Ba ngày trôi qua.
Giang Hạo tỉnh lại sau tu luyện.
Trong chốc lát, giữa mày xuất hiện thêm những ấn ký mỏm núi.
Vốn dĩ chỉ có một lớn một nhỏ.
Giờ đây, giữa mỏm núi lớn lại mọc thêm một mỏm núi nhỏ, nằm sát bên nhau.
Khi các mỏm núi hiện ra, một luồng đại thế cuồn cuộn ẩn hiện.
Khí tức của ấn ký Sơn Hải mang theo uy thế chấn nhiếp vạn vật.
Giang Hạo vươn tay, trong khoảnh khắc, một mỏm núi ngưng tụ trên tay.
Chính là ấn ký trên trán."Mạnh thật."
Cảm nhận được khí tức, Giang Hạo có chút cảm khái.
Hắn cảm thấy mình vẫn có thể tiếp tục hấp thụ thần hồn của Thánh Chủ.
Nhưng hình như mọi chuyện không dễ dàng như vậy.
Tuy nhiên, bây giờ cần thích ứng và làm quen trước đã.
Hấp thu cũng không vội.
Chẳng qua là, nếu hấp thu thêm liệu có thêm mỏm núi nữa không?
Vẫn chưa rõ.
Sau đó, hắn bắt đầu thi triển ấn ký Sơn Hải lên đỉnh Công Đức.
Tiếng nổ vang dội vang lên trong thần hồn, đại thế hùng hậu khuếch tán, khiến lực lượng công đức ẩn chứa đại thế Sơn Hải, hiệu quả vượt xa trước kia.
Nhưng cách này vẫn không giải quyết được triệt để vấn đề, cần phải không ngừng thi triển để kéo dài thời gian hiệu lực.
Đến sang năm, 23 năm vẫn sẽ là hữu hiệu.
Mà để gia tăng thời gian có lẽ là vô cùng khó khăn.
Gần như là không thể.
Hiện tại, mọi hành động của hắn đều mang theo sức mạnh đại thế, ấn ký Sơn Hải giúp toàn thể tăng lên đáng kể.
Thánh Chủ thật sự là cao minh.
Mười ngày sau đó.
Vào giữa tháng chín.
Giang Hạo cảm thấy nên đi hải ngoại một chuyến, xem kho hàng, tiện thể lấy lại cuốc chim.
Trước khi đi, hắn muốn đến Vô Pháp Vô Thiên Tháp, tiếp tục học hỏi.
Không chỉ thế, hắn còn muốn hỏi thăm về Thiên Thần Tháp.
Nhưng mà. . . .
Giang Hạo nhìn về phía cây Bàn Đào."Bàn đào đã chín rồi. . . ."
Năm nay vẫn chưa ai đến ăn.
Thở dài một tiếng, Giang Hạo hái bốn quả.
Nghĩ ngợi, hắn lại hái thêm một quả.
Tổng cộng năm quả.
Vô Pháp Vô Thiên Tháp, tầng thứ năm.
Giang Hạo vừa mới bước vào đã nghe thấy tiếng tranh cãi bên trong."Không thể cứ theo cách của các ngươi được, quá bình thường, chúng ta phải tư duy ngược lại, hoán đổi vị trí bát quái."
Mịch Linh Nguyệt đang bàn về một vài kiến thức cơ bản của trận pháp."Không được, đạo trận pháp tuy có thể sáng tạo cái mới, nhưng phải nhớ rõ cội nguồn vì sao, không phải cứ mới là tốt, nếu đi quá xa cội nguồn trận pháp thì không tốt cho việc học sau này, nên học thật kỹ nền tảng rồi hãy nghĩ đến những cái khác thì tốt hơn." Lão nhân Thi Hải phản bác.
Trang Vu Chân thỉnh thoảng lên tiếng.
Những người khác đều không phản bác lại được.
Trang Đông Vân nhìn họ thảo luận trận pháp, lúc thì kinh ngạc, lúc lại muốn nói rồi thôi.
Cuối cùng, ông vẫn giữ im lặng."Có chút hoài niệm Hải La thiên vương." Đề Đăng đạo nhân thở dài.
Hải La đôi khi nhìn có chút buồn cười.
Còn những người này quá mạnh.
Mọi mặt đều mạnh.
Hắn ở đây chỉ toàn làm trò cười.
Phát hiện Giang Hạo đến, hắn vui mừng nói: "Sư đệ cuối cùng cũng đến rồi."
Giang Hạo gật đầu.
Rồi đưa một quả đào đến: "Cho sư huynh.""Sư đệ có lòng." Đề Đăng đạo nhân nhận lấy quả đào, cười nói:"Sư đệ có gì cứ hỏi, ta biết thì ta nói, không biết thì ta xem thử có moi được thông tin từ những tiền bối khác không.""Đa tạ sư huynh." Giang Hạo nói lời cảm ơn rồi đến trước mặt Trang Vu Chân:"Gửi tiền bối."
Một quả đào đưa ra.
Phòng giam thứ hai đáng lẽ là Hải La thiên vương, đáng tiếc hắn không có ở đây.
Giang Hạo liền đến phòng giam thứ ba, cũng đưa quả đào ra: "Tiền bối."
Mịch Linh Nguyệt nhận lấy, mỉm cười:"Lần đầu được ăn, không biết có ngon không.""Không được ăn." Đề Đăng đạo nhân lập tức nói: "Ta giúp tiền bối ăn cho."
Mịch Linh Nguyệt cười ha ha.
Phòng giam thứ tư là của Đề Đăng đạo nhân, đã cho rồi.
Thứ năm là Nhan Thường, không cần để ý.
Thứ sáu, Thi Hải lão nhân, Giang Hạo đưa một quả đào ra."Lão phu cũng có sao?" Thi Hải lão nhân cười nói.
Giang Hạo sau lưng có lẽ là một sự tồn tại đáng sợ đến tột cùng, có được phần ăn cũng khiến người ta phải vui mừng.
Nhưng mọi người đều nghĩ rằng chỉ có từng đó người.
Thế nhưng Giang Hạo lại đi đến vị trí cuối cùng.
Băng Tình nhìn hắn có chút nghi hoặc.
Lúc này một quả đào đưa đến trước chân nàng: "Con thỏ nhờ ta đưa cho tiền bối, nó không tiện đến."
Ngây người nhận lấy quả đào, Băng Tình nắm chặt lấy như sợ mình sẽ ăn mất.
Đây là bằng hữu tặng nàng.
Chưa từng có ai tặng đồ ăn cho nàng.
Nhất thời, nước mắt to như hạt đậu rơi xuống.
Nàng hối hận, hối hận vì mình không chuẩn bị đồ ăn cho bạn, mà để bạn mình phải chuẩn bị cho mình."Ăn đi." Giang Hạo nhắc nhở: "Con thỏ nói nhất định phải ăn hết quả đào."
Băng Tình tin lời, nghẹn ngào ăn quả đào."Đây là quả đào ngon nhất ta từng ăn." Nàng thì thầm.
Giang Hạo trong lòng thở dài, quả thật rất ngon, đã niết bàn một lần thì đó là thần thụ bàn đào.
Cho đến giờ phút này, trong giới Tu Chân hẳn là không có bàn đào nào ngon hơn loại này."Đúng là ngon thật." Trang Vu Chân kinh ngạc nói.
Ông ta cũng không phải chưa từng thấy việc đời.
Nhưng quả đào này ngon đến khó tin.
Mịch Linh Nguyệt híp mắt lại, vô thức nhớ tới Mộc Ẩn.
Con trai bà nhất định chưa được ăn, nếu được thử một chút thì tốt biết mấy.
Chỉ là, không biết phải mở miệng thế nào.
Cũng không dám mở miệng.
Yêu cầu nhiều quá lại khiến người ta ghét bỏ mà vứt bỏ mất.
Sau đó, Giang Hạo bắt đầu học trận pháp.
Học suốt cả một ngày.
Những người này đều dạy theo phương pháp riêng của họ, Giang Hạo nghe xong cuối cùng chọn cách truyền thống, thông thường nhất.
Không phải vì không có lòng tin mà là vì. . .
Hắn tự hiểu.
Thiên phú trận pháp thật sự không ra gì.
Nếu là Tiểu Li, chắc nàng bỏ qua hết rồi.
Thiên phú trận pháp của nàng không thể tưởng tượng nổi, không biết là trời sinh hay trước khi mất trí nhớ đã giỏi.
Có cơ hội sẽ hỏi thử xem sao.
Mịch Linh Nguyệt thấy tiếc cho Giang Hạo, dùng nàng thì tốt biết mấy.
Nhưng dù cách truyền thống hay bình thường, bà vẫn sẽ dạy, thậm chí dạy còn kỹ hơn.
Dạy kỹ để Giang Hạo học được mà truyền lại cho Mộc Ẩn.
Nếu không thì thôi.
Đến khi học xong phần hôm nay, Giang Hạo đến trước mặt Trang Vu Chân."Còn một việc muốn thỉnh giáo tiền bối.""Là gì?"
Trang Vu Chân hỏi.
Ông ta vẫn luôn biết gì nói nấy."Nghe nói ở phía bắc có một nơi gọi là Thiên Thần Tháp, không biết đó là nơi nào?" Giang Hạo hỏi.
Vấn đề này hắn đã muốn hỏi từ lâu.
Nhưng trước đó mải học trận pháp nên cũng quên mất.
Lần này định đi hải ngoại, có chút thời gian rảnh mới nhớ đến hỏi thăm."Thiên Thần Tháp?" Trang Vu Chân có chút bất ngờ."Nơi đó có gì lạ sao?" Giang Hạo hỏi."Không hẳn là lạ, chỉ là tự nhiên nghe đến nên có hơi ngạc nhiên thôi." Trang Vu Chân bình tĩnh lại nói:"Đó là nơi được xây dựng bởi một tông môn chuyên song tu, phần lớn người đến đều vì song tu."Họ giúp người khác tu luyện, đổi lại họ lấy Linh Thạch."Cái lợi duy nhất là, có thể tùy ý chọn lựa nữ nhân trong tông môn, chỉ cần đủ Linh Thạch."Nghe nói có một Trúc Cơ, đủ vận may cùng với đủ Linh Thạch thì Tháp Chủ Thiên Thần Tháp sẽ múa một điệu, bồi hắn một đêm."
Giang Hạo: ". . . . ."
Giống như kỹ viện?
Lông mày hắn nhíu lại.
Khó trách người tham gia tụ hội lại có vẻ mặt như vậy.
Chẳng lẽ mình bị hiểu lầm rồi?
Nghĩ lại, nơi này đúng là không được đứng đắn, vậy nên Xích Long, người mà Cổ Kim Thiên quen biết đúng là có mặt ở đây sao?
Hai người họ là bạn thân.
Trong chốc lát, Giang Hạo không muốn gặp con rồng này nữa.
Nhưng mà, đã nhiều năm như vậy, đối phương chưa chắc còn ở Thiên Thần Tháp.
Mà Cổ Kim Thiên cũng không có một nơi ở nhất định nào cả, chỉ cần là nơi mà gã được ưa chuộng mà thôi.
Vậy nên cách chính xác là đến những kỹ viện nổi tiếng của các khu mà để lại chữ viết?
Nếu như thật sự cần con rồng này, thì phải đi dò hỏi một phen mới được.
Nhưng để dò hỏi chuyện này thì phải đi tìm người đã dự hội?
Hay là hỏi Thánh Chủ xem sao, hắn là anh em với Tiếu Tam Sinh, hỏi cũng tiện.
Mà bản thân hắn có thần hồn trải rộng các khu, chắc chắn là biết rõ.
Ừm, tối nay đi hỏi thử...
