Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 1072: Vì Thập Nhị Thiên Vương trải đường 【 hai hợp một 】




"Ma Quật sao?"

Hồng Vũ Diệp ngồi ngay ngắn trong đình, trên bàn có một ly trà, chẳng biết lúc nào đã nguội.

Hồng Vũ Diệp sờ một cái chén trà, nói khẽ:"Ngươi cảm thấy hắn nên bị điều tra sao?"

Bạch Chỉ hơi chút suy nghĩ, chậm rãi mở miệng: "Nếu như là Phong Hoa đạo nhân, như vậy thì có thể hiểu được mục đích của đối phương.""Hiện nay chúng ta không có người đối phó với hắn, một khi bị nàng làm gì đó, những chuẩn bị trước đó có thể sẽ thất bại trong gang tấc.""Nếu như là Giang Hạo người đứng phía sau, chúng ta đi vào có nhất định khả năng không nhận ra cảm giác đến dấu vết.""Những năm này cũng không tìm được dấu vết nào liên quan tới hắn, đủ để chứng minh năng lực ẩn nấp của hắn."

Hồng Vũ Diệp nhìn Bạch Chỉ, cũng không nói thêm gì."Ngoài cái này, Sơn Hải Công Đức Đỉnh có thêm nhiều tin tức, nghe nói đã bị cướp đi." Bạch Chỉ sắp xếp lại lời nói:"Nghe nói có người của Sơn Hải kiếm tông ra tay, dẫn tới cao thủ đang bế quan.""Cuối cùng Sơn Hải Công Đức Đỉnh bay ra Sơn Hải kiếm tông, chẳng biết đi đâu."

Việc có được tin tức này hoàn toàn là ngoài ý muốn.

Những tin tức này bình thường không truyền ra được.

Thế nhưng người của Thi Thần tông đang trên đường tới, cho nên mang theo tin tức.

Lại sắp đến ngày Thi Thần hoa nở rộ."Hoang Hải châu đâu?" Hồng Vũ Diệp hỏi."Còn đang tìm kiếm tin tức." Bạch Chỉ cúi đầu nói."Để một bộ phận tiếp tục duy trì tông môn, còn lại đi tìm Hoang Hải châu." Hồng Vũ Diệp nói ra.

Cho đến trước mắt chỉ biết Hoang Hải châu ở đâu, nhưng những điều khác thì không biết.

Việc nó còn tồn tại hay không cũng không xác định.

Bạch Chỉ nhẹ nhàng thở ra, như vậy xem ra nguy hiểm có vẻ như đã tan đi một phần.

Sau đó báo cáo những chuyện gần đây: "Người của Đại Thiên thần tông hình như đang hướng chúng ta bên này, chi trước đó có một vị cao thủ đến, tuy bị đánh lui nhưng có chút đáng ngờ.""Có khả năng liên quan tới Đại Thiên thần tông."

Hồng Vũ Diệp chỉ nghe, cũng không lên tiếng.

Chờ báo cáo gần hết, Bạch Chỉ mới nói:"Giang Hạo gần đây có chút kỳ lạ, trước đây hắn tìm kiếm địa vị để ở lại Linh Dược viên, hiện tại một mực bế quan.""Nghĩ rằng có liên quan đến người sau lưng hắn.""Mặt khác, ở Đoạn Tình nhai có thêm một người, gần đây đang hỏi thăm Giang Hạo, không biết có mục đích gì hay không.""Sơ bộ đã điều tra qua, dù đến từ Lạc Hà tông, nhưng theo pháp bảo và khí tức khi động thủ có thể thấy, người này rất có thể đến từ Thiên Môn tông.""Thời gian có hơi gấp gáp, nên không đi sâu điều tra.""Muốn điều tra rõ ràng không?""Điều tra xem có phải phản đồ hay không là đủ." Hồng Vũ Diệp bình thản nói.

Bạch Chỉ gật đầu.

Đối với chưởng giáo mà nói, mỗi người đều có bí mật.

Mặc kệ là bí mật gì, chỉ cần không làm phản đồ, thì Thiên Âm tông đều dung thứ được.

Bất quá người này có vẻ cố ý muốn tiếp cận Giang Hạo, vẫn là phải đề phòng một chút.

Chưởng giáo thì không sao, nhưng Giang Hạo có chút bất phàm, nếu như bị tiên tử nào đó làm ảnh hưởng thì không tốt lắm.

Trong nhận thức của nàng, người như Giang Hạo, dù thật cần tìm đạo lữ, cũng phải tìm đệ tử quan trọng của Thiên Âm tông.

Như thế có thể trói chặt đối phương vào nơi này.

Giang Hạo tiến vào Ma Quật, liền dùng bí pháp tiến vào con đường huyết trì.

Lần này tiến vào có vẻ tầm mắt rộng lớn hơn nhiều so với trước kia.

Không chỉ vậy, với sương mù màu đỏ như máu phía trước, hắn thậm chí có thể điều khiển cảm giác.

Chỉ một ý nghĩ, sương mù trước mắt quả nhiên mỏng đi một chút."Nhân họa đắc phúc sao?"

Giang Hạo tự giễu cười cười.

Nghĩ cũng không phải, chắc là do vòng xoáy nhân quả.

Hắn càng thêm gần gũi với Thiên Cực Ách Vận Châu.

Như thế liền có thể nhẹ nhàng điều khiển huyết trì, không cần xuất ra Thiên Cực Ách Vận Châu.

Tác dụng không lớn, nhưng ít ra cũng tốt hơn trước kia một chút.

Coi như an ủi bản thân vậy.

Không nán lại quá lâu, hắn nhanh chóng bước vào huyết trì, cảm thấy huyết trì lúc này cũng có chút không giống.

Máu tươi dường như so với trước tươi đẹp hơn rất nhiều.

Có thêm chút sức sống.

Không hay cho lắm.

Không biết có phải liên quan tới Cổ Kim Thiên hay không, bởi vì chuyện của Thi Hải lão nhân, hắn luôn cảnh giác với Cổ Kim Thiên.

Lòng cảnh giác so với trước lớn hơn nhiều. Ác niệm Cổ Kim Thiên.

Hắn đến giờ vẫn chưa gặp.

Hay là...

Gặp rồi nhưng luôn là ác niệm của Cổ Kim Thiên.

Chỉ là lần đầu xem xét, trông không quá giống.

Hơn nữa hắn không chắc lần đầu tiên xem xét có bị phát hiện hay không.

Nếu lần đầu đối phương chỉ nghi hoặc cảnh giác, thì lần thứ hai có thể bị trực tiếp phát hiện.

Vậy sẽ rất nguy hiểm.

Rất nhanh, một bóng dáng như tảng đá xuất hiện trong tầm mắt hắn.

Hắn đứng đó như hòn đá, không thể phát hiện bất cứ khí tức gì.

Khi hắn đi qua, bóng dáng mới chậm rãi khôi phục sinh cơ.

Như là vừa thoát khỏi sự yên lặng của cái chết."Lại gặp mặt." Cổ Kim Thiên quay đầu nhìn về phía Giang Hạo.

Nhưng khi vừa nhìn, hắn nhíu mày nói:"Sơn Hải Công Đức Đỉnh? Ngươi lá gan cũng lớn thật đấy, cứ như vậy mang theo Sơn Hải Công Đức Đỉnh đi khắp nơi."

Nghe vậy, Giang Hạo kinh ngạc.

Quả nhiên bị phát hiện.

Hắn có Sơn Hải Công Đức Đỉnh, vì công đức tuôn xuống như biển, nên lo bị người khác phát hiện.

Nhưng có được vô danh bí tịch, hắn có thể giảm ảnh hưởng đến mức thấp nhất.

Về lý thuyết thì không ai trong Vô Pháp Vô Thiên Tháp nhận ra được.

Bạch trưởng lão cũng chưa chắc có thể phát hiện.

Việc che giấu được những người này, việc muốn giấu Cổ Kim Thiên sẽ rất khó.

Đến đây kỳ thật cũng có ý đồ này.

Đó chính là thử xem đối phương có thể phát hiện hay không.

Vị này có thể phát hiện, thì có lẽ lúc trước Vạn Hưu, Tư Trình, Kiếm Đạo Tiên, và cả người cho hắn tín vật thân phận thư viện kia cũng có thể phát hiện.

Chuyện này không hay cho lắm.

Tuy bốn vực rất lớn, nhưng số người phát hiện ra hắn không ít, có lẽ là một phần vạn đây.

Bản thân chỉ mới ra ngoài vài chuyến, liền gặp phải những người này.

Tương lai nhất định sẽ còn gặp nữa.

Một khi bị phát hiện, nhiều chuyện sẽ bị bại lộ."Ngươi đã làm gì mà cần dùng đến Sơn Hải Công Đức Đỉnh?""Trước kia đỉnh này do Sơn Hải kiếm tông giữ, nói gì cũng không cho ta nhìn qua một chút.""Kiếm Thần nói thẳng, trừ khi ta nguyện ý mang theo Sơn Hải Công Đức Đỉnh thu nạp công đức, không thì nhất quyết không cho ta.""Khi đó ta một lòng muốn đi khắp thiên hạ, đâu có giúp hắn thu nạp công đức.""Bây giờ đỉnh này lại rơi vào tay ngươi.""Mà lại...""Đây không phải là thu nạp công đức, mà là dùng một tốc độ khó mà hình dung, để tiêu hao công đức." Cổ Kim Thiên vô ý thức lùi lại một bước:"Trên người ngươi chẳng lẽ có hung vật tột bậc của trời đất à?"

Giang Hạo: "......"

Quả nhiên, dù không biết rõ tình hình Cổ Kim Thiên cũng có thể đoán ra vấn đề.

Vạn Hưu đám người vẫn là những người tham gia.

Bị phát hiện cũng không sao.

Đó là chủ ý của hắn.

Như thế sẽ có uy hiếp.

Hắn lo sợ ác niệm của đối phương.

Nên cũng phải khiến cho ác niệm có chỗ kiêng kỵ, như vậy khả năng không bị tấn công sẽ cao hơn.

Đối diện với câu hỏi của Cổ Kim Thiên, Giang Hạo không trả lời, chỉ nhẹ nhàng mở miệng:"Tiền bối gần đây thế nào?""Ban đầu thì rất tốt, giờ gặp ngươi thì cảm thấy không ổn rồi." Cổ Kim Thiên cười nói:"Tu vi của ngươi không bình thường.""Đúng vậy, gần đây phát sinh chút chuyện, tu vi rơi xuống một đại cảnh giới." Giang Hạo cúi đầu thở dài nói.

Cổ Kim Thiên gật đầu:"Đúng là, yếu đi không ít.""Lần này tới đây là có việc, hay lại đến tìm ta?""Muốn tìm tiền bối hỏi vài vấn đề." Giang Hạo chi tiết nói."Tỷ như?" Cổ Kim Thiên cũng không để ý lắm."Tiền bối thấy được Sơn Hải Công Đức Đỉnh trên người ta, xin hỏi có nhiều người thấy được không?" Giang Hạo hỏi trước vấn đề vừa rồi bị nhắc đến."Không nhiều." Cổ Kim Thiên suy nghĩ rồi nói:"Ta, Cố Trường Sinh, Lâu Mãn Thiên, Kiếm Thần liếc mắt là có thể thấy được.""Bọn họ cùng cảnh giới với tiền bối sao?" Giang Hạo rất tò mò.

Cổ Kim Thiên cười không nói.

Thật sao? Giang Hạo trong lòng giật mình.

Nhưng không hỏi thêm."Nếu là người khác, nhìn nhiều vài lần hẳn cũng sẽ phát hiện, dĩ nhiên loại người này cũng chỉ là rất ít." Cổ Kim Thiên nói ra.

Giang Hạo gật đầu.

Dù không rõ những người này có thực lực như thế nào, nhưng vẫn có một số người có thể phát giác Sơn Hải Công Đức Đỉnh.

Trong tình huống bình thường, việc gặp được những người này, mấy trăm năm cũng khó xảy ra.

Có thể do vận xui đeo bám hắn, cũng không phải là không thể.

Giang Hạo suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Làm thế nào mới có thể che giấu được sự tồn tại của Công Đức Đỉnh?"

Nghe vậy, Cổ Kim Thiên lại cười nói: "Đơn giản thôi, mà ngươi cũng đã biết.""Biết?" Giang Hạo bất ngờ.

Là gì?

Cổ Kim Thiên đưa tay ra nói:"Mở bàn tay của ngươi ra."

Nghe vậy, Giang Hạo vô ý thức mở tay trái.

Lúc này, ba chữ của Cổ Kim Thiên hiện ra trong lòng bàn tay."Thấy không?" Cổ Kim Thiên cười nói:"Dùng thân phận của ta, khí vận của ta có thể che giấu ngươi bây giờ.""Sơn Hải Công Đức Đỉnh sẽ bị che đi.""Khi đi bên ngoài, không cần lo lắng có người nhìn thấu ngươi.""Không phải nói không ai có thể nhìn thấu, chỉ là người có thể nhìn thấu ngươi trong thời gian ngắn, cơ bản là không có.""Ít nhất thời của ta là không có, đương thời chắc cũng không.""Dĩ nhiên, theo từng chỗ mà ta thấy được, đại thế chi tranh sắp bắt đầu.""Một vài tồn tại không được phép sẽ dần xuất hiện.""Lúc đó họ sẽ có thể nhìn thấu ngươi.""Nhưng cái đó chắc là bao nhiêu năm về sau rồi."

Giang Hạo xem cái tên trong tay, nếu dùng nó, vậy là hắn muốn trở thành Cổ Kim Thiên.

Cái tên này sẽ mang lại biến cố gì, hắn không thể xác định.

Trước kia chỉ là mập mờ dùng thử.

Nếu như triệt để dùng, hoàn toàn không biết sẽ thế nào.

Có lẽ người khác sẽ cảm thấy hắn là chuyển thế của Cổ Kim Thiên."Ta đã dạy cho ngươi cách rồi, dùng thế nào và có dùng hay không thì tùy vào ngươi."

Cổ Kim Thiên lại cười nói.

Giang Hạo ngoan ngoãn chưa từng mở miệng.

Có lẽ Cổ Kim Thiên chuyển thế trở thành giếng cũng không phải là không thể được.

Thần bí, mạnh mẽ, cổ xưa."Còn có vấn đề gì không?" Cổ Kim Thiên hỏi."Còn có một cái vấn đề nhỏ." Giang Hạo sắp xếp lại lý do thoái thác, nói:"Tiền bối cảm thấy thế nào mới có thể giúp Thập Nhị Thiên Vương thành tiên?""Không thể nào, không có loại người như vậy." Cổ Kim Thiên theo bản năng mở miệng.

Chẳng qua là rất nhanh hắn liền ngây người ra, nhìn về phía Giang Hạo:"Ngươi muốn giúp bọn hắn thành tiên?""Chỉ là muốn hỏi một chút." Giang Hạo nói ra.

Cổ Kim Thiên nghi ngờ, suy tư rất lâu mới nói:"Ta trước đó nói rất rõ ràng, Thập Nhị Thiên Vương muốn thành tiên cần một người mang theo bọn họ thành tiên, xây dựng một con đường tiên."Điều kiện tiên quyết là khí vận của Thập Nhị Thiên Vương nhất định phải có lỗ hổng, muốn để người này mượn cớ dung nhập vào đó, cùng khí vận của Thập Nhị Thiên Vương đồng hành, mang theo bọn họ cùng nhau thành tiên."Đây là bước thứ nhất, bước thứ hai phải đảm bảo Thập Nhị Thiên Vương có đầy đủ cơ duyên thành tiên."Dĩ nhiên, quan trọng nhất chính là người này, hắn cần xây dựng tiên lộ, cần phải chịu đựng áp lực từ vùng biển khí vận của Thập Nhị Thiên Vương."Mặt khác, vùng biển thành tiên nhất định phải trải qua vô số khảo nghiệm."Ngươi cho rằng là một người thành tiên?"Không, mà là hai mươi lăm phương thành tiên."Một cộng một cũng không chỉ gấp đôi áp lực, huống chi là hai mươi lăm gia nhập đâu?"Bất cứ thời đại nào đáp án đạt được đều giống nhau."Từ xưa đến nay, không có loại người này."

Giang Hạo thở dài, quả nhiên là không thể nào sao?

Nhưng mà, ngoài Thập Nhị Thiên Vương, hắn còn có lựa chọn nào khác sao?

Nếu như không có lựa chọn, vậy thì chỉ có thể thử một lần.

Biết rõ không thể làm, cũng nhất định phải thử.

Hắn không có thời gian. 23 năm.

Dù cho sau này dùng Sơn Hải ấn ký gia trì, nhiều nhất ba mươi năm.

Ba mươi năm quá ngắn.

Hắn cần từ giờ trở đi trải đường cho chính mình thành tiên.

Thập Nhị Thiên Vương là một con đường, dù cho không có khả năng, hắn cũng phải mở rộng con đường này.

Thiên Đạo Trúc Cơ, Đại Địa Hoàng Giả, cũng có thể cân nhắc.

Thế nhưng ba mươi năm, bọn họ căn bản không thể đạt tới vị trí thành tiên.

Hoặc là đi tìm thêm những người có khí vận.

Thu lại tâm tư, Giang Hạo không hỏi nữa, những chi tiết khác đến hỏi Hồng Vũ Diệp.

Hắn muốn bắt đầu chuẩn bị.

Dù cho đến lúc đó chính mình không thể thành tiên, cũng phải chuẩn bị trước.

Nhỡ đâu đến lúc có khả năng thành tiên, mà không kịp chuẩn bị, hối hận không kịp."Còn một vấn đề nhỏ nữa." Giang Hạo nói."Vấn đề nhỏ của ngươi có chút không bình thường đó." Cổ Kim Thiên nói."Vãn bối quen biết một vị tiền bối, muốn đến mở mang kiến thức chút uy thế cái thế của tiền bối, không biết có được không?" Giang Hạo hỏi."Giống như ngươi?" Cổ Kim Thiên hỏi.

Giang Hạo do dự một chút rồi lắc đầu: "Chắc là không giống."

Mặc dù không biết cái gọi là giống là như thế nào, nhưng mà chắc là không giống.

Hắn và Thi Hải lão nhân không có điểm gì giống nhau."Vậy thì đưa đến đường lên huyết trì đi, không chắc hắn có thể còn sống." Cổ Kim Thiên nói.

Giang Hạo gật đầu.

Hắn cũng không để ý.

Nếu như có thể đưa vào, thì cũng không có gì.

Cũng không biết phải thuyết phục người Vô Pháp Vô Thiên Tháp như thế nào.

Đương nhiên, nếu thật sự có khả năng ra ngoài, cần xem xét một chút.

Nếu như không có vấn đề, thì hoàn thành giấc mộng cho đối phương, hy vọng có thể thật lòng trả lời vấn đề.

Sau đó Giang Hạo không còn vấn đề gì.

Nhưng mà Cổ Kim Thiên lại đột nhiên hỏi:"Sơn Hải Công Đức Đỉnh đều dùng rồi, xem ra rất nhiều đồ vật đều đang xuất hiện, cuộc tranh đoạt đại thế chắc là sắp tới rồi phải không?"

Giang Hạo lắc đầu.

Hắn không biết."Thời gian trước, huyết trì xuất hiện chút biến hóa, có phải hay không mới có Thiên Cực hung vật xuất hiện?" Cổ Kim Thiên cười nói: "Thiên Cực Mộng Cảnh Châu?"

Giang Hạo nhìn đối phương, không nói gì."Tình huống đó hẳn là cũng không khá hơn bao nhiêu." Cổ Kim Thiên cảm khái nói."Tiền bối nói là cái gì?" Giang Hạo nghi ngờ nói."Vạn Vật Chung Yên vị kia cũng nên có chút dấu vết rồi." Cổ Kim Thiên nói ra."Nghe nói là bị tiền bối bức bách rời đi?" Giang Hạo nhớ tới lời chủ tiệm mì phía tây nói."Kỳ thật ta đã từng giết hắn, nhưng không thể giết chết, chỉ có thể đẩy hắn vào vùng biển vô tận."Nghĩ đến cũng sắp lộ ra một tia thần thức."Mà lại có thể so với trước kia còn mạnh hơn, lai lịch của hắn không hề đơn giản." Cổ Kim Thiên có chút cảm khái nói:"Năm đó ta đã nói với hắn, hắn ra một lần ta giết một lần."Hiện nay ta ở lại nơi này, chính là nhờ vào ngươi."Hù dọa hắn một chút là được, hắn cũng không dám làm loạn."

Giang Hạo: "..."

Nhất thời hắn không biết nói gì.

Trở thành người Cổ Kim Thiên mang tới rất nhiều phiền phức.

Nhưng bây giờ, muốn che giấu bản thân lại nhất định phải dựa vào Cổ Kim Thiên.

Nếu như không bị phát hiện thì tốt, bị phát hiện thì hậu quả khó lường, nếu là Vạn Vật Chung Yên phát hiện.

Chính mình vĩnh viễn không có ngày yên bình."Có thể là vãn bối sao biết được sự tình ngoài biển?" Giang Hạo khổ sở nói."Yên tâm đi, tinh thần của hắn xuất hiện sẽ không ở ngoài biển, nhất định ở Nam Bộ."Có liên quan đến lai lịch của hắn, ngươi quan tâm tốt Nam Bộ là được." Cổ Kim Thiên cười nói.

Giang Hạo đồng ý.

Không nói gì.

Vốn tưởng có thể an tâm chuẩn bị hai mươi mấy năm.

Tốt nhất một lần thành tiên.

Xem ra, con đường thành tiên không dễ dàng.

Bất quá, cũng không nhất định phải lo lắng, dù sao mình không thành tiên, dọa dẫm không có ý nghĩa gì lớn...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.