Đối với việc Giang Hạo đến, Thi Hải lão nhân không hề lo lắng.
Có lẽ những người khác sẽ để ý.
Thế nhưng hắn không có bất kỳ điều gì cần phải lo lắng."Tiền bối biết chuyện bên ngoài sao?" Giang Hạo hỏi.
Thi Hải lão nhân lắc đầu nói: "Ta đối với chuyện bên ngoài cũng không có hứng thú gì.""Nghe nói trong khoảng thời gian này Thi Giới muốn mở." Giang Hạo nói.
Đây là hắn theo Quỷ tiên tử bên kia biết được, cũng đã xác thực hỏi qua.
Bởi vì Khuất Trọng chính là một trong những người đồng hành lần này.
Vì Thi Giới mà đến."Thi Giới mở thì liên quan gì đến ta?" Thi Hải lão nhân cười hỏi."Thi Giới là một thế giới rất kỳ quái, dưới tình huống bình thường hai bên khó mà liên hệ được, như là ở giữa có kết giới ngăn cách, hai bên không thể truyền tin tức cụ thể.
Nhưng khi Thi Giới mở ra, kết giới này sẽ lỏng lẻo, hai bên có thể dễ dàng câu thông hơn rất nhiều so với trước." Giang Hạo nói."Sau đó thì sao?" Thi Hải lão nhân hỏi."Không có sau đó, chỉ nói là một chút chuyện bên ngoài." Giang Hạo cũng không quá để ý, mà quay người rời đi.
Chỉ là vừa đi được hai bước, hắn lại nói: "Tối mai vãn bối sẽ lại đến, nói tiếp tình hình bên ngoài.""Ngươi nói là ta phải nghe theo?" Thi Hải lão nhân cười nói:"Ngày mai chuẩn bị chút đồ ăn ngon, có lẽ ta cao hứng, liền có thể tiếp tục nghe ngươi nói.""Được." Giang Hạo gật đầu.
Nghe vậy, những người khác có chút ngạc nhiên, không rõ Giang Hạo rốt cuộc muốn làm gì.
Hơn nữa còn nói mang đồ ăn ngon đến.
Chẳng lẽ thật sự có việc cần người này?
Người này lai lịch không tầm thường?
Trang Vu Chân cau mày, Hải La Vương chắc chắn không làm việc bình thường.
Bình thường đều có thâm ý của hắn.
Ngoài ra, một chút đối thoại hắn cũng nghe được.
Đối phương trước đó hỏi đêm nay là năm nào, không chỉ vậy, hiện tại còn nói Thi Giới.
Nói cách khác, lão giả này có liên quan đến Thi Giới, hoặc là nói có liên quan đến Thi Thần tông?
Thế nhưng cụ thể là ai, hắn không đoán ra được.
Giang Hạo rời khỏi Thi Thần tông.
Sở dĩ ngày mai muốn quay lại, là vì thăm dò Thi Hải lão nhân.
Hắn muốn xem tình hình hiện tại của Thi Hải lão nhân.
Trước đó Thi Hải lão nhân còn đang khôi phục, đồ giám định ra không dùng được.
Thế nhưng hiện tại thì chưa chắc.
Nếu vẫn không có cách nào chế áp đối phương, chỉ có thể thử đưa đến Cổ Kim Thiên bên kia.
Đương nhiên, sở dĩ phiền phức như vậy, không chỉ đơn thuần hỏi về chuyện của Cổ Kiếm nhai.
Chủ yếu vẫn là muốn hỏi về chuyện của Thập Nhị Thiên Vương.
Hắn muốn nghe tình hình từ các nơi khác nhau.
Có lẽ có thể có thêm nhiều cách.
Thứ hai, đối phương có hợp tác với Vạn Vật Chung Yên, có lẽ cũng có chút hiểu biết về Vạn Vật Chung Yên.
Người như vậy có thể tranh thủ về phía mình thì tốt nhất.
Cổ Kim Thiên quá nguy hiểm, Hồng Vũ Diệp tới cũng phải tìm cơ hội.
Mà Thi Hải lão nhân tự mình đến là được.
Ngoài ra, người của Vô Pháp Vô Thiên Tháp cũng có thể hỏi, đối với tông môn cũng có lợi.
Thể hiện ra giá trị, hắn có thể làm được nhiều việc hơn.
Chuyện của Băng Tình bên kia cũng muốn làm.
Sáng mai, còn muốn qua đó.
Bởi vì muốn xem xét thư.
Đến lúc đó thông báo luôn liên quan đến chuyện của Hồ Nguyệt Tiên.
Trở về Đoạn Tình nhai, Giang Hạo phát hiện nơi này có một vài người lạ.
Là người của Thi Thần tông, bọn họ đang chờ để vào Thi Giới.
Danh sách đã được đưa ra.
Lần này không có hắn, cũng không có Tiểu Li.
Mà có sư đệ Hàn Minh.
Nghĩ đến lần này sư đệ Hàn Minh có không ít cơ duyên.
Nếu như là trước đây, hắn sẽ còn dùng Càn Khôn tử hoàn để vào xem một chút.
Thế nhưng hiện tại thì không được nữa rồi.
Không có thời gian đi thăm dò bên trong.
Cho đến nay, hắn vẫn chưa hiểu rõ lời của những người trong hang động kia có ý gì.
Cũng không biết nơi nào có thể tìm được những người trong sơn động kia.
Những chuyện này chỉ có thể gác lại.
Bất quá những người này không có ở Đoạn Tình nhai, tạm thời không cần tìm bọn họ.
Đợi sau khi ra khỏi Thi Giới sẽ tính tiếp.
Dù sao đối phương chưa chắc có thể sống sót mà ra ngoài.
Bên trong cực kỳ nguy hiểm.
Thấy Trình Sầu, Giang Hạo bắt đầu kiểm tra tiến độ của đối phương.
Phát hiện tu vi tiến bộ không ít, trong khoảng thời gian này có thể thử tấn thăng.
Thành công thì có thể lại ăn thêm hai năm tài nguyên của Tiểu Li.
Nếu Tiểu Li tấn thăng, có thể tiếp tục ăn tài nguyên."Không cần gấp, việc Tiểu Li có tấn thăng hay không không cần để ý." Giang Hạo nhắc nhở một câu."Vâng." Hàn Minh cung kính gật đầu.
Sư huynh mấy lần dặn không nên gấp.
Hắn luôn cố gắng để mình bình tĩnh, không suy nghĩ nhiều.
An tâm tăng tu vi, từng bước vững chắc."Tốt, ta tiếp tục giảng giải cho ngươi về tu luyện." Giang Hạo nói.
Khó được có một ngày rảnh, vừa hay dùng để giải thích.
Những người khác ít nhiều gì cũng đều có kỳ ngộ, Trình Sầu không có kỳ ngộ về phương diện này, nên mình cần phải nói và giải thích nhiều hơn một chút.
Cuối cùng có thể đi được bao xa cũng không biết.
Trước mắt mà xem, thì có hy vọng đạt Kim Đan.
Có tài nguyên của Tiểu Li, có công pháp của mình, thêm vào việc có thời gian thì giúp giảng giải.
Dù sao mình cũng là một vị Đăng Tiên.
Lại tại tây bộ mượn thiên địa khí vận rèn luyện qua, đối với mỗi cảnh giới đều có hiểu biết và nắm bắt.
Lúc này ở bên ngoài Linh Dược viên, có mấy người đi đến.
Người dẫn đầu là Diệu Thính Liên, nàng đã là Nguyên Thần sơ kỳ.
Bên cạnh nàng đi theo hai vị tiên tử, là đến Đoạn Tình nhai dạy về trận pháp.
Trong đó một vị có tướng mạo thanh tú, giống như cô chị gái nhà bên.
Thanh Du, Nguyên Thần sơ kỳ."Năm đó ta dạy người trong danh sách của Đoạn Tình nhai, không ngờ trải qua mười mấy năm vẫn là ta." Nàng có chút cảm khái nói."Đúng vậy, tiên tử trận pháp." Diệu Thính Liên vừa cười vừa nói.
Lúc này mấy người đi ngang qua bọn họ, nhỏ giọng nói:"Giang sư huynh lại bắt đầu giảng giải về tu luyện cho Trình sư huynh rồi, nhanh lên, không thì sẽ kết thúc đấy."
Thấy mọi người hướng Linh Dược viên đi vào, Thanh Du có chút bất ngờ."Bên trong có chuyện gì vậy?" Nàng hỏi."Là một sư đệ của ta đang giảng đạo, nhưng mà hắn chỉ nói về Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, cao hơn thì không nói."
Diệu Thính Liên cười nói."Giảng đạo?" Lúc này một tiên tử cột tóc đuôi ngựa một bên có chút khinh thường nói:"Là bậc tiền bối nào, mà dùng đến bốn chữ này?"
Diệu Thính Liên cũng không tức giận, chỉ nói: "Đi nghe thử xem?"
Nghe vậy, tiên tử cột tóc đuôi ngựa gật đầu.
Nàng bây giờ Kim Đan viên mãn, mỗi một bước đi đều cực kỳ chắc chắn.
Hiểu biết của nàng về mỗi cảnh giới lại càng cực cao.
Nếu như chỉ giảng về Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, chắc hẳn nàng không kém ai.
Ba người cất bước đi vào bên trong.
Chỉ thấy một nam tử ngồi dưới đất, bên cạnh hắn là một nam tử khoảng ba mươi tuổi.
Đang dùng vở ghi chép lời của người thanh niên.
Mà thanh niên cũng nhìn việc ghi chép của đối phương, đợi người đó ghi chép cẩn thận lại tiếp tục giảng."Đều nhớ đến mấy chục lần, còn đang nhớ, trách sao mãi không đột phá được Trúc Cơ hậu kỳ." Diệu Thính Liên bất mãn nói.
Yêu ai yêu cả đường đi.
Người Giang Hạo xem trọng, vợ chồng bọn họ vẫn sẽ hết sức chiếu cố.
Tiểu Li thì rất dễ chiếu cố, thỉnh thoảng cho ăn chút gì là được.
Còn Trình Sầu thì đúng là… Gỗ mục không điêu khắc được.
Ngoài hai người kia, xung quanh còn một vòng người, mỗi người đều chăm chú nghe.
Thanh Du thấy Giang Hạo trong nháy mắt, sững sờ tại chỗ, đến khi nhận ra được tu vi của đối phương thì lại càng không thể tưởng tượng nổi.
Mới mấy chục năm, cái người mà năm đó nàng xem thường ở Trúc Cơ hậu kỳ, nay đã biến thành Kim Đan viên mãn?
Trong một thời gian ngắn ngủi như vậy, mà đã có thành tựu đến mức này.
Hóa ra là mình nhìn nhầm."Chỉ toàn là Luyện Khí Trúc Cơ mà thôi, ta còn tưởng là ai giảng, ta muốn xem thử hắn là nói bậy bạ hay là đang giảng đạo." Tiên tử cột tóc đuôi ngựa quyết định sẽ làm khó đối phương...
