Chương 84:: Tối nay tới phòng ta một chuyến (cầu đặt mua) Mấy ngày sau.
Song bào thai dựa vào linh lực cường hãn của tu sĩ Kim Đan, đã hoàn toàn chữa trị ngoại thương do lôi kiếp gây ra.
Bất quá, kinh mạch vỡ nát trong cơ thể, vẫn cần một chút thời gian để từ từ tẩm bổ.“Tiểu Hắc, ngươi có phải lại phá nhà rồi không?” Mạc Khuynh Quốc vừa ra ngoài, liền thấy rất nhiều công nhân đang tu sửa nhà cửa.
Không nói hai lời, nàng chạy ngay đến trước mặt Tiểu Hắc, một trận chỉ trích xen lẫn chê bai.
Ngày đó, tinh lực của nàng tập trung vào lôi kiếp, căn bản không chú ý đến chuyện khác.“Hừ hừ.” Tiểu Hắc uể oải nằm sấp trên ván gỗ, khịt mũi mấy lần, không thèm để ý đến đối phương.
Cái ổ linh thạch của nó bị nổ tung, vậy mà còn không biết xấu hổ mà nói người khác.
Hừ.
Đồ hai cước thú đáng ghét.
Bản đại gia còn chưa tìm ngươi tính sổ đâu.“Nha a.” “Da cứng rắn đúng không?” “Ngươi có tin ta cho ngươi cảm thụ một chút uy thế của Kim Đan cảnh không?” Mạc Khuynh Quốc xắn ống quần lên, liền đi thẳng đến hồ trên trời.
Vừa vặn trở thành Kim Đan cảnh còn chưa có chỗ nào để uy phong đâu.
Lấy Tiểu Hắc ra luyện tay một chút.“Khuynh Quốc.” “Không nên hồ nháo.” Mạc Khuynh Thành với khuôn mặt ửng đỏ, gọi muội muội lại.
Với những gì đã trải qua khi độ kiếp, nàng vẫn còn chút ấn tượng, biết đại khái mọi chuyện xảy ra trên Bán Nguyệt Đảo 417 đều có liên quan đến lôi kiếp Kim Đan cảnh của hai người.“Sao thế, tỷ tỷ.” Mạc Khuynh Quốc nghi ngờ đi tới.
Vừa hỏi xong, bỗng nhiên liếc thấy trên chiếc thuyền ô bồng giữa hồ, có một bóng dáng quen thuộc, vội vàng vui sướng nhảy dựng lên phất tay.“Từ sư huynh.” “Từ sư huynh!” “Chúng ta trở thành tu sĩ Kim Đan rồi.” Giữa hồ, Từ An Thanh đang nằm trên chiếc thuyền nhỏ phiêu đãng theo sóng, lấy một tay làm gối đầu, cầm một quyển “linh dược tường giải” quan sát.
Nghe được tiếng của tiểu nha đầu, thản nhiên nói, “À, chúc mừng a.” “A? Từ sư huynh phản ứng có chút không đúng rồi.” Mạc Khuynh Quốc nghiêng đầu một chút, nhưng lại không nghĩ ra nguyên nhân gì.
Dứt khoát bay thẳng đến đó.“Từ sư huynh, ngươi đang đọc sách gì vậy?” Tiểu nha đầu không chút khách khí nằm bên cạnh Từ An Thanh, hiếu kỳ kề đầu lại gần.
Bất quá, nàng rõ ràng là không có hứng thú đọc sách.
Ngược lại, cứ nằm như thế trên thuyền nhỏ, hưởng thụ làn gió mát thổi qua, ngắm nhìn mây trời lãng đãng, cảm thấy vô cùng hài lòng đâu.“Từ sư huynh.” Bóng dáng Mạc Khuynh Thành cũng đáp xuống boong thuyền.
Nhưng nàng không nằm xuống, mà là an tĩnh (bcff) ngồi ở một bên.
Theo cách này để bầu bạn.“Vừa vặn.” “Hai người các ngươi đều ở đây, chúng ta hãy nói chuyện bồi thường đi.” Từ An Thanh thu hồi quyển trục, hai mắt nheo lại.
Bán Nguyệt Đảo là tâm huyết bao năm của hắn a.
Nói hủy là hủy.
Hôm nay, bất kể là ai đến, chuyện này cũng sẽ không dễ dàng mà bỏ qua.“Bồi thường?” “Bồi thường cái gì?” Mạc Khuynh Quốc nghiêng người, một tay chống đỡ đầu, trong mắt to tràn đầy nghi hoặc.“Ngươi nói sẽ là cái gì bồi thường…...” Từ An Thanh vừa quay đầu, liền thấy một khuôn mặt trắng nõn hoàn mỹ.
Mấy sợi tóc đen tự nhiên rủ xuống, lông mi cong vút, sống mũi nhỏ xinh đẹp, môi mọng phấn hồng ngọc nhuận...
Góc nhìn bạn trai chết tiệt này, đã chặn lời nói của hắn lại.“Sao thế, Từ sư huynh?” “Ngươi ngồi xuống đi.” Từ An Thanh có chút chịu không nổi tiểu nha đầu thổi hơi bên tai, làm cho trong lòng không hiểu sao có chút ngứa, trực tiếp kéo đối phương ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nói, “Bán Nguyệt Đảo biến thành như vậy, các ngươi không thể phủ nhận công lao.” “Suy nghĩ kỹ xem, làm thế nào để bồi thường đi.” Từ An Thanh cũng sẽ không thực sự để hai người bồi thường.
Dù sao, mọi thứ trên người song bào thai đều là do hắn tặng, coi như bồi thường cũng đơn giản là chuyện tay trái đổ tay phải, hoàn toàn không có ý nghĩa.
Hắn làm như vậy, chủ yếu là muốn cho hai nha đầu nhớ kỹ công lao của mình nhiều hơn.
Về sau có cơ hội, mang nhiều đồ tốt về.
Như vậy, mới xứng đáng với bao nhiêu năm bỏ ra a.“Từ sư huynh, mọi thứ của chúng ta đều là ngươi ban tặng, nếu như ngươi phải bồi thường... vậy chúng ta... Chúng ta chỉ có... chỉ có lấy thân báo đáp...” Mạc Khuynh Thành nói nói, khuôn mặt liền không tự chủ hiện ra đỏ ửng, thanh âm cũng càng ngày càng nhỏ.
Đến cuối cùng, ngay cả đầu cũng cúi thấp xuống.“” Từ An Thanh trợn mắt há hốc mồm.
Nha đầu này có phải đang nghĩ lung tung không?
Ta cùng ngươi bàn chuyện bồi thường, ngươi lại muốn lấy thân báo đáp?
Đây là vây Nguỵ cứu Triệu sao?“Từ sư huynh ngươi yên tâm!” Mạc Khuynh Quốc vẫn chưa hiểu ý của tỷ tỷ, “phanh phanh phanh” vỗ ngực, phóng khoáng nói, “Chuyện Bán Nguyệt Đảo cứ giao cho ta.” “Lần trước Cự Nham Thành kia chẳng phải có rất nhiều bảo bối sao?” “Ta sẽ đi cướp về cho ngươi!” Không thể không nói, sau khi tấn cấp Kim Đan cảnh, nha đầu này có chút tự mãn.
Lại dám có ý đồ với Cự Nham Thành.
Vị thành chủ Kim Đan đột phá nhiều năm kia, đoán chừng một bàn tay là có thể vỗ chết nàng, còn cướp về đâu.“Khụ khụ.” Từ An Thanh lấy lại tinh thần, ho khan hai tiếng.
Không trả lời Mạc Khuynh Thành, mà là quay đầu lại giảng cho tiểu nha đầu đang tự mãn về quy tắc hành xử của tu sĩ, khuyên bảo đối phương rằng tự đại là một hành vi ngu xuẩn.
Cho đến khi hơn một giờ trôi qua, tiểu nha đầu nghe mà vây lại, hắn mới thỏa mãn kết thúc bài học.“Từ sư huynh, ta đi tìm Tiểu Hắc chơi đây.” Mạc Khuynh Quốc tranh thủ thời gian nhân cơ hội chạy đi.
Học hành quá nhàm chán.
Còn không bằng cùng Tiểu Hắc lặn xuống nước bắt cá đâu.
Tại chỗ, hai người không nói gì.
Không khí khá là quái dị.
Từ An Thanh cân nhắc một lát, ngẩng đầu nhìn về phía Mạc Khuynh Thành nói, “Khuynh Thành sư muội, tối nay tới phòng ta một chuyến.” “A?!” Đầu Mạc Khuynh Thành ong một tiếng, trống rỗng.
Khuôn mặt trong nháy mắt trở nên đỏ bừng vô cùng.
Đêm đó bị Từ sư huynh kéo đi nghe lén góc tường sau, nàng đã hiểu biết một số chuyện của người lớn.
Lúc này, Từ sư huynh...
Lại là ban đêm, lại là một mình đi đến phòng đối phương...
Chuyện này... có phải quá nhanh rồi không?
Trình tự trước đó đâu?“Soạt!” Đột nhiên, dưới thuyền nhỏ, mặt nước chui ra một cái đầu nhỏ, làm Mạc Khuynh Thành đang suy nghĩ lung tung giật mình.
Mạc Khuynh Quốc ngây ngô cười nói, “Hắc hắc, không ngờ tới đúng không? Ta còn chưa đi đâu.” Nói xong, lại vui vẻ lặn xuống nước, bơi về phía tấm ván gỗ của Tiểu Hắc.
Từ An Thanh bất đắc dĩ lắc đầu.
Nha đầu này tuổi tác và thân thể đang không ngừng trưởng thành, chỉ có tâm tính vẫn ở giai đoạn trẻ con, bất quá, cứ mãi vô ưu vô lo như vậy, chưa chắc không phải là chuyện tốt.
Ít nhất, đối mặt với những phiền não trên con đường tu luyện sẽ không quá xoắn xuýt.
Điều này vượt trội hơn một bộ phận lớn tu sĩ.“Ban đêm nhớ kỹ tới một chuyến.” Từ An Thanh lại bổ sung một lần với Mạc Khuynh Thành, sau đó liền bay về phía Bán Nguyệt Đảo.
Nhóm công nhân này không bằng Lý Kiến Trụ, rất nhiều nơi không giám sát sẽ xuất hiện sai sót.
Một khắc cũng không thể thư giãn a.“Tối nay à......” Mạc Khuynh Thành ngồi bên cạnh thuyền, tự lẩm bẩm.
Đến gần ban đêm, nàng vừa lo lắng lại sợ hãi, còn có từng tia chờ mong.
