Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 1110: Đại thế quá loạn, thích hợp Tiểu Li bọn hắn




Đối với người của Đại Thiên Thần Tông, Giang Hạo chưa từng để ý.

Hắn cũng không cùng một tông môn nào là địch, chẳng qua là cần nhằm vào Phong Hoa đạo nhân.

Đối phương khó dây dưa, lại rất có chuẩn bị nguy hiểm.

Giữa bọn hắn không thể sống chung.

Một ngày nào đó một trong hai người phải chết.

Bất quá vẫn chưa phải lúc, chính mình không có thời gian rảnh để nhằm vào, chờ thành công thành tiên cũng có thể động thủ.

Nếu như thành tiên thất bại...

Vạn sự đều yên.

Có hay không trừ tận gốc đối phương căn bản không quan trọng.

Rời khỏi Vô Pháp Vô Thiên Tháp, Giang Hạo liền trở về Linh Dược viên.

Hôm nay Lâm Tri trở về.

Đang cùng Tiểu Li luận bàn."Sao không phản công?" Tiểu Li kỳ quái hỏi.

Nói xong liền tiếp tục động thủ.

Nhìn Tiểu Li quyền đấm cước đá, không hề nương tay chút nào.

Bên cạnh Mộc Ẩn toàn thân rùng mình một cái.

Không khỏi bội phục vị sư huynh này, thế mà có thể bị đánh lâu như vậy.

Tiểu Li sư tỷ động thủ quá nặng, hắn còn nghĩ học hoành luyện, như vậy mới có thể một lòng hướng Phật.

Không đến mức bị ép tăng cao tu vi.

Vừa nghĩ đến đây, Mộc Ẩn đột nhiên sững sờ, cười khẽ lắc đầu: "Lấy tướng.""Hòa thượng ngươi biết cái gì đang ở trên đầu ngươi không?" Giọng con thỏ truyền đến.

Lúc này con thỏ đang đứng trên đầu Mộc Ẩn."Trên đầu?" Hòa thượng ngẩng đầu lên nói:"Là Thỏ gia, là Phật, là yêu, là chúng sinh." Mộc Ẩn nghiêm túc mở miệng."Sai rồi." Con thỏ lắc đầu."Sai rồi?" Mộc Ẩn kinh ngạc."Trên đầu ngươi chính là chân của Thỏ gia." Trên thân con thỏ xuất hiện ánh sáng nhạt, phảng phất đang thông với đất trời."Chân Thỏ gia?" Mộc Ẩn nhíu mày."Đúng vậy, chỉ là chân của Thỏ gia, ngươi chuyện gì cũng muốn nghĩ đến thiền ý, nhìn như lĩnh ngộ Phật pháp, nhưng chung quy không được giải thoát."Chân chính là chân, không cần thêm vào ý gì cho nó, phật ý, đó chỉ là trói buộc ngươi." Ánh sáng trên người con thỏ càng sáng hơn."Không được giải thoát?" Trong mắt Mộc Ẩn nghi hoặc.

Chẳng qua là chưa kịp hắn nghĩ nhiều, giọng con thỏ lần nữa truyền đến: "Ngươi nói trước có thiên địa hay trước có đạo?"

Mộc Ẩn suy nghĩ một lát, nói: "Chắc là đạo.""Đúng vậy, trước có đạo sau có trời, mà Thỏ gia ta còn ở trước đạo." Con thỏ trên thân hào quang nở rộ tựa như thiên nhân:"Cho nên bằng hữu trên đường đều sẽ cho Thỏ gia chút tình mọn."

Nghe câu nói này, trong nháy mắt Mộc Ẩn như được khai sáng.

Trong nháy mắt, hắn dường như hiểu ra cái gì, rồi lại không thể nắm bắt được.

Nhưng chỉ một câu nói ngắn ngủi có thể khiến hắn như vậy, Thỏ gia thật sự không thể tưởng tượng nổi."Bọn họ đều nói ta có tuệ căn, nhưng so với Thỏ gia thì..."

Mộc Ẩn chân thành nói.

Giang Hạo ở phía sau nhìn nghe, cũng có chút bất ngờ.

Con thỏ không chỉ dạy được Sở Xuyên, Lâm Tri, không ngờ còn có thể dạy cả Mộc Ẩn.

Ngoa Thú con thỏ, không hổ là Ngoa Thú con thỏ.

Hắn cũng không quấy rầy những người này.

Bất quá thấy Lâm Tri khiến hắn nghĩ tới Băng Tình, chuyện của đối phương cũng muốn tìm hiểu chút.

Đối phương yêu cầu rất đơn giản, có thể ở cùng bạn bè là được.

Liền xem có thể hay không mang nàng đến Đoạn Tình nhai.

Đến lúc đó, con thỏ, Tiểu Li, Băng Tình, ba người cùng nhau phóng sinh là đủ.

Cũng coi như lẫn nhau có thể nương tựa.

Lâm Tri có lẽ cuối cùng sẽ rời đi, cũng không vội.

Còn Mộc Ẩn, chính mình chẳng qua tạm thời chiếu cố một chút, cũng sẽ không có ảnh hưởng gì.

Nếu như có, đối phương một lòng hướng Phật, thả hắn đi dễ dàng nhất.

Đi về phía tây hoặc phía bắc thỉnh kinh là đủ.

Đi một chuyến cũng mất mấy trăm năm.

Mấy trăm năm sau, chính mình có lẽ đã không ở Thiên Âm Tông.

Mang về phiền toái cũng không liên quan đến mình.

Bọn họ đều là nhân trung long phượng, Thiên Âm tông quá nhỏ.

Đại thế tranh đấu bắt đầu, rực rỡ nhân gian, hào quang vạn trượng, những người này nhất định tham dự vào đó.

Khi đó các tộc sẽ xuất hiện vô số truyền kỳ, danh lưu vạn cổ.

Bất quá những điều này không phải Giang Hạo mong muốn, hắn chỉ cần an ổn sống sót là đủ.

Đại thế quá loạn, không thích hợp với hắn. Chí không ở chỗ này.

Lặng lẽ gọi Trình Sầu, Giang Hạo liền đi vào Linh Dược viên.

Hỏi gần đây có việc gì không."Một vị sư huynh Luyện Đan sư của Chúc Hỏa Đan Đình đã tới." Trình Sầu nói."Vì linh dược?" Giang Hạo hỏi."Có vẻ như tìm sư huynh, nhưng khi đó sư huynh không có ở đây, liền đã rời đi."Nhìn bộ dáng của hắn, hẳn là có chuyện gì muốn nhờ sư huynh." Trình Sầu suy đoán.

Giang Hạo có chút ngoài ý muốn.

Chúc Hỏa Đan Đình?

Người bên đó hắn biết không nhiều, nếu liên quan đến linh dược, Trình Sầu ít nhiều cũng sẽ biết.

Chẳng lẽ có quan hệ với sư tỷ Lãnh Điềm?

Theo lý thuyết thì cũng không đến mức vậy."Có biết là ai không?""Hắn không nói mục đích, ta không dám hỏi liều."

Giang Hạo gật đầu.

Trình Sầu bất quá Trúc Cơ, quả thực không tiện hỏi.

Về phần tu vi của đối phương, Trình Sầu đương nhiên không thể biết được.

Sau khi dặn Trình Sầu cứ thuận theo tự nhiên, Giang Hạo chân thành nói:"Dự định tấn thăng rồi?"

Trình Sầu Trúc Cơ trung kỳ, có hắn dạy dỗ, tài nguyên của Tiểu Li, hiện nay đủ tư cách xung kích hậu kỳ."Đúng, chẳng qua là không nghĩ tới lại nhanh như vậy đã tấn thăng, gần đây có hơi lo lắng." Trình Sầu thật tình nói.

Nhanh?

Giang Hạo hồi tưởng lại.

Trước đây Sở Xuyên vẫn còn là người thường đã Kim Đan sơ kỳ, Trình Sầu đây đúng là không vui vẻ nổi."Không sao, ta sẽ giảng giải về trung kỳ, cùng tình hình đột phá cho ngươi." Giang Hạo tới một bên ngồi xuống.

Lần này giảng giải xong, Trình Sầu cũng nên bắt đầu tấn thăng.

Tiếp đó Giang Hạo không có việc gì, có thể quản lý Linh Dược viên.

Thập Nhị Thiên Vương cho dù biết được tình hình, cũng không đến mức quá sớm tìm tới.

Hắn muốn tiếp tục rèn luyện chính mình.

Sau đó, Giang Hạo liền bắt đầu giảng giải cho Trình Sầu, lần này còn phải cẩn thận hơn, đột phá cũng như thế.

Đương nhiên cũng sẽ để cho Trình Sầu tự mình suy nghĩ.

Không tự suy nghĩ, không đi con đường của mình, mong muốn đột phá Kim Đan quá khó khăn.

Chạng vạng tối.

Trình Sầu đi về trước, chắc là muốn tăng cao tu vi.

Giang Hạo quản lý xong linh dược liền bảo con thỏ và Tiểu Li qua canh giữ, rồi cũng trở về.

Hắn muốn chuẩn bị tụ hội.

Trở lại sân nhỏ.

Sách vở được hắn đem ra, xem xét lại những điểm yếu lần trước.

Mặc dù phần lớn đều nhớ, nhưng sợ quên chi tiết.

Đến lúc đó hậu quả sẽ như thế nào, không ai đoán được.

Tám, chín tháng.

Giờ Tý.

Giang Hạo tiến vào Mật Ngữ thạch bản.

Số người không thay đổi.

Sau khi chào Đan Nguyên tiền bối, mấy người ngồi xếp bằng."Có vấn đề gì trong tu luyện không?" Đan Nguyên mở lời hỏi."Là liên quan tới một số vấn đề tu luyện của thi tộc, bọn họ muốn tu luyện pháp môn bình thường lại không thể, nhưng nghe đồn có thi tộc có thể tu luyện pháp môn bình thường." Giang Hạo mở miệng hỏi thăm."Có thể, nhưng thi khí và linh khí khác nhau."Muốn thi tộc tu luyện pháp môn bình thường, cần Trúc Cơ chi căn, Kim Đan chi nguyên, Nguyên Thần chi hoa."Có một trong ba thứ là đủ." Đan Nguyên cười đáp.

Chiếm lấy căn cơ?

Trong lòng Giang Hạo kinh ngạc.

Sau đó nghĩ tới thần thi của Thi Thần Tông.

Hình như cũng là sau khi Trúc Cơ mới có thể có và có thể tu luyện.

Chẳng lẽ cũng vì điều này?

Không có vấn đề gì nữa, Đan Nguyên tiếp tục nói: "Tin tức của quỷ tiên tử không có vấn đề, có thể đề thù lao tương ứng."

Giang Hạo hiểu, chuyện dị thú ở phương bắc là thật, còn dị thú khác ở đâu thì không biết.

Tác dụng của dị thú là gì hắn cũng không rõ, nhưng nếu không xung đột với việc thành tiên của hắn thì tốt.

Bây giờ chỉ cần chờ tụ hội nói chuyện hải ngoại, từ đó biết Mộc Long Ngọc khi nào trở về.

Cũng để biết được tiến độ...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.