Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 1042: Nguyên Thần cường giả không sợ nguy hiểm




Cửu khúc hoàng hà.

Nước sông cực nhanh chảy xuôi, tuôn trào không ngừng, mang theo bọt màu trắng, cọ rửa bờ sông.

Âm thanh nước chảy làm xáo động sự yên tĩnh bốn phía, giống như một khúc ca du dương, giai điệu uyển chuyển, làm người mơ màng.

Lúc này một người đàn ông tay cầm bầu rượu, đi trên mặt sông.

Vẻ say khướt, giống như lúc nào cũng có thể rơi xuống nước.

Khi hắn ừng ực một cái, lớn tiếng khen rượu ngon.

Cả người loạng choạng, ngã xuống sông.

Ùm một tiếng, bị nước sông bao phủ.

Mà dưới nước, Tư Trình cực nhanh rơi xuống, xuyên qua bùn cát, đi đến một nơi có cung điện bị bùn đất che phủ.

Nơi đây có một xoáy nước, trong nháy mắt bị hút vào.

Phịch một tiếng.

Hắn ngã mạnh xuống đất.

Một lúc lâu mới đứng dậy phủi quần áo.

Lúc này trên người hắn không có nửa giọt nước.

Càng không có bùn cát dưới sông.

Phảng phất chỉ vừa ngã xuống đất, sau đó vất vả đứng lên."Nha, trở về rồi à?" Vạn Hưu từ bên trong đi ra.

Lúc này Bích Trúc và Xảo Di cũng ở đó."Xa quá, đi đi về về mệt chết." Tư Trình ngồi xuống nói:"Gần đây không có rượu ngon gì cả.""Rượu ngon?" Bích Trúc suy nghĩ một chút rồi nói:"Ta nhớ ở Cửu Khúc trấn có một bậc thầy ủ rượu, rượu của ông ta không tệ.""Thật sao?" Mắt Tư Trình sáng rực lên, sau đó nói:"Chúng ta đi xem thử?""Cái này... Nơi này của chúng ta còn chưa thăm dò xong." Bích Trúc khổ sở nói.

Nàng không muốn đi ra ngoài chút nào.

Chờ chuyện xong xuôi hãy đi.

Chết cũng phải muộn chút.

Vạn nhất đợi được Tiên tông tới cứu thì sao?

Vậy chẳng phải còn sống sao?"Bích Trúc tiên tử sợ gì vậy?" Vạn Hưu tò mò hỏi.

Ta sợ chết giữa đường, Bích Trúc nghĩ thầm trong lòng.

Nhưng cuối tháng tư, hai ngày nữa Cố Trường Sinh sẽ xuất hiện để trao đổi với nàng.

Có thể hỏi thăm tình hình."Chẳng lẽ là sợ nguy hiểm?" Tư Trình hơi kinh ngạc nói:"Tiên tử có Nguyên Thần tu vi tùy tùng, là một vị tiền bối."Chúng ta những người này gặp nguy hiểm còn không sao, chẳng lẽ có cường giả Nguyên Thần bảo vệ, tiên tử còn sợ gặp nguy hiểm?""Cũng đúng, tu vi Nguyên Thần, thật sự không phải tầm thường." Vạn Hưu nói theo.

Xảo Di khi bị nhắc đến thì cúi đầu.

Khi Vạn Hưu nhắc lại thì đầu lại càng thấp hơn.

Chưa bao giờ xấu hổ như vậy.

Mình là Nguyên Thần mà làm mất mặt Nguyên Thần khác.

Cảm giác rất yếu.

Như đứa trẻ con bị trêu đùa."Cũng phải, ta bên này có cường giả Nguyên Thần, hiện nay Tu Chân giới không có mấy ai làm bị thương được ta." Bích Trúc nghiêm túc gật đầu."Đúng vậy, chúng ta đi lại ở Tu Chân giới lâu như vậy, cực kỳ hiếm thấy cường giả Nguyên Thần." Tư Trình gật đầu nói:"Vậy đi thôi, chúng ta đi mua rượu."

Sau đó mấy người sóng vai nhau rời khỏi Nhân Hoàng điện.

Mua xong rượu còn phải quay về.

Trên đường Bích Trúc tò mò hỏi một câu: "Tiền bối mang trứng rồng đi rồi?""Đi rồi." Tư Trình gật đầu, chân thành nói:"Thật là một người không tệ, ta hết sức thích hắn."Đáng tiếc hắn là Kim Đan viên mãn, tu vi so với ta cao hơn chút."Nếu không ta thật sự muốn kết giao bằng hữu cùng thế hệ với hắn."

Bích Trúc: "...""Tình hình bên kia thế nào?" Bích Trúc suy nghĩ một lúc nói:"Nghe nói bên đó xảy ra chuyện lớn.""Đúng vậy, tình hình không khả quan, có khi còn chưa kịp uống rượu chúng ta đã chết rồi." Tư Trình thẳng thắn.

Bích Trúc: "..."

Nàng cảm thấy tốt nhất vẫn là về Nhân Hoàng điện, không cần thiết phải đi dạo lung tung.

Đáng tiếc, tuổi còn nhỏ nàng, cũng phải gặp chút chuyện thân bất do kỷ.

Trước kia Nam Bộ không phải như vậy.

Mọi người rất thân thiện, sẽ không ép buộc nàng làm việc."Nguy hiểm như vậy, hai vị tiền bối có làm gì không?" Bích Trúc hỏi."Đương nhiên là có." Tư Trình gật đầu, ta đã để lại thủ đoạn, hiện tại còn xem Vạn Hưu."Ta?" Vạn Hưu cười cười nói:"Ta cũng để lại chút thủ đoạn, nhưng chỉ trị ngọn không trị gốc, chỉ có tác dụng phụ trợ thôi."Ai biết bên kia tình hình thế nào."

Bích Trúc âm thầm ghi lại lời của hai người.

Đợi lát nữa hỏi thăm Cố Trường Sinh, sau đó tìm cách thông báo cho Giếng.

Ngoài ra, chỉ còn trông chờ vào Tiên tông.

Hơn nữa, nàng cũng bất lực.

Thiên Văn thư viện.

Nhan Nguyệt Chi cuối cùng cũng đến sân sau."Tiểu nha đầu, sao ngươi lại tới nữa?" Cảnh Đại Giang cầm ấm trà lên hỏi."Đến kể với tiền bối chút chuyện." Nhan Nguyệt Chi cúi đầu cung kính nói.

Nàng đến chỗ này khó khăn hơn rất nhiều so với trước kia."Có chuyện tìm viện trưởng đi, tìm đám lão bất tử chúng ta làm gì?" Cảnh Đại Giang tức giận nói.

Dường như người này đến, chẳng khác gì đang muốn mạng nhỏ của hắn.

Đang yên đang lành, cứ phải tới nói cho hắn biết là hắn sắp chết.

Đổi ai thì người đó vui cho nổi?"Học sinh không biết viện trưởng ở đâu." Nhan Nguyệt Chi đáp lời."Vậy rồi sao?" Cảnh Đại Giang ngồi xuống hỏi: "Lần này ngươi muốn nói gì với chúng ta?""Tình hình có chút không khả quan, nghe nói Thiên Cực Mộng Cảnh Châu đã bị dẫn động, bắt đầu lan rộng ở Nam Bộ, tạm thời không áp chế được." Nhan Nguyệt Chi nói."Minh Nguyệt tông nhúng tay vào, còn Tiên tông không thể nhúng tay, đã có người đi qua rồi, nhưng chắc là không kịp." Cảnh Đại Giang vừa uống trà vừa nói:"Thật sự không ổn thì chuẩn bị chút hậu sự đi là vừa."

Nhan Nguyệt Chi: "..."

Chỉ ngẩn người một lát, nàng đã ở trước cổng sau của thư viện.

Cứ như mình chưa từng bước vào trong này vậy.

Mọi chuyện đều như mộng.

Lắc đầu, Nhan Nguyệt Chi quay người rời đi.

Nên làm đều đã làm rồi, cụ thể thế nào nàng không biết được.

Nhưng Minh Nguyệt tông đã nhúng tay vào, điều này là nàng không ngờ tới.

Thế mà nhanh như vậy.

Giang Hạo sau khi phong ấn Hiên Viên kiếm, liền quay về bờ hồ.

Khi nhìn thấy hồ nước lần nữa, hắn phát hiện chân núi đã bị hồ nước nuốt chửng, chẳng bao lâu cả ngọn núi cũng sẽ biến mất, hóa thành hồ nước.

Bây giờ hồ này không có chút sinh khí nào.

Chim trời cũng không thể đến gần.

Dù tu sĩ ngự kiếm cũng có thể tan biến.

Trừ khi bay đủ cao.

Nhưng theo thời gian trôi đi, phạm vi ảnh hưởng của hồ nước càng ngày càng cao.

Không ai dám thử độ cao an toàn hiện tại.

Giang Hạo tìm Trịnh Thập Cửu và mọi người, bọn họ đang ở đó chờ lệnh, chỉ là nhìn hồ nước càng lúc càng lớn đều rất lo lắng.

Vì hồ nước không chỉ mở rộng, mà còn tăng tốc nữa.

Giang Hạo cũng cảm thán.

Trước kia là do Đọa Tiên tộc đẩy mạnh, ảnh hưởng mới lớn như vậy.

Hiện tại dù không có Đọa Tiên tộc, ảnh hưởng cũng bắt đầu nhanh hơn.

Vì thế rõ ràng, Thiên Cực Mộng Cảnh Châu rất có thể sẽ bùng nổ bất cứ lúc nào."Bọn họ ra chưa?" Giang Hạo hỏi Trịnh sư huynh.

Người sau lắc đầu: "Từ sau lần đi vào, không ai thấy ai ra nữa."

Giang Hạo hiểu, xem ra những người đó lành ít dữ nhiều.

Dù có Đề Đăng đạo nhân dẫn đường, cũng chưa chắc sống sót mà ra được.

Việc mình có thể bình yên ra vào là do không nhảy vọt qua thế giới mới.

Nếu không, ai mà biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Còn những người đó thì chắc chắn là đã đi vào rồi.

Thế giới mới và thế giới cũ chắc chắn khác biệt, bên trong như thế nào, hoàn toàn không ai biết.

Thế giới của giấc mơ, đến tột cùng như thế nào ai biết được?

Mà những người biết thì chắc hẳn không còn nữa.

Yên lặng một lát, Giang Hạo mới mở miệng: "Rút lui về sau núi đi."

Chỗ này không nên ở lại lâu.

Cần phòng ngừa hồ nước đột ngột bùng nổ bao phủ nơi này.

Phải chừa đủ khoảng cách để ứng phó.

Ngoài ra, hắn lại lưu lại ấn ký Sơn Hải ở xung quanh, ấn ký này có sức trấn áp, hy vọng có thể hóa giải được phần nào.

Ba ngày sau.

Cuộc tụ họp lại diễn ra.

Giang Hạo thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng đến, kết thúc việc này mình sẽ thử đi vào...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.