Chương 9: Đại đệ tử một đời Nhìn vẻ lo lắng của Cố An dành cho mình, Trương Xuân Thu thấy hết sức vui mừng. Sắp xuống núi, người mà Trương Xuân Thu không nỡ nhất không phải sư phụ mà chính là Cố An, vị sư đệ này. Hắn quá nghe lời, quá thật thà. Trương Xuân Thu có cùng tâm trạng với Lý Nhai, lo lắng cho Cố An, sợ hắn sau này bị k·h·i·n·h d·ễ."Ta ở Dược cốc đợi bốn mươi năm, cũng nên xuống núi rồi, tư chất tu tiên của ta bình thường, cả đời này không có hy vọng Trúc Cơ, ở đây lãng phí thời gian với hắn, không bằng xuống núi hưởng thụ quãng đời còn lại. Cố sư đệ, ngươi cứ nhận vị trí Đại sư huynh đi, thằng nhóc Mạnh Lãng kia thì lại thích lười biếng, nó không gánh nổi trách nhiệm Đại sư huynh đâu." Trương Xuân Thu vỗ vai Cố An, nghiêm túc nói.
Cố An ngập ngừng nói: "Có lẽ... không có Đại sư huynh ở đây, ta sợ ta..."
Trình Huyền Đan lên tiếng: "Nếu ngươi không dám, nhường cho Mạnh...""Ta cũng đâu có không được!" Cố An vội vàng c·ắ·t ng·a·n lời.
Trương Xuân Thu định an ủi hắn thì sững sờ.
Trình Huyền Đan nhìn sâu vào Cố An một cái, không nói gì thêm.
Cố An hắng giọng một tiếng, nói: "Ta không thể phụ lòng Đại sư huynh, được thôi, kỳ thật ta sợ Mạnh Lãng làm Đại sư huynh ngày mai s·ẽ có th·iên sứ tới gọi ta."
Nghe được câu nói sau của hắn, Trương Xuân Thu không khỏi bật cười.
Bầu không khí lập tức hòa hoãn, Trương Xuân Thu bắt đầu động viên Cố An, Cố An nghiêm túc lắng nghe.
Sau một hồi trò chuyện, Trương Xuân Thu kéo vạt áo, d·ậ·p đầu ba cái với Trình Huyền Đan rồi đứng dậy rời đi, để lại Cố An và Trình Huyền Đan ở đó."Ngươi thấy đấy, Dược cốc này không giữ người ở lại, nếu như ngươi không muốn ở lại Dược cốc cả đời thì cứ nói sớm, vi sư chưa chắc không thể giúp ngươi." Trình Huyền Đan lên tiếng, ánh mắt hắn bình tĩnh.
Cố An vội vàng nói: "Đệ tử nguyện ở Dược cốc cả đời.""Ngươi đừng vội t·rả l·ời, vì nó có thể thật sự là cả một đời đấy.""Sư phụ, đồ nhi không dám nói dối, ta thật sự muốn ở lại đây cả đời, có lẽ theo người khác, công việc ở Dược cốc toàn là việc bẩn thỉu, việc nặng nhọc, nhưng với ta, nơi đây là những ngày tháng thoải mái nhất, sư phụ hết sức chiếu cố ta, các sư huynh đệ cũng rất thân t·h·iện, ta thực sự nguyện ý ở lại nơi này cả đời."
Cố An nghiêm túc nói, lúc này, hắn nhất định phải tỏ rõ tấm chân tình.
Trình Huyền Đan buồn bã nói: "Lẽ ra ngươi phải có bối cảnh, việc ngươi sống sót trong tay Tham Sân yêu quỷ, tuyệt không phải trùng hợp, hơn nữa ngày hôm qua linh khí thiên địa b·ạo đ·ộn·g cũng đến từ sân nhà của ngươi."
Cố An sốt sắng: "Sư phụ, ta thật không có bối cảnh, bối cảnh duy nhất của ta có lẽ là Cơ gia Tam tiểu thư Cơ Tiêu Ngọc, nhưng ta cũng chỉ là gia đinh của nàng mà thôi.""Cơ gia?"
Trình Huyền Đan biến sắc, đây là lần đầu tiên Cố An thấy vẻ mặt hắn thay đổi lớn như vậy.
Cố An thấy được sự kiêng kị, ph·ẫ·n n·ộ cùng với kinh khủng trên mặt hắn, tất cả những cảm xúc tiêu cực hội tụ lại khiến mặt mũi hắn trông dữ tợn đáng sợ.
Hỏng bét!
Lão già này sẽ không có thù hằn với Cơ gia đấy chứ!
Cố An thấp thỏm bất an, cảm thấy mình gặp chuyện chẳng lành."Thì ra là thế, từ nay về sau ngươi chính là đại đệ tử của Dược cốc này." Trình Huyền Đan hít sâu một hơi nói ra.
Đảo ngược tình thế!
Cố An thở phào một hơi, mặc kệ Trình Huyền Đan có thật lòng hay không, hắn cứ làm đại đệ tử trước đã!
Coi như Trình Huyền Đan có ác ý, hắn cũng sống không được bao lâu nữa.
Cố An càng không sợ Trình Huyền Đan ám toán mình, thân thể của Trình Huyền Đan còn có thể c·h·ố·n·g đ·ỡ Tham Sân yêu quỷ sao?"Đệ tử nhất định sẽ cần cù, không phụ lòng mong đợi của sư phụ." Cố An vội vàng cam đoan.
Trình Huyền Đan khoát tay: "Đi gọi Mạnh Lãng và Tiểu Xuyên đến đây."
Cố An nghe vậy lập tức hành lễ, sau đó quay người rời đi.
Một nén nhang sau.
Cố An, Mạnh Lãng, Tiểu Xuyên cùng nhau đi xuống lầu, Tiểu Xuyên cực kỳ hưng phấn, gọi một tiếng Đại sư huynh.
Mạnh Lãng thì tức giận bất bình, hắn ph·ẫn n·ộ nói: "Tại sao Đại sư huynh lại là ngươi? Sao không phải là ta? Ta tu vi cao hơn ngươi, xuất thân cũng cao hơn ngươi mà!"
Cố An nghe vậy không hề giận dữ, quay đầu cười nói: "Mạnh Lãng, cái chức Đại sư huynh này cũng đâu có dễ làm, làm một cái là cả đời luôn đó, sư phụ thấy ngươi có chí hướng tu tiên nên mới để ta làm thôi.""Thật sao?" Sự tức giận của Mạnh Lãng biến mất."Đương nhiên rồi, ngươi xem Đại sư huynh bọn ta đi, hắn ở đây bốn mươi năm đó, một đời người có mấy cái bốn mươi năm?"
Mạnh Lãng im lặng, ánh mắt của hắn thay đổi, ánh mắt hắn nhìn Cố An tràn đầy đồng tình.
Hắn vỗ vai Cố An nói: "Cố An, uất ức cho ngươi rồi."
Tiểu Xuyên cũng im lặng.
Trong lòng hắn cũng ấp ủ mộng tu tiên, tự nhiên không muốn ở đây cả đời.
Cố An giả vờ im lặng, trong lòng thì cười thầm.
Mạnh Lãng đúng là quá dễ l·ừa gạt.
Cứ như vậy, cuộc sống của đại đệ tử Cố An bắt đầu.
Trình Huyền Đan giao hết mọi công việc ở Dược cốc cho hắn quản lý, hắn trực tiếp giao việc gieo trồng và chăm sóc cho Tiểu Xuyên, Mạnh Lãng, còn bản thân mình chuyên phụ trách hái lượm.
Mạnh Lãng có lẽ cảm thấy áy náy nên không hề oán trách.
Việc hái lượm một tháng may ra có hai lần, nên phần lớn thời gian Cố An đều dành cho việc tu luyện, nhưng hắn vẫn giấu kín tu vi, không bao giờ để ai nhìn ra.
Ba tháng trôi qua.
Cố An đã đạt đến Luyện Khí cảnh tầng năm trong tình huống không ai hay biết.
Lô hỏa thuần thanh Thần Mộc Thuần Dương c·ô·ng quả nhiên là l·ợ·i h·ại!
Thời gian tu luyện của Cố An không dài bằng Mạnh Lãng, hắn dành thời gian còn lại cho việc đọc sách.
Lá thu phủ kín Dược cốc, những ngọn núi xung quanh cũng nhuộm sắc thu, có một nỗi buồn man mác ở nhân gian.
Cố An đứng trước lan can gỗ, nhìn những dược thảo cấp ba sắp đến thời kỳ thu hoạch, tay hắn vuốt ve Bạch Linh Thử.
Đột nhiên hắn nghe thấy gì đó, quay đầu nhìn lại thì thấy Trình Huyền Đan đi từ miệng sơn cốc vào, phía sau còn có hai người, một nam một nữ, trông khoảng mười bốn, mười lăm tuổi.
Hắn vô ý thức dùng tuổi thọ để dò xét.
【Diệp Lan (Luyện Khí cảnh tầng một): 14/110/130】 【Lục Cửu Giáp (Luyện Khí cảnh tầng hai): 15/140/190】 Có khả năng!
Lại thêm hai người đến làm việc lặt vặt!
Cố An nhếch mép cười, sau đó bước nhanh đến chỗ Trình Huyền Đan.
Hắn tiến đến trước mặt Trình Huyền Đan, ôm quyền hành lễ.
Lục Cửu Giáp và Diệp Lan không khỏi tò mò nhìn về phía Cố An, Cố An vốn đã tuấn tú, sau khi trưởng thành lại nhờ Long Kình Thần Nguyên c·ô·ng và Thần Mộc Thuần Dương c·ô·ng tu dưỡng mà khí chất của hắn trở nên xuất chúng, khiến cho hai người nghĩ đến những tu sĩ của Thái Huyền môn mà mình từng thấy."An nhi, hai người này là sư đệ sư muội của ngươi, ngươi đến dẫn bọn chúng đi sắp xếp chỗ ở đi." Trình Huyền Đan vừa nói vừa bỏ đi.
An nhi?
Cố An suýt nữa nổi da gà, nhưng hắn vẫn hành lễ với bóng lưng của Trình Huyền Đan.
Hắn quay người nhìn Lục Cửu Giáp và Diệp Lan, hai người vội vàng hành lễ với hắn, thái độ rất cung kính khiến hắn rất hài lòng.
Có lý!
So với Lý Nhai, Mạnh Lãng thì hai người này lễ phép hơn nhiều, nhớ lại ngày trước hai người kia đối với Trương Xuân Thu đâu có giữ lễ tiết như vậy.
Cố An lập tức có thiện cảm với sư đệ sư muội, hắn bắt đầu tự giới t·hiệu và yêu cầu hai người cũng giới thiệu về mình.
Làn da Lục Cửu Giáp ngăm đen, quần áo cũ nát, trông như một đứa trẻ nhà nông, nhưng hai mắt của hắn sáng ngời, tràn đầy sinh lực.
Diệp Lan dáng người nhỏ bé, quần áo cũng là đồ phú quý, khuôn mặt chỉ có thể coi là xinh đẹp."Đi thôi, sư huynh sẽ đưa các ngươi đến chỗ ở trước." Cố An cười nói, thấy thái độ hắn ôn hòa, hai người cũng bớt căng thẳng hơn.
Trên đường đi về phía nhà của các đệ tử, Diệp Lan không nén nổi tò mò hỏi thăm về các đệ tử khác ở Dược cốc.
Cố An giới t·h·iệu rất chi tiết.
Sau đó, hắn gọi Mạnh Lãng, Tiểu Xuyên tới để cả bốn người gặp mặt.
Khác với Trương Xuân Thu, Cố An thực sự muốn quản lý tốt mối quan hệ giữa các sư huynh đệ đồng môn, dù sao thì hắn cũng muốn làm cốc chủ mà.
Việc Diệp Lan và Lục Cửu Giáp gia nhập khiến Cố An nghĩ ngay đến Chu Mặc Nhai và Tham Sân yêu quỷ.
Không được!
Phải sớm giải quyết việc này, tránh cho sư đệ sư muội gặp nguy hiểm.
Cố An vừa giấu kín mối lo này trong lòng, vừa bắt đầu dạy bảo sư đệ sư muội cách làm việc.
Đêm đó.
Hắn đóng cửa phòng lại, lấy linh thạch của Sở Kinh Phong ra, rót một chút linh lực vào trong, linh thạch bắt đầu nóng lên.
Đây là lần đầu tiên Cố An sử dụng loại khoa học kỹ thuật tu tiên này, hắn thấy rất mới lạ.
Mấy giây sau, giọng nói của Sở Kinh Phong vang lên từ bên trong: "Ai đó?"
Khá lắm, một viên linh thạch như này ngươi đưa cho bao nhiêu người thế?
Cố An cố nén cái tâm trạng muốn chửi bậy, nói: "Tiền bối, ta là Cố An ở Dược cốc."
Sở Kinh Phong im lặng.
Cố An cảm thấy có chút ngại, may mà Sở Kinh Phong nhanh chóng mở miệng: "Ngươi có thông tin về Tham Sân yêu quỷ?""Có!"
Cố An dõng dạc trả lời, sau đó kể lại những gì mình đã thấy.
Sau khi nghe Cố An kể xong, Sở Kinh Phong trầm giọng hỏi: "Thật sao?""Thật, tuyệt không có nửa lời gian dối, hắn ở không xa Dược cốc, ta sợ hắn gây h·ại đến chúng ta." Cố An nghiêm túc nói."Được, việc này ta sẽ lo, ta sẽ đi đến ngoại môn điều tra hang ổ của hắn, sẽ không làm phiền ngươi nữa.""Đa tạ tiền bối đã thông cảm, nếu như việc này được giải quyết êm xuôi, cũng mong tiền bối không đề cập đến ta, vãn bối tư chất bình thường, không muốn gây phiền phức, chỉ mong được bình an cả đời.""Ừm, ta sẽ cẩn thận."
Sở Kinh Phong nói xong thì c·ắ·t đ·ứ·t liên lạc với linh thạch.
Cố An đặt linh thạch lên bàn, cẩn t·h·ận xem lại quá trình giao tiếp với Sở Kinh Phong và Chu Mặc Nhai, để xem có chỗ nào sơ suất hay không.
Thật sự phiền phức.
Hy vọng mọi chuyện có thể trôi qua êm đẹp.
Ta chỉ muốn làm ruộng thôi mà.
Cố An thầm nghĩ, so với việc ch·é·m ch·é·m g·iế·t g·iế·t, hắn thích cuộc sống hái thảo bình yên hơn....
Sau khi m·ật báo với Sở Kinh Phong, ngày nào Cố An cũng đi tuần tra, đồng thời để mắt tới các sư đệ sư muội, sợ họ đi ra khỏi Dược cốc.
Ba ngày trôi qua không có gì bất thường.
Mãi đến đêm khuya ngày thứ tư, Cố An cảm nhận được dấu hiệu linh khí b·ạo đ·ộ·n·g ở bên ngoài Dược cốc, mơ hồ còn có thể nghe được tiếng vũ khí đ·á·nh nhau.
Đánh nhau rồi!
Hắn lặng lẽ đi ra ngoài, một đường đi đến miệng sơn cốc, hắn muốn thủ ở chỗ này, tránh cho có Tham Sân yêu quỷ hoặc kẻ x·ấ·u lẻn vào Dược cốc, tàn s·á·t các sư đệ sư muội của hắn.
Cuộc chiến ở xa hết sức kịch liệt nhưng khi Cố An đến miệng sơn cốc thì vẫn chưa kết thúc.
Vì có quá nhiều mỏm đá trên đường đi nên Cố An chỉ có thể dựa vào thính giác xuất chúng của mình để p·hán đ·oán tình hình chiến sự.
Đột nhiên.
Cố An như cảm nhận được điều gì đó, vội vã xoay người, quay đầu nhìn vào bên trong Dược cốc.
Ánh mắt của hắn rơi vào một tòa lầu các, chỉ thấy Trình Huyền Đan đang đứng ở trước cửa sổ, nhìn hắn từ xa.
Ánh trăng sáng rọi xuống, ở trên lầu các u ám, Trình Huyền Đan trông giống như lệ quỷ, khiến Cố An sợ hãi trong lòng.
Hỏng bét!
Bị hắn phát hiện rồi!
Cố An nhíu mày, đột nhiên không biết nên làm gì.
Đúng lúc hắn còn đang lưỡng lự, Trình Huyền Đan chậm rãi đóng cửa sổ lại, chỉ là ánh mắt của hắn như hai luồng ánh sáng âm u khiến Cố An bất an.
Cố An không sợ Trình Huyền Đan, điều hắn sợ là Trình Huyền Đan sẽ lôi chuyện này ra.
Nhưng hắn nghĩ lại, chắc là không đến mức như vậy, nếu Trình Huyền Đan thực sự có quan hệ với đại tu sĩ sau lưng Tham Sân yêu quỷ thì sao lại cần phải chiêu mộ Sở Kinh Phong tới thủ hộ?
Rước họa vào thân!
Mấy tên tạp dịch đệ tử này c·hết cũng chả sao, đối phương thậm chí còn chẳng cần phải tìm cớ báo cáo với tông môn.
