Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 1055: Dốc hết sức lực cả tông phái 【 hai hợp một 】




"Đồ vật từ hải ngoại tới ta đã nhận được, qua một thời gian ngắn sẽ có thể đưa qua."

Trương tiên tử nhìn Quỷ tiên tử nói.

Người sau gật đầu.

Chuyện này sớm kết thúc thì tốt.

Những người kia cũng không dễ chọc, xong việc rồi thì cũng chẳng còn gì.

Quỷ tiên tử cũng đã lấy được đồ vật, giao dịch với Tinh cũng coi như kết thúc.

Sau đó nàng lại hỏi về Thánh Đạo."Gần đây có Thánh Đạo tới Nam Bộ, bọn họ từ hang rồng đi ra.""Chắc hẳn có không ít thu hoạch." Liễu suy nghĩ rồi nói:"Thông qua người của Hạo Thiên tông, lấy được một cách liên lạc, có lẽ sẽ có ích."

Nghe vậy, Quỷ tiên tử mừng rỡ trong lòng:"Liễu đạo hữu cần gì?""Không cần gấp." Liễu khẽ nói:"Rất nhiều chuyện không thể vội được, đợi biết rõ về Thiên Cực Mộng Cảnh Châu rồi hãy nói.""Xác thực." Tinh tán đồng nói:"Tỉnh không có tham gia, Quỷ tiên tử có biết chuyện gì xảy ra không?""Ta biết cũng có hạn." Quỷ tiên tử thở dài một tiếng.

Sau đó nói đến hai vị tiền bối:"Khi trở về từ Nhân Hoàng điện, hai vị tiền bối kia lập tức phát giác có người thứ ba ra tay rồi.""Trong lúc áp chế thế giới mới, người kia hẳn đã phát huy tác dụng to lớn, sau đó Thiên Cực Mộng Cảnh Châu mới không bùng nổ.""Qua một hai ngày, hai vị tiền bối kia phát hiện một chuyện, chuyện này liên quan đến sinh tử tồn vong của Nam Bộ.""Là chuyện gì?" Trương tiên tử hỏi."Bọn họ nói, tử tinh ảm đạm, đại kiếp sắp đến." Quỷ Tiên thở dài nói.

Nàng cũng chỉ biết có vậy, ngoài ra thì không rõ.

Những người ở đây có phần kinh ngạc.

Tử tinh ảm đạm?

Mọi người đều biết tử khí có liên quan đến Tỉnh, hiện tại tử tinh ảm đạm chẳng lẽ có nghĩa Tỉnh thật ra muốn phong ấn không nổi nữa rồi sao?

Cuối cùng người ra tay là Tỉnh?

Như thế liền dễ hiểu.

Chẳng qua, nhìn những tin tức này, tình hình vẫn rất tồi tệ.

Tinh suy nghĩ rồi đột nhiên nhớ tới lời ủy thác của Đan Nguyên tiền bối.

Nói cách khác, Đan Nguyên tiền bối có lẽ đã sớm biết chuyện này?

Hoặc là người quen của Đan Nguyên tiền bối đã sớm biết, đồng thời có hành động phản ứng.

Tinh nghĩ vậy, những người khác tự nhiên cũng hiểu ra, cùng nhìn lên trên.

Đan Nguyên tiền bối lại cười nói:"Không hẳn là biết trước, chỉ là có mấy người có suy đoán, vừa vặn đưa ủy thác xuống."Mà vừa vặn ủy thác đó có thể tiếp nhận.""Là dạng suy đoán gì?" Quỷ tiên tử hỏi.

Những người khác cũng đang chờ đợi."Nhân quả." Đan Nguyên khẽ nói:"Nghĩ mà xem, trước đó Tỉnh tiểu hữu đem Thiên Cơ Ách Vận châu giao cho người khác, không phải là không có lý do."Chẳng qua lần này chuyện đột ngột xảy ra chắc hẳn là có gì ngoài ý muốn, hung vật cực hạn của thiên địa xuất hiện cộng hưởng."Như vậy khiến Tỉnh tiểu hữu không thể thoát thân.""Vậy vật phẩm đưa đi..." Trong nháy mắt Quỷ tiên tử trở nên khẩn trương.

Đan Nguyên tiền bối cười nói:"Về lý thuyết mà nói thì có thể quyết định hết thảy, nhưng trên thực tế thì tác dụng không được như mong đợi."Mà còn không xác định suy đoán có chính xác hay không.""Nếu như bốn Đại Tiên tông hợp lại thì sao?" Tinh hỏi."Cái này phải xem Quỷ tiên tử." Đan Nguyên nhìn Quỷ tiên tử.

Vì sao lại là ta? Quỷ tiên tử thấy tê cả da đầu.

Bởi vì mọi người đều không có tin tức gì về Tỉnh, chỉ có nàng ở Nam Bộ.

Mà lại một thời gian ngắn nữa nàng có thể đi qua, nói cách khác có thể biết tin tức từ chỗ Giang Hạo của Thiên Âm tông.

Bất quá mọi người cũng không lạc quan.

Ba hạt châu...

Đừng nói bốn Đại Tiên tông, có thêm nhiều người nữa cũng vô ích.

Nhất là khi không ai có đại khí vận.

Bên cạnh cây Thiên Hương đạo hoa, Giang Hạo nhìn mật ngữ trên tấm đá mà lòng thở dài.

Hắn vốn nghĩ vào xem.

Nhưng cho dù có chỗ khôi phục, vẫn không thể tiến vào. Tình trạng của hắn tệ đến cực hạn.

Rất nhiều chuyện đều không làm được.

Bất quá cũng có thể xem xét truyền thừa phù lục.

【Bán thành phẩm phù Hư Ảnh Truyền Thừa: Dùng bút lông thấm nước, nửa đêm tâm cảnh thanh thản, bắt đầu miêu tả nửa phần trên phù văn, có thể thu nạp truyền thừa, lĩnh ngộ được đơn giản phù Hư Ảnh Truyền Thừa. Vật này là do Lãnh Điềm và sư huynh sư tỷ trải qua cửu tử nhất sinh đoạt được bảo vật.】 Đơn giản phù Hư Ảnh Truyền Thừa?

Giang Hạo có chút bất ngờ.

Vậy mà còn có thể dùng.

Hắn cho rằng đây là truyền thừa phế phẩm, đâu ngờ vẫn còn có tác dụng.

Bất quá...

Hình như mình cũng không thể tiếp thu truyền thừa.

Lúc này, con thỏ trên cây lật người."Phịch" một tiếng rơi xuống đất.

Vẫn nằm ngủ ngáy o o.

Trong chốc lát Giang Hạo có ý khác, bản thân mình không thể tiếp nhận truyền thừa, con thỏ hẳn có khả năng.

Chẳng qua không biết tay nó có phù hợp không.

Mặt khác, chuyện thanh tịnh tịnh tâm liệu nó có làm được không.

Con thỏ có không ít thần thông, chắc là có thể.

Túm con thỏ đánh thức, Giang Hạo bảo nó cầm phù lục, bảo trì...

Bảo trì lắng nghe thanh âm bạn trên đường.

Sau đó bắt đầu miêu tả.

Lần đầu tiên thất bại.

Giang Hạo dựa theo kinh nghiệm trước đây, chỉ dẫn mấy lần, trước khi giờ Tý hoàn toàn qua, đã thành công giúp con thỏ tiếp thu được truyền thừa.

Tiếp theo là chế phù.

Liên tiếp thất bại bảy ngày.

Con thỏ không có bạn đường.

Giang Hạo bảo nó thử kết giao bằng hữu.

Lại qua bảy ngày.

Mặt Giang Hạo tái nhợt đi nhiều.

Nhưng con thỏ vẫn không thành công.

Giang Hạo cũng không vội, như thể có rất nhiều thời gian vậy. Qua vài ngày.

Đầu tháng bảy.

Giang Hạo tính toán, mình còn ba mươi ngày.

Ngày này, hắn tựa vào tường ngồi, không thể ngồi xếp bằng được nữa.

Bất quá hắn vẫn thỉnh thoảng chỉ dẫn con thỏ.

Lúc này trạng thái của con thỏ không tệ.

Chắc là sắp thành công.

Ngay khi nó sắp hạ bút cuối cùng, đột nhiên con thỏ ngã xuống đất, trên mặt nổi sưng đỏ.

Ngay sau đó là giọng cười lạnh nhạt: "Xem ra ngươi có nhàn nhã thảnh thơi đấy."

Hồng Vũ Diệp xuất hiện trước mặt Giang Hạo.

Người sau hơi bất ngờ, giãy dụa muốn đứng lên.

Rất lâu mới đứng vững rồi hành lễ: "Chào tiền bối."

Lúc này, Hồng Vũ Diệp mặc tiên váy đỏ, ánh mắt lạnh lẽo.

Có thể thấy được là vô cùng không hài lòng."Có người nói ngươi càng ngày càng xui xẻo phải không?" Hồng Vũ Diệp ngồi dưới cây bàn đào hỏi."Cũng không có." Giang Hạo cúi đầu nói.

Hắn chưa thấy ai thế này.

Hồng Vũ Diệp cười ha hả.

Sau đó trong nháy mắt vung tay.

Trong khoảnh khắc, lực lượng kinh khủng kéo đến, Giang Hạo cảm thấy toàn thân bị xé tan tành.

Vốn cho là sẽ còn bị thổi bay ra ngoài, may mà chỉ lùi lại một bước là miễn cưỡng đứng vững.

Chỉ cần gió lớn thêm một chút nữa là hắn sẽ ngã xuống đất."Hi vọng lần sau tới, ngươi có thể để ta được thanh tịnh một chút." Nói xong Hồng Vũ Diệp liền biến mất.

Thanh tịnh một chút?

Giang Hạo suy nghĩ một hồi, đại khái là để mình không xui xẻo như thế.

Bất quá hắn cảm thấy thân thể khá hơn một chút.

Xuất phát từ tò mò lại lần nữa giám định trạng thái của mình.

【Trạng thái: Thân trúng Thiên Tuyệt cổ độc cùng với Đồng Tâm chưởng của Hồng Vũ Diệp, đồng thời cuốn vào vòng xoáy nhân quả của Thiên Cực Ách Vận Châu, Thiên Cực Tĩnh Mặc Châu, Thiên Cực Mộng Cảnh Châu. Nếu không làm gì, sau hai mươi ngày thân thể sẽ hoàn toàn không thể chịu nổi, nếu vận chuyển Hồng Mông tử khí, có thể tiếp nhận thần vật trong vòng bốn mươi tư ngày.】 "Bốn mươi bốn ngày, nhiều hơn mười bốn ngày, nhưng lại so với trước kia ít hơn năm ngày."

Giang Hạo trầm tư một lát, liền bắt đầu nghỉ ngơi.

Thuận tiện vận chuyển Hồng Mông tử khí.

Sau ba ngày.

Cuối cùng con thỏ cũng chế tạo ra phù Hư Ảnh.

Mà sắc mặt Giang Hạo cũng đã khá hơn nhiều."Chủ nhân, bằng hữu trên đường nể tình, về sau ngươi làm vật này, chỉ cần báo tên Thỏ gia ta, là có thể một bước hoàn thành." Con thỏ bảo đảm nói.

Giang Hạo nhìn đối phương, không nói gì.

Mà là nhận lấy phù lục.

Đây là một tấm phù lục cực kỳ kém chất lượng.

Phù của hắn dù kém nhất cũng không đến mức như vậy.

Trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy thiên phú chế phù của mình không tệ.

Xem xét.

Phù này mình lần đầu gặp, cũng không biết tác dụng.

【Phù Hư Ảnh cấp thấp: Có thể ghi chép khí tức và trạng thái của bản thân, sau khi sử dụng sẽ khiến trạng thái của bản thân quay về lúc ghi chép, linh khí vận chuyển càng lâu càng dễ phá hư trạng thái, sử dụng xong có thể duy trì tối đa một ngày. Một luồng linh khí hoặc máu tươi có thể mở trực tiếp mở ra.】 Nhìn thần thông phản hồi, Giang Hạo luôn cảm thấy Lãnh Điềm sư tỷ là phúc tinh của mình.

Nhiều khi mình cần gì, Lãnh Điềm sư tỷ đều có thể đưa tới đồ tương tự.

Chỉ là số lần cửu tử nhất sinh hơi nhiều.

Hiện tại trạng thái của bản thân cũng tạm được, có thể ghi chép lại.

Đương nhiên, quan trọng nhất là cần con thỏ mau chóng chế tạo ra càng nhiều phù lục, ghi lại trạng thái hiện tại.

Về sau sắc mặt Giang Hạo không còn yếu ớt như trước.

Hai tuần sau.

Trung tuần tháng bảy.

Giang Hạo cảm thấy thân thể suy yếu hơn trước, gần đây hắn bắt đầu đọc sách.

Bảo con thỏ giúp mượn, chỉ cần là sách cổ hắn đều muốn.

Muốn xem thử có tìm được gì hay không.

Chỉ là đáng tiếc, căn bản không thể nào.

Đừng nói con thỏ mượn được, dù là toàn bộ Thiên Âm tông cũng không có cách tương ứng.

Bất quá mình sống được hơn sáu mươi ba ngày, coi như là một khởi đầu tốt.

Hôm nay Hồng Vũ Diệp lại xuất hiện.

Lần này nhìn hắn, có chút hứng thú:"Dạo gần đây ngươi chế phù sao?""Bán chút linh thạch, cho tiền bối mua trà." Giang Hạo dựa vào tường đứng thẳng.

Mặc dù còn ba mươi ngày nữa, nhưng trạng thái không được như lúc trước còn ba mươi ngày."Chất lượng phù của ngươi tệ thật." Hồng Vũ Diệp chỉ vào mặt bàn, bảo Giang Hạo pha trà.

Người sau không dám chậm trễ, hắn dùng Bán Nguyệt làm quải trượng đến bên bàn ngồi xuống.

Không chút do dự, dùng Cửu Nguyệt Xuân."Trạng thái có chút không ổn, nên chất lượng hơi kém." Giang Hạo vừa pha trà vừa nói."Mặc dù trên người ngươi che kín xúi quẩy, bất quá vẫn tính tỉnh táo." Hồng Vũ Diệp cười ha ha nói:"Ngươi tu vi gì rồi?""Kim Đan viên mãn." Giang Hạo trước tiên trả lời.

Hồng Vũ Diệp gật đầu.

Có vẻ như cảm thấy đúng là tỉnh táo."Ngươi khi nào thì có thể thoát khỏi xúi quẩy?" Hồng Vũ Diệp hỏi."Khiến tiền bối làm khó rồi." Giang Hạo rót trà đẩy tới:"Vãn bối sẽ cố gắng hết sức."

Sau đó liền tự mình chuẩn bị một chén, uống trà hắn quan sát cùng Hồng Vũ Diệp.

Đối phương vẻ mặt lạnh nhạt, không thể nhìn ra hỉ nộ, chỉ là vẻ mặt cũng không hồng hào tươi tắn."Ngươi đang nhìn cái gì?" Hồng Vũ Diệp đột nhiên nhướn mày nhìn lại.

Giang Hạo thu hồi tầm mắt, cung kính nói:"Quan sát tiền bối đối trà có hài lòng hay không."

Hồng Vũ Diệp lại cười nói: "Ta nếu không hài lòng thì sao?""Đó là vãn bối sai lầm." Giang Hạo nói."Vậy ngươi cần phải bỏ ra cái giá gì?" Hồng Vũ Diệp nói xong giơ tay lên.

Trong nháy mắt cuồn cuộn lực lượng bùng nổ.

Giang Hạo cảm giác như là vô tận thủy triều lực lượng bao phủ lấy hắn.

Không thể thở nổi.

Thậm chí khó mà mở mắt.

Khi loại áp lực này tan biến, Giang Hạo mới phát hiện Hồng Ảnh trước mắt đã tan biến.

Như vậy, Giang Hạo lại một lần xác định tình trạng của chính mình.

【 Trạng thái: Thân trúng Thiên Tuyệt cổ độc cùng Hồng Vũ Diệp Đồng Tâm chưởng, đồng thời quấn vào nhân quả vòng xoáy của Thiên Cực Ách Vận Châu, Thiên Cực Tĩnh Mặc Châu, Thiên Cực Mộng Cảnh Châu. Nếu không hành động, sau mười lăm ngày thân thể sẽ hoàn toàn không thể chịu đựng, vận chuyển Hồng Mông tử khí giữ thần vật có khả năng tiếp nhận thêm 38 ngày.】 "Tăng thêm chín ngày."

Giang Hạo khẽ cười một tiếng.

Cũng không nghĩ nhiều.

Mà là lấy ra ba hạt châu, bắt đầu phong ấn. Hắn không làm được ở thời điểm này tìm được biện pháp, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào sau khi chết.

Nếu như hạt châu không bùng nổ, có lẽ còn có chuyển cơ.

Mặc dù hắn có một cảm giác, chính mình vừa chết, nhân quả vòng xoáy liền sẽ bùng nổ...

Bách Hoa hồ.

Hồng Vũ Diệp ngồi trong đình.

Khẽ ho một tiếng.

Mu bàn tay xuất hiện một tia đỏ thẫm.

Vẻ mặt càng trở nên ảm đạm.

Chẳng qua rất nhanh lại khôi phục như thường.

Buổi chiều.

Một đạo bạch ảnh rơi vào bên ngoài đình."Thế nào?" Hồng Vũ Diệp khẽ hỏi."Có một chút tin tức." Bạch Chỉ cúi đầu cung kính nói."Ở đâu?" Giọng nói bình thản truyền đến."Bắc bộ, vị trí cụ thể còn chưa rõ." Bạch Chỉ cúi đầu trả lời.

Chưởng giáo bình thản khác với trước đây, mà lại đột nhiên ra lệnh, khiến nàng hết sức để ý."Bắc bộ?" Hồng Vũ Diệp lặp lại một lần."Đúng." Bạch Chỉ gật đầu.

Hồng Vũ Diệp im lặng rất lâu.

Bạch Chỉ không dám ngẩng đầu.

Khi gió từ đằng xa thổi tới, giọng Hồng Vũ Diệp mới vang lên lần nữa:"Còn một cái đâu?""Còn đang tìm." Bạch Chỉ lập tức trả lời.

Hồng Vũ Diệp khẽ gật đầu, sau đó nói:"Hãy buông xuống hết thảy sự tình, Kim Đan trở lên thân ở Nam Bộ tất cả mọi người triệu hồi, tìm ra tin tức liên quan.""Đúng." Bạch Chỉ cung kính nói."Đi đi." Hồng Vũ Diệp nói.

Bạch Chỉ rời đi.

Nàng trở lại Bạch Nguyệt hồ, cảm thấy một tia lạnh lẽo.

Chưởng giáo bắt nàng buông hết thảy mọi việc, đều muốn tìm hai thứ đó.

Một cái ở bắc bộ quá xa, trọng tâm nên đặt vào cái còn lại.

Mặc dù không biết tại sao, nhưng nàng nhất định phải nhanh chóng tìm được.

Do dự một lát, nàng quyết định triển khai từ hai phía.

Một mặt bắt mọi người gác lại nhiệm vụ, tìm kiếm thần vật.

Một mặt liền triệu tập cường giả cùng tài nguyên, một lần nữa khởi động Thiên Nguyên Tố Thần Kính.

Dùng thần vật tìm thần vật.

Khi mệnh lệnh của nàng được ban ra ở cấp bậc cao nhất, toàn bộ tông môn xôn xao.

Thế nhưng ảnh hưởng cũng không lớn như vậy.

Dù sao đều là cường giả Kim Đan trở lên, hơn nữa chỉ là tìm đồ.

Cũng không có gì.

Chẳng qua các vị chưởng sự lại có chút kinh hãi.

Bởi vì lại muốn bắt đầu dùng Thiên Nguyên Tố Thần Kính.

Đây không thể nghi ngờ là một tin tức xấu.

Nếu không phải chuyện cấp bách, căn bản sẽ không dùng đến.

Gần đây đã dùng hai lần, mỗi lần đều vạn phần nguy hiểm."Bạch trưởng lão, lần này lại vì chuyện gì?" Yên Vân phong tiên tử hỏi.

Bạch Chỉ nhìn về phía đối phương, bình thản nói:"Có nhiều thứ liên quan đến sinh tử của chúng ta."

Nghe vậy, những người khác liền có suy đoán, có lẽ cũng giống như lần trước.

Vấn đề có vẻ bình thường, nhưng có thể hoàn toàn nuốt chửng bọn họ.

Nếu không phải Bạch trưởng lão quả quyết dùng Thiên Nguyên Tố Thần Kính, Thiên Âm tông có lẽ đã không còn.

Hiện tại, Bạch trưởng lão có thể đã vượt qua chưởng giáo."Bắt đầu đi, đừng chậm trễ thời gian." Bạch Chỉ nói.

Một bên khác.

Bích Trúc đang chờ đợi, chờ món bảo vật kia đến.

Có điều chờ rất lâu mà vẫn chưa thấy.

Chỉ có thể tạm thời giải quyết việc giao dịch trước đó.

Tóm lại có hai giao dịch.

Một là gửi một bức thư.

Hai là tìm một người.

Gửi thư theo lý thuyết có chút khó khăn, dù sao cần phải tìm địa điểm trước, may mà biết được chút tin tức.

Cũng khá dễ dàng.

Đến mức tìm người, người này có thể không ở Nam Bộ, tìm được sẽ rất khó.

Tóm lại, ưu tiên gửi thư.

Không mấy ngày, nàng liền có tin tức, không xa lắm."Xảo Di, chúng ta xuất phát.""Công chúa mấy ngày nay sao lại có tinh thần rồi?""Chúng ta đều là thiếu niên, không ngừng đuổi theo."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.