Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 113: Dùng sắc đẹp dụ hoặc ta?




Chạng vạng tối.

Giang Hạo ở sân nhỏ luyện đao, chỉ là bình thường vung lên.

Cũng không mang theo lực lượng.

Thiên Đao bảy thức cũng mang theo một chút chiêu thức, nhưng những chiêu thức này không phải dùng để đối địch, mà là để tạo thói quen cho tay với đao, đồng thời có thể tu dưỡng chủ yếu bảy thức.

Một lúc lâu sau, hắn ngồi trên mặt đất cũng đặt nửa vầng trăng lên gối, bắt đầu nuôi đao.

Con thỏ chưa về.

Giang Hạo để nó đi bốn phía xem xét.

Hôm nay thấy có người ngã xuống, hắn liền biết cái người không biết tên đó đã để mắt đến Đoạn Tình nhai.

Những nơi khác, người bình thường đều gặp nguy hiểm.

Nơi hắn ở, mục tiêu trước mắt còn chưa có.

Người đàn ông ngã xuống kia, có lẽ là người đầu tiên.

Theo lý thuyết chuyện này không liên quan gì đến hắn, nhưng Linh Dược viên ít người, đồng nghĩa tiến độ bị kéo dài.

Đệ tử ngoại môn không thể ngày nào cũng đến đây làm việc.

Bọn họ cũng có việc phải làm.

Cho nên nhân viên mà giảm bớt, Linh Dược viên sẽ phải đối mặt với tình trạng gần như tê liệt.

Đây là do đệ tử trông giữ Linh Dược viên thất trách.

Những người khác cũng mặc kệ Linh Dược viên vì sao ít người.

Ít người chẳng lẽ không ra ngoài bắt sao? Người bình thường nhiều như vậy, ngươi ít người thì phải đi bắt sớm thôi.

Đại khái là thái độ như vậy.

Gọi người trở về không thực tế, mọi người cũng không dễ thả người.

Thả họ là xong đời.

Mà bắt người bình thường vào thì dễ, nhưng sàng lọc người có thể làm ở Linh Dược viên thì quá ít.

Còn cần phải làm quen nữa.

Cho nên biện pháp tốt nhất trước mắt, là phòng ngừa xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Nhìn chằm chằm không phải là biện pháp.

Trực tiếp nhất vẫn là giải quyết những người gây ra vấn đề.

Dưới ánh trăng.

Giang Hạo ngẩng đầu nhìn.

Trăng tròn treo trên không trung, ánh trăng bạc bao phủ cả khu vườn nhỏ.

Khiến tâm thần người trở nên trống trải yên tĩnh."Có thể thật tốt ở đây tu luyện thì tốt."

Khó khăn lắm chuyện của Huyền Thiên tông đã qua, Thiên Hoan các và Bạch Dạ cũng không có lý do gì để động thủ với hắn.

Cộng thêm Lạc Hà tông và Thiên Thánh giáo không ảnh hưởng tới Thiên Âm tông bên trong.

Theo lý thuyết, trừ một số nằm vùng thỉnh thoảng sẽ tới tạo chút cảm giác tồn tại, hiện tại là lúc tốt nhất để tu luyện.

Hết lần này tới lần khác lại có người động tay đến người của Linh Dược viên.

Vù!

Một đạo bạch ảnh chợt xông vào trong sân."Chủ nhân chủ nhân, có phát hiện rồi."

Con thỏ rơi xuống trước mặt Giang Hạo kích động nói.

Nghe vậy, Giang Hạo nhấc đao lên, đứng dậy bình thản nói:"Dẫn đường."

Nếu đối phương không thể địch lại, hắn sẽ tự nhiên rút lui về.

Chỉ có thể âm thầm đi theo hoặc là tìm Liễu Tinh Thần hỗ trợ.

Nếu có thể đối đầu thì xem tình huống mà quyết định.

Hắn không muốn gây phiền toái, nhưng cũng không hy vọng người khác mang phiền toái đến cho hắn.

Tốc độ con thỏ rất nhanh, Trúc Cơ trung kỳ bình thường cũng khó đuổi kịp.

Trong nháy mắt.

Bọn họ đi đến rìa rừng cây."Ở kia." Con thỏ chỉ về một người đàn ông trung niên ngoài bìa rừng."Ban ngày cái người kia?" Giang Hạo cũng không bất ngờ.

Quan sát kỹ, phát hiện người này đi đứng lảo đảo, hai mắt vô thần, thân thể suy nhược.

Đây là bị cái gì mê hoặc tâm trí rồi."Chủ nhân, hắn có phải muốn đi ăn phụ nữ không?" Con thỏ tò mò hỏi."Cùng đi lên xem thử chẳng phải sẽ biết." Giang Hạo an tâm đi phía sau.

Bất quá hắn không lộ mặt.

Mà là âm thầm hành động.

Không phải lo lắng người này phát hiện, mà là lo lắng người trong bóng tối phát hiện.

Con thỏ hơi kinh ngạc nói: "Chủ nhân cũng muốn ăn sao?"

Ta không hứng thú với phụ nữ. Giang Hạo liếc con thỏ một cái, cảm thấy bi thương.

Để nó im lặng, sau đó mới nhìn thấy người đàn ông trung niên đi vào rừng cây.

Đi sâu vào rừng cây rất lâu, Giang Hạo phát hiện phía trước có người tồn tại.

Trúc Cơ sơ kỳ?

Yếu như vậy mà dám to gan vậy sao?

Thiên Âm tông là Ma môn không sai, nhưng to gan như vậy thì thật không thấy nhiều.

Không chỉ là to gan, đầu óc cũng không dùng được.

Tu vi này với người bình thường, có thể nói muốn gì được nấy.

Vậy mà nàng lại không ngừng giết người bình thường trong môn, mưu đồ gì đây?

Lắc đầu, Giang Hạo đi tới phía sau người đàn ông trung niên, nhẹ nhàng đánh cho hắn bất tỉnh.

Rồi thay thế đối phương hướng người phụ nữ kia đi đến.

Đối phương là Trúc Cơ sơ kỳ, chắc không phát hiện được nơi này.

Hắn là Kim Đan hậu kỳ, dù là Kim Đan viên mãn cũng không chắc có được sự linh mẫn như hắn.

Trong rừng cây, trăng tròn giữa trời.

Giang Hạo mỗi bước đi, tu vi lại giảm đi một chút.

Trúc Cơ sơ kỳ.

Luyện Khí tầng chín.

Luyện Khí tầng tám.

Cuối cùng dừng lại ở Luyện Khí tầng ba.

Như vậy mới có thể biết đối phương muốn làm gì, nhận nhầm người cũng không ảnh hưởng toàn cục.

Chỉ là xung quanh không có người của chấp pháp đường, khiến hắn cảm thấy kỳ lạ.

Hắn dễ dàng tìm tới vậy, người chấp pháp đường không có lý do gì không tìm ra.

Trong chớp mắt.

Hắn tới một khoảng đất trống giữa rừng cây.

Ánh trăng chiếu xuống, giữa bãi cỏ có một người phụ nữ mặc quần áo tơ lụa, hở nửa vai nằm trên mặt đất.

Tóc nàng hơi rối bời, dưới ánh trăng có thể thấy rõ dáng vẻ.

Có chút xinh đẹp.

Đường cong đầy đặn, hai chân trắng nõn, khiến người ta nóng mắt.

Chỉ là trong lòng Giang Hạo lại bình tĩnh không chút xao động, như nhìn cây cỏ bình thường.

Đây chính là sự đáng sợ của Thiên Tuyệt cổ độc.

Nhưng cũng làm cho hắn đối mặt với nguy hiểm tốt hơn, phòng ngừa tâm cảnh có vấn đề.

Xem xét.

Thấy đối phương vẫn còn giả vờ ngủ, hắn muốn xem người này rốt cuộc là thế nào.

【 Đại Thiên Tinh Thần Pháp phân thân một trong: Chính là Đại Thiên Thần Tông Văn Nhân phân thân một trong, hấp thụ tinh thần thôn phệ máu thịt đi đến Trúc Cơ sơ kỳ, một bộ phận bí mật chuyển vận cho bản thể, đối diện ngươi sử dụng đại thiên Mị thuật, dự định cùng ngươi giao hợp sau đó thôn phệ ngươi hầu như không còn, để ẩn nấp, phân thân và bản thể không cùng hưởng trí nhớ. 】 Đại Thiên Thần Tông?

Cái tông môn này Giang Hạo chưa từng nghe qua, mà đối phương lại chỉ là một phân thân.

Thảo nào không có người của chấp pháp đường trông chừng.

Cũng may không cùng hưởng trí nhớ, nếu không động thủ thì khác nào đánh rắn động cỏ.

Xác định tu vi xong, hắn không tiếp tục áp chế tu vi của bản thân.

Mà là trong nháy mắt trở lại tu vi Trúc Cơ trung kỳ bình thường.

Biến đổi đột ngột làm phân thân nằm dưới đất bối rối một chút, sợ hãi mà lập tức mở mắt, rồi đứng dậy bỏ chạy.

Giang Hạo lắc đầu, rồi thi triển Ma Âm Thiên Lý.

Trong nháy mắt chắn trước mặt nàng.

Phân thân Văn Nhân nhìn Giang Hạo có chút hoảng sợ, nàng tỏ vẻ đáng thương nói:"Sư huynh, ta chỉ muốn người đi đường cùng vui vẻ chút thôi.

Chỉ cần sư huynh tha cho ta, ta nguyện ý bị giam ở nơi của ngài, mặc cho ngài sai khiến."

Nghe vậy, Giang Hạo vung nửa vầng trăng đấm tới.

Phịch một tiếng, trực tiếp đấm vào huyệt thái dương của nàng.

Tiếng ngã xuống đất vang lên, phân thân Văn Nhân ngã xuống mặt đất, lập tức bất tỉnh.

Giang Hạo không giết nàng.

Sau đó hắn để con thỏ đi tìm Liễu Tinh Thần.

Chốc lát.

Liễu Tinh Thần ngự kiếm tới, nhìn người phụ nữ quần áo hở hang ngã trên mặt đất, có chút bất ngờ:"Sư đệ quả là cảnh giác, thế mà lại bắt được một người."

Rồi Liễu Tinh Thần giải thích:"Đây hẳn là người của Đại Thiên Thần Tông, nàng chỉ là phân thân đoạt xá tinh thần, bản thể vẫn đang bị truy đuổi.

Hai ngày nữa chắc có thể bắt được thôi.

Nếu không phải bản thể giấu khá kỹ, thì đã bị người của chúng ta bắt được từ sớm rồi.""Đại Thiên Thần Tông?" Giang Hạo giả vờ kinh ngạc."Đại Thiên Thần Tông giống tông môn chuyên làm việc cho người khác, thường xuyên hoạt động ở vùng biển Thiên Hà.

Không ngờ lại đến Thiên Âm tông chúng ta, chắc là vì thứ gì quan trọng.

Bọn họ có lẽ không biết giới luật của tông môn chúng ta, thế mà dám giết một đệ tử ngoại môn trong tông môn, còn tưởng không có việc gì." Liễu Tinh Thần cười giải thích lý do, rồi chỉ người phụ nữ dưới đất nói:"Người này ta sẽ mang về, nhớ ghi công cho sư đệ nhé?"

Công lao Giang Hạo tự nhiên không muốn, nếu không thì cũng không tìm Liễu Tinh Thần mà là tìm sư phụ của họ.

Còn về việc Đại Thiên Thần Tông đến, có lẽ liên quan đến Thiên Hương đạo hoa.

Bất quá đối phương đúng là không hiểu rõ về Thiên Âm tông lắm.

Cuối cùng vì một đệ tử ngoại môn, mà bị chấp pháp đường để ý tới.

Sắp bị bắt.

Do dự một chút, Giang Hạo khẽ mở miệng:"Nếu như gần đây ta muốn ra ngoài, có cách nào không?"

Nghe vậy, Liễu Tinh Thần ngẩn người.

Nghi ngờ mình nghe nhầm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.