốt
Bạch Linh ngơ ngác nhìn Tô Minh hành động, lòng thật loạn
Hiện tại cô vẫn có cảm giác như đang nằm mơ
Cô bị Nguyệt Dực tóm lấy thì đã tuyệt vọng, nhưng từng sự việc xảy ra khiến cô cảm giác mình vẫn không tỉnh mộng
Ngay lúc này, từng tiếng rít sắc bén truyền đến từ sâu trong động đá vôi càng thêm kịch liệt, dường như đang nhanh chóng tới gần
Thân thể Bạch Linh run lên, bản năng tới gần Tô Minh
Nhưng cô không đi mấy bước thì bị Tô Minh mạnh ngẩng đầu kéo lại, mau chóng đi qua mấy cái lỗ nhỏ trên mặt đất, ngoái đầu nhìn phía sâu trong động
Thời gian không lâu lắm, tiếng rít chói tai biến lớn, đã thấy ba con Nguyệt Dực dữ tợn lao đến chỗ hai người
Bạch Linh thân thể run rẩy, đang muốn lui ra sau thì chợt thấy mắt Tô Minh lóe sáng, cầm cái sừng vạch một khe hở bên ngoài ngọn lửa đang thiêu đốt dưới Hoang Đỉnh, thông với một khe rãnh khác
Thoáng chốc ngọn lửa bùng lên, gần như hình thành biển lửa, khiến ba Nguyệt Dực vọt tới bỗng chốc bị biển lửa bao phủ, truyền ra từng tiếng gào thê lương
Ba Nguyệt Dực rơi trên mặt đất, bùm bùm bạo tạc, tỏa ra luồng khí lạnh dung hợp với lửa
Ánh lửa chiếu sắc mặt Tô Minh có chút âm trầm, Bạch Linh ở sau lưng hắn trong đôi mắt càng nhiều sợ hãi
“Chúng nó…chúng nó sợ lửa?” Thật lâu sau, Bạch Linh nhỏ giọng hỏi
“Chúng nó khi còn sống bái lạy lửa, lấy lửa làm quang vinh, nhưng khi hóa thành Nguyệt Dực rồi, chúng nó mất đi không chỉ là thần trí và thân thể, còn bao gồm cả vinh diệu
Chúng nó mất đi vinh diệu, không phải sợ lửa mà là thẹn với lửa
Sinh từ lửa, chết do lửa…” Tô Minh thì thào, trong đầu không khỏi hiện ra lúc ở trong Hỏa Man bộ lạc, hắn trông thấy bộ xương và câu kia
“Bỉ thương giả thiên, cớ gì ngươi khóc.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.