Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Thành Thánh Nhân, Tiên Quan Triệu Ta Chăm Ngựa

Chương 10: Luyện Đan thuật, một ngọc hứa một lời




Chương 10: Luyện Đan thuật, một ngọc hứa một lời

Cố An cố gắng không nghĩ nhiều về tâm tư của Trình Huyền Đan, hắn dồn sự chú ý vào bên ngoài sơn cốc, tránh cho có địch nhân tập kích.

Hắn canh giữ như vậy suốt cả đêm.

Tới lúc trời sắp sáng, Cố An mới lặng lẽ trở về phòng.

Cố An muốn ra chiến trường nhìn một chút, nhưng lại sợ có cạm bẫy, chỉ có thể nhẫn nhịn.

Diệp Lan và Lục Cửu Giáp gia nhập khiến Dược cốc thêm phần sinh khí, hai người lôi kéo Tiểu Xuyên chạy khắp Dược cốc, bọn họ đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới, tràn đầy năng lượng, ngay cả Tiểu Xuyên vốn trầm mặc ít nói cũng trở nên hoạt bát hơn nhờ có họ.

Cố An tựa vào lan can gỗ của một mảnh vườn, hai tay nâng quyển Thanh Hiệp du ký, hưởng thụ gió thu hiu hiu thổi.

Ánh mắt hắn thỉnh thoảng liếc nhìn về phía lầu các của Trình Huyền Đan.

Cảnh tượng đêm qua cứ luẩn quẩn trong đầu hắn, không sao xua đi được.

Hắn rất muốn tìm Trình Huyền Đan nói chuyện, nhưng lại sợ phá vỡ sự cân bằng vi diệu này.

Lúc này, Lục Cửu Giáp đi tới trước mặt Cố An, cậu ta đầy mong đợi hỏi: "Đại sư huynh, nghe Mạnh sư huynh nói, huynh tinh thông một bộ cước pháp cao thâm, có thể dạy cho ta được không?

Ta nguyện ý giúp huynh tiếp nhận hết tất cả những nhiệm vụ hái lượm."

Cố An nhìn cậu ta, cười nói: "Không tính là tinh thông, nếu ngươi muốn học, tự nhiên ta có thể dạy ngươi.

Còn chuyện hái lượm cứ để cho sư huynh đi, dù sao ta cũng phải làm chút gì đó, mà hơn nữa, hái lượm là việc ta thích."

Lục Cửu Giáp nghe vậy càng thêm kính sợ Cố An.

Đại sư huynh đúng là một người tốt!

Cậu ta vô cùng hưng phấn.

Cố An cất cuốn sách vào trong ngực, sau đó bắt đầu dạy Lục Cửu Giáp tu luyện Tàn Phong thối.

Chẳng bao lâu, Tiểu Xuyên và Diệp Lan cũng chạy tới học.

Còn về Mạnh Lãng, hắn sợ bị mất mặt, hơn nữa hắn cảm thấy Cố An không mạnh bằng mình, sở dĩ hắn nói ra chuyện cước pháp của Cố An chỉ là vì không muốn bị Lục Cửu Giáp làm phiền.

Chiêu thức của Tàn Phong thối rất sắc bén, dù Cố An đã thu lại chiêu thức, vẫn khiến cho ba vị thiếu niên, thiếu nữ kinh diễm.

Một lúc sau, Cố An đang nghĩ xem lấy cớ gì để chuồn đi thì một giọng nói từ xa truyền tới: "An nhi, lại đây."

Cố An quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trình Huyền Đan đang đứng ở trước cửa sổ vẫy tay với hắn.

Đến rồi!

Cố An liền đi về phía lầu các của Trình Huyền Đan, Tiểu Xuyên ba người không nghĩ nhiều, tiếp tục luyện Tàn Phong thối.

Hắn đi một mạch vào phòng của Trình Huyền Đan, sau khi đóng cửa lại, hắn bước nhanh tới trước mặt Trình Huyền Đan, cúi người hành lễ.

Trình Huyền Đan đang tĩnh tọa trước lò luyện đan, hắn chỉ sang chỗ bên cạnh lò, nói: "Ngồi đi."

Cố An đi đến chỗ được chỉ, ngồi xếp bằng xuống, đồng thời trong lòng đang chuẩn bị lời giải thích."Ngươi tìm Sở Kinh Phong?"

Câu đầu tiên Trình Huyền Đan vừa mở miệng đã cắt ngang suy nghĩ của Cố An.

Hay lắm, đi thẳng vào vấn đề!

Cố An cũng không hề quanh co, trả lời: "Đúng vậy, lúc trước hắn tìm đến ta, nói nếu có manh mối gì về Tham Sân yêu quỷ thì cứ liên hệ với hắn.

Trương sư huynh đề cử ta đi quản lý động phủ cấp một vị đệ tử ngoại môn tên Chu Mặc Nhai.

Khi Chu Mặc Nhai trở về, ta đến giao tiếp thì thấy hắn giấu Tham Sân yêu quỷ ở phía sau dây leo.

Động phủ của hắn cách chúng ta quá gần, ta không thể không tìm Sở Kinh Phong."

Trình Huyền Đan gật đầu nói: "Ngươi làm rất đúng, chuyện này quả thật chỉ có thể tìm Sở Kinh Phong.

Sở Kinh Phong thật không đơn giản, hắn không chỉ có thiên tư trác tuyệt mà còn có bối cảnh hiển hách, cho nên mới có thể dùng tu vi Trúc Cơ cảnh để trở thành đệ tử nội môn."

Có bối cảnh lớn ư?

Chả trách dám điều tra Tham Sân yêu quỷ!

Cố An thầm trấn an mình, hắn cũng lo Sở Kinh Phong thất bại, cuối cùng bị đại tu sĩ đứng sau Tham Sân yêu quỷ tìm ra hắn."Sở Kinh Phong một mực điều tra về Tham Sân yêu quỷ, nên mới tiếp nhận nhiệm vụ ở Dược cốc của chúng ta.

Đây là việc cha hắn cùng với một vị đại nhân vật nào đó trong môn phái dùng để đánh cờ.

Nhưng vi sư vẫn rất nghi hoặc, ngươi trở về từ chỗ Chu Mặc Nhai đã mấy tháng rồi, tại sao gần đây mới đi tìm Sở Kinh Phong?"

Trình Huyền Đan nhìn chằm chằm Cố An hỏi.

Cố An bất đắc dĩ nói: "Sư phụ, người hẳn là hiểu ta mà, ta sợ phiền phức, lại không muốn xung đột với người khác.

Dù Mạnh Lãng sai bảo ta thế nào, ta cũng chẳng muốn tranh chấp với hắn.

Vì thế ban đầu ta vốn định làm như không thấy.

Nhưng sư phụ đưa sư đệ, sư muội đến Dược cốc, ta không thể không liên hệ với Sở Kinh Phong."

Những lời này là thật lòng, hắn đúng là xuất phát từ nguyên nhân như vậy.

Trình Huyền Đan nhìn hắn thật sâu, ánh mắt lại nhìn sang lò luyện đan một bên, nói: "Ngươi làm rất tốt, sau này ngươi chính là chân truyền đệ tử của ta, ta sẽ đem tất cả những gì ta biết truyền lại cho ngươi.""Về chuyện này, thầy trò chúng ta cứ quên đi, bất kể là phụ thân của Sở Kinh Phong hay đại nhân vật sau lưng Tham Sân yêu quỷ, đều không phải là người mà chúng ta có thể trêu vào."

Nghe vậy, Cố An sửng sốt, hắn nhìn gò má của Trình Huyền Đan, đột nhiên cảm thấy bản thân đã hiểu lầm vị sư phụ này."Sư phụ!"

Cố An đứng dậy ngay, hướng Trình Huyền Đan khom người hành lễ, vô cùng trịnh trọng.

Trình Huyền Đan một lần nữa nhìn hắn, vẻ mặt hiền hòa, khác hẳn với con người thường ngày của hắn."Sau này có bất kỳ điều gì muốn hiểu rõ, muốn học, đều có thể tìm đến vi sư.

Ngươi đừng cảm thấy làm phiền, vi sư không còn sống được bao lâu nữa, thời gian có thể dạy ngươi cũng không nhiều."

Ánh mắt và giọng điệu của Trình Huyền Đan chưa từng có sự dịu dàng đến vậy.

Cố An ngồi xuống, thận trọng nói: "Sư phụ, người biết luyện Trú Nhan đan sao?"

Nhân vật chính trong tu tiên thường sẽ dùng Trú Nhan đan, có thể giữ mãi thanh xuân, Cố An cũng không muốn sau này trở thành một ông lão tóc bạc phơ.

Trình Huyền Đan lắc đầu cười, sau đó đưa tay ra, một cái bình ngọc xuất hiện trong tay, hắn đổ ra một viên rồi đưa cho Cố An.

Cố An không hề chần chừ, trực tiếp nuốt vào.

Hắn cả gan như vậy là bởi vì Thần Mộc Thuần Dương công và Long Kình Thần Nguyên công đều có hiệu quả giải độc, nói hắn giờ bách độc bất xâm cũng không hề quá đáng.

Nhìn thấy Cố An không hề có chút phòng bị nào với mình, Trình Huyền Đan trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.

Sau khi uống Trú Nhan đan, Cố An cũng không có cảm giác đặc biệt nào, giống như ăn một viên đường phèn tan trong miệng."Ngươi có hứng thú với Luyện Đan thuật không?"

Trình Huyền Đan hỏi.

Mắt Cố An sáng lên, liền vội vàng gật đầu nói: "Không giấu gì sư phụ, thực ra ta đã sớm muốn học Luyện Đan thuật với ngài, chỉ là trước đó ngại mở miệng."

Trình Huyền Đan vuốt râu cười lớn, cười rất thoải mái.

Không khí trong phòng trở nên hài hòa, Trình Huyền Đan bắt đầu truyền thụ Luyện Đan thuật, bắt đầu nói từ chuyện nhóm lửa lò đan, Cố An từng học Khốn Hỏa quyết nên học rất nhanh, khiến Trình Huyền Đan tưởng rằng hắn có thiên phú luyện đan.

Sau này, khi Trình Huyền Đan nói đến những thứ không liên quan đến lửa nữa thì Cố An bắt đầu rơi vào mơ hồ, khiến Trình Huyền Đan có chút im lặng....

Từ sau khi Cố An và Trình Huyền Đan thiết lập quan hệ thầy trò thật sự, Dược cốc trở nên náo nhiệt hơn.

Trình Huyền Đan người mà quanh năm suốt tháng chỉ ở trong phòng, cũng bắt đầu ra ngoài đi dạo, tiện thể chỉ bảo Cố An và mọi người cách trồng dược thảo.

Lục Cửu Giáp, Diệp Lan ngày càng có hảo cảm với Trình Huyền Đan, thường xuyên khen ngợi sư phụ hòa ái dễ gần, điều này khiến Mạnh Lãng hừ lạnh khinh thường.

Sau trận đại chiến đêm đó, bên ngoài sơn cốc không còn động tĩnh chiến đấu nào nữa.

Sở Kinh Phong và Chu Mặc Nhai đều không tới Dược cốc, Cố An không dám đi dò hỏi tình hình, chỉ có thể giấu kín chuyện này trong lòng.

Thời gian trôi nhanh như chớp.

Một năm vội vã trôi qua.

Cố An bước qua tuổi hai mươi, tuổi thọ của hắn tăng lên hơn 2.800 năm.

Một ngày nọ, vào giữa trưa, Cố An đang nằm đọc sách ở sườn núi trên vách đá.

Phía dưới là Dược cốc, có thể nhìn thấy bóng dáng Tiểu Xuyên và Lục Cửu Giáp đang luận bàn cước pháp.

Từ khi trên giao diện thuộc tính của Cố An xuất hiện thêm ba chữ Luyện Đan thuật, hắn liền không còn làm phiền Trình Huyền Đan nữa.

Quá trình học luyện đan thật sự quá buồn tẻ.

Một điều đáng nói là, theo đề nghị của Cố An, Trình Huyền Đan đã đi đổi được thêm rất nhiều hạt giống từ ngoại môn, không thể không nói, sau khi thật sự trở thành thầy trò thì Trình Huyền Đan rất xứng đáng với vị trí này.

Cố An tay trái gối đầu, tay phải cầm sách, trong miệng hắn thở ra một hơi rồi lật sách.

Đột nhiên mắt hắn trợn lớn, lập tức ngồi dậy.

Thanh Hiệp du ký mới nhất vậy mà có kèm tranh!

Cũng thú vị đấy!

Cố An cẩn thận thưởng thức bức tranh trong sách, miệng không ngừng phê bình.

Một tiếng rít vang từ trên trời giáng xuống, hắn đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt trở nên sắc bén.

Một con bạch điêu có sải cánh hơn một trượng hạ xuống.

Khi còn cách Cố An khoảng hai trượng, nó thả móng ra, một bức thư rơi xuống, hắn tiện tay tiếp lấy.

Bạch điêu vẽ một đường vòng cung hoàn mỹ trên không trung, nhanh chóng biến mất về phía bên kia núi.

Đẹp quá!

Cố An không khỏi nghĩ tới con Bạch Linh thử của mình, nhỏ bằng bàn tay, chẳng có tác dụng gì.

Hắn mở phong thư ra, thấy bên trong ngoài thư còn có một khối ngọc bội, trên đó có khắc chữ Sở.

Hắn đeo ngọc bội vào trong dây lưng, cầm quyển Thanh Hiệp du ký đặt trong ngực, sau đó mới xem thư.

Bức thư này là do Sở Kinh Phong viết.

Sở Kinh Phong đầu tiên là nói qua về trận chiến trước đó, Chu Mặc Nhai đã chết dưới kiếm của hắn.

Trong một năm nay, hắn đã thu thập chứng cứ khắp nơi, lật đổ đại tu sĩ thao túng Tham Sân yêu quỷ, hắn bảo Cố An không cần lo lắng về việc này nữa.

Khối ngọc bội kia là tín vật của Sở gia, nếu Cố An gặp phải chuyện gì không giải quyết được có thể dùng ngọc bội này đi tìm hắn hoặc là tộc nhân của hắn.

Sở gia nhận ngọc không nhận người, một ngọc tức là một lời hứa.

Cố An đối với Sở Kinh Phong tăng thêm hảo cảm, không ngờ vị nội môn đệ tử ngạo khí mười phần này lại trọng tình nghĩa đến vậy.

Cho dù Sở Kinh Phong không báo đáp hắn gì, hắn cũng không làm gì được, mà trước đó hắn cũng đã nói là không cần Sở Kinh Phong phải liên lạc lại với hắn.

Sau khi Cố An đọc xong liền xé nát lá thư, rồi rải trên mặt đất, chân phải của hắn hơi rung nhẹ một chút, linh lực dưới chân rung động, các mảnh vụn thư đều biến thành bột mịn.

Linh lực Luyện Khí cảnh tầng tám đã mạnh như vậy!

Cố An nhếch miệng cười, hắn tung mình một cái, như một con hồng nhạn bay vút lên, dọc đường, mũi chân hắn đạp vào vách núi, cây cối, một đường nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Với chuyện này thì Lục Cửu Giáp, Tiểu Xuyên đã không còn cảm thấy ngạc nhiên.

Cố An vẫn luôn cố gắng khống chế hơi thở của mình ở luyện khí cảnh tầng hai, mà Tàn Phong thối hắn đã từng thể hiện khiến cho Trình Huyền Đan khen ngợi không ngớt.

Hắn hiện giờ giống như là một cao thủ võ lâm lợi hại vậy.

Cố An khiêm tốn làm người, nhưng hắn cảm thấy không thể cứ mãi giấu giếm thực lực được, thi thoảng thể hiện một chút thực lực thì sẽ giúp cho hắn cuộc sống trồng trọt được tốt hơn.

Vừa xuống đất, Bạch Linh Thử đã vọt tới, theo chân hắn leo lên vai hắn."Mấy ngày rồi không có kiểm nghiệm cước pháp của các ngươi, tới đi, luận bàn một chút, cả hai người các ngươi cùng lên."

Cố An vừa nói vừa cười với Tiểu Xuyên.

Tiểu Xuyên và Lục Cửu Giáp liếc nhau, sau đó đồng loạt lao về phía Cố An.

Ba người giao đấu cước pháp trên bãi cỏ bên ngoài vườn, dáng người di chuyển, chân dài như roi, trong phút chốc, gió rít từng cơn, cỏ bay loạn xạ.

Cố An một địch hai, chân sau phá hết cước pháp của Tiểu Xuyên.

Cước pháp của Tiểu Xuyên mặc dù ra dáng nhưng có phần vụng về, còn Lục Cửu Giáp lại có thiên phú rất cao, từng cú đá đã có khí thế của Tàn Phong thối, chỉ là mỗi chiêu đều chậm hơn Cố An một nhịp.

Sau thời gian uống hết nửa chén trà nhỏ, Tiểu Xuyên và Lục Cửu Giáp đã thở hồng hộc, cả hai liếc nhau rồi đồng thanh nhận thua.

Cố An từ từ thu chân đang lơ lửng trên không, cười nói: "Các ngươi tiến bộ rất lớn, khiến cho sư huynh ta cũng tốn không ít sức lực, đoán chừng không bao lâu nữa, các ngươi sẽ vượt qua được ta.""Bao lâu là bao lâu?"

Tiểu Xuyên gượng gạo hỏi.

Cố An phủi phủi bụi trên ống quần, cười nói: "Vậy thì xem xem các ngươi có cần cù hay không thôi."

Bạch Linh thử nằm trên vai hắn, phát ra tiếng chi chi, như thể đang cười vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.