Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 1096: Phật bản thị đạo




Tiểu Li bị Giang Hạo bọn họ tìm thấy.

Nhìn người tới, nàng cúi đầu nghịch nghịch ngón tay, giống như làm sai chuyện bị bắt gặp.

Trình Sầu không khỏi cảm khái, sư huynh vừa đến Tiểu Li cũng không dám làm càn."Đánh người rồi?" Giang Hạo hỏi.

Hắn chẳng qua là hỏi thăm."Hắn trước không đúng." Tiểu Li nhỏ giọng thầm thì nói.

Lúc này con thỏ cũng chạy tới.

Thấy thế, Tiểu Li lập tức tóm con thỏ bắt lấy, ôm trước người, tựa như có tấm mộc."Thỏ gia là người hiểu chuyện, mà chủ nhân là người phân định phải trái, trên đường bạn bè đều cảm thấy chủ nhân nói rất đúng." Con thỏ vùng vẫy nói ra.

Tiểu Li ôm con thỏ, chu môi không nói gì.

Một chút cũng không cảm thấy mình đã làm sai điều gì.

Giang Hạo nhìn nàng, cảm giác trước sau như một giống đứa trẻ con.

Ấu long đều là như vậy sao?

Chắc không phải mới đúng.

Tiểu Li so với người còn giống người hơn.

Nhân tính ở trên người nàng biểu hiện ra, không có Long tính."Đi thôi, đi xem một chút Mộc Ẩn sư đệ." Giang Hạo mở miệng nói.

Sau đó mấy người liền hướng một cái sân nhỏ đi đến.

Lúc này.

Trong sân, một vị khuôn mặt thanh hồng lưỡng quai, con ngươi trong veo hòa thượng đang phơi bộ áo cà sa cũ nát.

Động tác thong dong tự nhiên, mang theo một chuỗi phật châu, tựa như tiểu hòa thượng đắc đạo.

Nghe thấy có người đến, hắn liền quay đầu nhìn lại.

Nhìn thấy Tiểu Li, trong nháy mắt sắc mặt hắn trắng bệch.

Nhưng lại có chút không phục quay đầu đi.

Tựa hồ chán ghét người đến.

Giang Hạo nhìn hắn, có chút ngoài ý muốn.

Thanh tú, non nớt.

Chắc là hơn hai mươi tuổi, lại không giống nam tử trưởng thành.

Cũng giống như một tiểu hòa thượng.

Hơn nữa còn sẽ cùng Tiểu Li dạng này trẻ con gây gổ.

Đôi mắt sạch sẽ càng làm cho hắn bất ngờ, người như vậy không đi Tiên tông đáng tiếc.

Ma Môn thật không phải nơi tốt.

Tiểu Li cũng hừ lạnh, vô cùng chán ghét người trước mắt."Sư đệ còn ổn chứ?" Giang Hạo mở miệng hỏi.

Lúc này Mộc Ẩn mới nhớ ra còn có người khác, hắn khôi phục vẻ mặt, chắp tay trước ngực cung kính nói:"Gặp qua hai vị sư huynh."

Hai người này hắn cũng không nhận ra."Ngươi khi nào thì xuất gia?" Giang Hạo hỏi."Thuở nhỏ đã ở chùa miếu." Mộc Ẩn mở miệng nói."Thuở nhỏ sao?" Giang Hạo nhìn đối phương nói: "Tu cũng là công pháp phật môn?""Đúng." Mộc Ẩn gật đầu.

Không kiêu ngạo không tự ti.

Giang Hạo không tiếp tục hỏi nhiều.

Chọn xem xét.

【Mộc Ẩn: Pháp danh Diệu Ý, thiên phú tối thượng đẳng, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, thiên sinh tuệ căn có thể hiểu được Phật pháp cao thâm. Con trai của Mộc Long Ngọc và Mịch Linh Nguyệt, bị cố ý an bài vào Thiên Âm tông, hy vọng có thể nhận được ngươi chiếu cố. Thập Nhị Thiên Vương muốn thành tiên một khi thất bại, đại thế phía dưới lại khó có tương lai, bọn hắn hy vọng vì con mình tìm một con đường sống. Dạy tốt thì là Lạt Ma tại thế, dạy không tốt chính là Ma Phật tại thế.】 Nhìn kết quả xem xét, Giang Hạo hơi kinh ngạc.

Thế mà là thiên sinh tuệ căn.

Mộc Long Ngọc và Mịch Linh Nguyệt đều không có phương diện này thiên phú à?

Mịch Linh Nguyệt Đoán Tạo đại sư, Luyện Đan đại sư, trận pháp đại sư, phù lục đại sư, lại sinh ra một Phật Tử?

Thật sự là kỳ diệu.

Im lặng rất lâu, đối phương có chút bất an.

Không biết vị sư huynh này muốn làm gì."Ngươi một lòng hướng phật?" Giang Hạo hỏi."Đúng." Mộc Ẩn gật đầu."Là muốn làm Lạt Ma hay là gì khác?" Giang Hạo lại hỏi."Sư huynh hỏi thật lạ." Mộc Ẩn nhìn Giang Hạo chân thành nói:"Lạt Ma và những cái khác khác nhau ở chỗ nào sao? Đều là ta cả."

Giang Hạo nhìn đối phương gật đầu, đúng vậy.

Đối phương làm sao mới có thể xác định mình trở thành cái gì.

Lạt Ma cũng tốt, Ma Phật cũng được.

Giống như Tiên tông và Ma Môn vậy."Ngươi tu pháp môn phật môn?" Giang Hạo hỏi. "Đúng." Mộc Ẩn gật đầu."Vì sao không tu đạo pháp? Công pháp phật môn của ngươi quá bình thường, hạn chế ngươi." Giang Hạo nói.

Pháp môn phật môn cực ít, cao thâm lại càng có thể đếm trên đầu ngón tay.

Thiên Âm Bách Chuyển còn vượt xa pháp môn tu luyện của đối phương."Ta tu phật." Mộc Ẩn quật cường lại chân thành nói.

Giang Hạo bước lên hai bước, đến gần đối phương.

Người sau có chút rụt rè nhưng cũng không lui lại."Sư đệ có từng nghe câu này chưa?" Giang Hạo nhìn tiểu hòa thượng vẻ mặt ngơ ngác trước mặt, khẽ nói:"Phật bản thị đạo."

Nghe vậy, người sau sững sờ.

Giang Hạo cũng không nói thêm, mà lùi về phía sau mấy bước, dặn dò Tiểu Li:"Sau này có thể thường xuyên tới xem tiến triển của Mộc sư đệ.""Có thể đấm đá không?" Tiểu Li kích động."Có thể." Giang Hạo gật đầu."Thật cảm ơn sư huynh." Tiểu Li hưng phấn nhảy dựng lên.

Nàng còn tưởng phải qua chịu huấn, không ngờ lại là có thời gian dài để đánh hòa thượng."Phải biết nặng nhẹ." Giang Hạo nhắc nhở một câu.

Tiểu Li miệng đầy đáp ứng.

Giang Hạo cũng để con thỏ đi theo, ngoài ra để con thỏ dạy đối phương cách sinh tồn thật tốt.

Con thỏ dạy Sở Xuyên, Lâm Tri, Tiểu Li, dạy một Mộc Ẩn chắc không vấn đề.

Những người này Giang Hạo không thường gặp, dạy không nhiều.

Chỉ có Trình Sầu là thường gặp nhất, cho nên rất nhiều thứ đều do hắn dạy.

Chỉ là Trình Sầu tư chất kém nhất, không biết có thể đi bao xa.

Sau khi rời đi, hắn để Trình Sầu đưa Thiên Âm Bách Chuyển cho Mộc Ẩn.

Xem đối phương có chịu học hay không.

Với tuệ căn của đối phương, chắc sẽ không từ chối.

Quả nhiên.

Ngày thứ hai Trình Sầu đã truyền tin, nói Mộc Ẩn bắt đầu tu luyện Thiên Âm Bách Chuyển.

Một bên khác.

Mộc Long Ngọc sau khi nghỉ ngơi định đi Vô Pháp Vô Thiên Tháp.

Gần đây, hắn nghe được tin tức về Mộc Ẩn từ miệng vài người.

Vừa vào cửa liền xảy ra xung đột với đệ tử chân truyền, sau đó bị đánh hơn nửa tháng không xuống giường được.

Nhận tin, hắn có chút bất đắc dĩ.

Nhưng cũng không tham gia vào chuyện đó.

Chỉ hy vọng đối phương có thể quen với nơi này.

Cũng may Thiên Âm tông có quy củ không thể giết hại đồng môn.

Các tông môn khác cũng có, nhưng tuyệt đối không nghiêm ngặt bằng Thiên Âm tông.

Hiện tại hết thảy vẫn coi như thuận lợi, chỉ là còn một chuyện khiến hắn hơi khó chịu.

Đó là Mộc Ẩn chỉ tu Phật môn pháp, không luyện pháp môn đạo gia.

Chẳng trách mới là Trúc Cơ sơ kỳ.

Nhưng dù tìm ai khuyên bảo, cũng không thể khiến hắn thay đổi ý định.

Hiện tại, đây cũng là trở ngại khiến Mộc Ẩn mạnh lên."Thiên Vương." Lúc này lão giả đi đến."Chuyện gì?" Mộc Long Ngọc hỏi.

Hắn muốn đi Vô Pháp Vô Thiên Tháp.

Một là vì Mịch Linh Nguyệt, hai là vì Hải La.

Thập Nhị Thiên Vương muốn thành tiên không thể thiếu Hải La thiên vương."Nhận được tin, nói Mộc Ẩn bắt đầu tu luyện." Lão giả nói."Tu luyện thì tu luyện, có gì lạ sao?" Mộc Long Ngọc nghi hoặc."Là tu luyện đạo pháp, hẳn là Thiên Âm Bách Chuyển của Thiên Âm tông." Lão giả nói.

Hắn nói rất bình tĩnh, vì trong nhận thức của hắn.

Mộc Ẩn là con nuôi mà gần đây Thiên Vương nhận, không chịu tu đạo pháp khiến người ta hơi đau đầu.

Nhưng cũng chỉ là đau đầu mà thôi.

Còn lời nói rơi vào tai Mộc Long Ngọc thì giống như sóng lớn ập đến.

Hai mươi mấy năm, đều không thể thay đổi ý nghĩ của Mộc Ẩn.

Sao đột nhiên lại thay đổi tính tình?

Hắn vội vàng hỏi thăm.

Lão giả lúc này mới kể lại nguyên do."Nghe nói là một đệ tử nội môn tên Giang Hạo của Thiên Âm tông tìm đến Mộc Ẩn."Người này là sư huynh của Tiểu Li kia, có thể là đi hưng sư vấn tội."Hôm qua đến, hôm nay Mộc Ẩn bắt đầu tu luyện Thiên Âm Bách Chuyển."

Nghe vậy, Mộc Long Ngọc trong lòng chấn động.

Là hắn......

Người này chắc chắn biết được thân phận của Mộc Ẩn, như thế có nghĩa hắn không có ác ý sao?

Nhưng sao hắn có thể khiến Mộc Ẩn cam tâm tình nguyện chuyển sang tu luyện pháp môn luyện khí của đạo gia?

Một đống vấn đề bao quanh hắn......


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.