Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 1012: Xem ở Thiên Đao trên mặt mũi




Đảo Đào Mộc.

Giang Hạo cùng Hồng Vũ Diệp đi trên đường phố, nơi này hoa đào nở rộ khắp nơi.

Cảnh đẹp ý vui."Nơi này có cảm giác rời xa sự ồn ào náo nhiệt." Giang Hạo khẽ nói.

Nơi này không có chút lệ khí nào, tựa hồ mọi người đều có vẻ nhẹ nhõm.

Giang Hạo suy tư một lát, nghĩ đến một khả năng.

Đó chính là Đào Mộc Tú Thiên Vương còn có một danh xưng khác, Thẩm Phán thiên vương.

Dưới sự quản hạt của hắn, một khi có vấn đề gì xảy ra, liền sẽ bị phán xét.

Cho nên nơi này hẳn là bị quản lý vô cùng nghiêm ngặt.

Tương tự như điều lệ trong Thiên Âm tông cấm giết đồng môn."Nói ra cũng đã lâu không thả Tiểu Uông ra ngoài." Lúc này Giang Hạo mới nhớ tới Tiểu Uông đã bị thu vào trong một thời gian dài.

Sau đó một con Đại Cẩu xuất hiện trước mặt Giang Hạo.

Lúc mới ra còn ỉu xìu, mãi đến khi nhìn rõ xung quanh mới từ từ tỉnh táo lại."Chó của ngươi có vẻ hơi nhát gan." Hồng Vũ Diệp cúi đầu nói."Tiền bối nói đùa, đây là Tiểu Li." Giang Hạo đáp lời.

Tiểu Li mới thích nuôi chó.

Hắn không muốn Cửu U.

Loại hung vật này, mình cũng không trấn áp nổi, có thể cho đi được thì cho.

Còn Tiểu Li thân là Long tộc, lại có Thương Uyên long châu, có khả năng áp chế Cửu U là bản năng."Vậy ngươi cũng đã chăm sóc nó rất tốt." Hồng Vũ Diệp nhìn Giang Hạo.

Lúc Tiểu Uông mới ra còn rất nhỏ, hiện giờ đã là Đại Cẩu.

Ăn không ít đồ tốt.

Lông cũng mượt mà hơn."Là nhờ được ở bên tiền bối nên có được nhiều chỗ tốt." Giang Hạo cúi đầu cung kính nói.

Hồng Vũ Diệp đi về phía trước, nói:"Về lại Thiên Âm tông ngươi định đi tranh vị thủ tịch dự tuyển?""Theo thời gian thì chắc là như vậy." Giang Hạo gật đầu.

Chờ sự việc cái cuốc chim giải quyết xong, có thể quay về Nam Bộ."Ngươi đến đây là mua đồ ứng phó cho cuộc tranh tài dự tuyển?" Hồng Vũ Diệp hỏi."Mua một ít pháp bảo hữu dụng, tiện thể dò hỏi tin tức giúp tiền bối." Giang Hạo cung kính nói.

Hồng Vũ Diệp cười ha ha:"Khi ngươi nói dối, trong lòng sẽ thấy mâu thuẫn sao?""Vãn bối tuyệt không có hai lòng với tiền bối." Trong lòng Giang Hạo lo lắng, cúi đầu cung kính nói.

Hồng Vũ Diệp thấy những lời đó nghe cũng được, liền không để ý.

Sau đó hỏi:"Lúc thiêu đốt Đồng Tâm chưởng, ngươi đã dùng cái gì để nhìn thấy những thứ đó?""Tỏa Thiên." Giang Hạo nói rõ. Lúc đó hắn xem không hiểu những vật đó.

Với thực lực và nhận biết của hắn, thế nào cũng không thể thấy đủ.

Tỏa Thiên có thể khiến hắn nhìn thấy nhiều thứ hơn, nhưng không thể giúp hắn lý giải.

Tò mò, hắn hỏi Hồng Vũ Diệp."Đó là một loại trấn áp chi thuật, về sau có lẽ ngươi sẽ lĩnh ngộ, mà lại...." Hồng Vũ Diệp nhìn Giang Hạo rồi không nói tiếp."Mà lại?" Giang Hạo lặp lại.

Hồng Vũ Diệp không trả lời.

Giang Hạo cũng đành chịu.

Bất quá là trấn áp chi thuật, mình có Chưởng Trung Càn Khôn, còn có thứ gì lợi hại hơn nó sao?

Theo tu vi tăng lên, Chưởng Trung Càn Khôn càng cao minh.

Ngoài ra còn có Sơn Hải ấn ký mang theo trấn áp lực lượng.

Càng ngày càng cao siêu.

Cho nên hắn cũng không để ý đến trấn áp chi thuật.

Chốc lát.

Giang Hạo từ trong một khách sạn đi ra.

Hôm nay đã uống Cửu Nguyệt Xuân.

Đi ra ngoài giải tỏa một chút, may là vẫn còn không ít.

Cố gắng đợi đến khi trà mới xuất hiện, chắc là không có vấn đề gì.

Cũ Binh Lâu.

Lầu các cao ngất, mái nhà dát vàng chiếu dưới ánh mặt trời gay gắt, một chiếc búa sắt lớn dựng thẳng đứng bên cạnh."Đây là lầu các hùng vĩ nhất mà ta từng thấy."

Giang Hạo cảm thán một tiếng rồi đi vào.

Trực tiếp lên tầng cao nhất.

Gặp một vị tiền bối rèn đúc.

Đối phương có chút cao ngạo, nghe nói hắn muốn rèn cuốc chim liền đuổi khách.

Điều này Giang Hạo không hề nghĩ tới.

Đối phương thẳng thắn nói hắn đang vũ nhục mình.

Bất đắc dĩ, Giang Hạo đành phải lấy Thiên Đao ra.

Đối phương thấy Thiên Đao mới miễn cưỡng đáp ứng.

Khi báo giá nói một nhát búa 50 linh thạch.

Tổng cộng cần 9999 nhát búa.

Đương nhiên, chất lượng kém một chút thì có thể 999 nhát búa.

Năm mươi vạn linh thạch ....

Giang Hạo chỉ có thể lấy những chiếc nhẫn trữ vật nhặt được trên người tộc Đọa Tiên ra.

Chọn lựa vài pháp bảo tàn phế để đổi. Lúc trước ở chỗ long cốt, hắn đã nhặt được rất nhiều pháp bảo trữ vật.

Tổng cộng linh thạch bên trong cũng chỉ có chín vạn.

Cho dù có pháp bảo cũng đã hư hỏng.

Tại sao linh thạch lại ít như vậy đến giờ hắn vẫn chưa rõ. Bất quá về sau mấy người Huyết Giao tông cũng có một ít linh thạch, nhưng không nhiều.

Giống như bọn hắn đã nói, lục soát được bao nhiêu liền đưa bấy nhiêu.

Bọn hắn thật sự không mang theo gì.

Hiện tại, hắn có hai mươi mốt vạn linh thạch, cộng thêm một chút pháp bảo tàn phế.

May mà giao dịch vẫn xem như thuận lợi. "Tiền bối là người quản lý nơi này?" Giao dịch kết thúc, Giang Hạo bắt đầu hỏi thăm tung tích Xích Điền."Không phải." Lão nhân lắc đầu. Hắn cầm chiếc khiên tỉ mỉ quan sát một hồi, cảm thấy muốn rèn ra pháp bảo này cũng không dễ.

Đáng tiếc đối phương không muốn làm loại chín vạn 9999 nhát búa đỉnh cấp."Vậy người quản lý là ai?" Giang Hạo cười hỏi."Ở phòng trong cùng, muốn gặp hắn thì tự mình lên đó." Lão nhân nói."Không cần báo trước sao?" Giang Hạo hỏi.

Lão nhân ngẩng đầu nhìn người trước mắt nói:"Cần ta tìm người thông báo giúp ngươi."

Giang Hạo mỉm cười: "Không cần, ta tự đi lên tham quan một chút."

Nói xong quay đầu rời đi.

Cuốc chim cần mười lăm ngày mới lấy được, cho nên thời gian hết sức đầy đủ.

Lúc này trên tầng cao nhất, Xích Điền ngồi bên bàn, ngắm nhìn phương xa.

Cảnh phồn hoa nơi đây thu hết vào tầm mắt.

Không phải ai cũng có thể lên đây.

Cho dù tu vi cao thâm, cũng phải hành lễ với hắn."Không biết không hay ta đã đạt đến độ cao này."

Xích Điền cảm thán nói."Chúc mừng, ngươi cũng được đó chứ." Một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau.

Trong lòng Xích Điền giật mình, quay đầu nhìn lại.

Người đến là một nam tử, có chút không rõ dung mạo. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, hắn đã nhận ra đối phương.

Chính là người luôn nhìn xuống, nắm trong tay vận mệnh của hắn."Bái kiến, xin ra mắt tiền bối." Xích Điền cúi đầu cung kính nói."Ta đi ngang qua đây, cho nên đến thăm ngươi một chút, xem ra nơi này mới là nơi ngươi thăng tiến." Giang Hạo thản nhiên nói."Đều là nhờ tiền bối bồi dưỡng." Trong lòng Xích Điền có chút hoảng sợ."Còn nhớ lời hứa giữa chúng ta chứ?" Giang Hạo hỏi."Nhớ kỹ, nhất định vì tiền bối xông pha khói lửa." Xích Điền nghĩa chính ngôn từ nói.

Chỉ là Giang Hạo nhìn đối phương, cảm giác trong đáy mắt có một tia không cam tâm. Cũng phải thôi, ở đây quyền cao chức trọng.

Hà tất phải xông pha khói lửa?

Khi con người có quyền lực, tài sản, liền sẽ bắt đầu quyến luyến. Thế giới bẩn thỉu ban đầu, cũng sẽ trở nên tươi đẹp.

Dũng khí buộc cùng đường mạt lộ phải chết, cũng sẽ hoàn toàn biến mất.

Sống sót mới là điều quan trọng nhất.

Bởi vì không muốn mất đi quá nhiều thứ."Ngươi quả nhiên một chút cũng không thay đổi." Giang Hạo cười nói."Đa tạ tiền bối khen ngợi." Xích Điền cúi đầu chân thành nói:"Vì tiền bối làm việc, là chuyện đương nhiên."Nếu không có tiền bối, thì không có vãn bối ngày hôm nay."Cũng sẽ không thể báo được đại thù.""Nguyên lai ngươi vẫn còn nhớ." Giang Hạo có chút bất ngờ.

Hắn tưởng Xích Điền chắc đã quên.

Không ngờ vẫn nhớ, nhưng vẫn luôn nghĩ cách thoát khỏi mình.

Tựa hồ mình mới là kẻ thù tội không thể tha.

Nhưng hắn cũng không bận tâm, tất cả đều trong dự liệu.

Có ai sẽ thật sự toàn tâm toàn ý thực hiện lời hứa ban đầu?

Dù sao cái gì cũng có.

Sống sót mới là điều quan trọng nhất.

Không hỏi gì thêm, Giang Hạo liền rời đi.

Hắn không có ý định hỏi Xích Điền bây giờ, chờ sau này đi.

Để cho đối phương trưởng thành thêm.

Lần này chỉ là đến chào hỏi.

Sau mười lăm ngày.

Trung tuần tháng mười hai.

Giang Hạo lấy được cái cuốc chim của mình.

Cực kỳ vừa tay.

Ngay tại chỗ muốn tìm mỏ quặng đào thử.

Đáng tiếc, không thích hợp.

Cần phải quay về thôi.

Ngoài ra, hắn còn bỏ linh thạch ra mua một cây đao dành cho nguyên thần sơ kỳ.

Bán nguyệt trảm cũng nên thay mới.

(Dư 200 chữ)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.