Thiên Thanh sơn.
Ánh trăng như Ngân Sa đổ xuống.
Chiếu vào trong đình viện.
Lúc này lão nhân tóc trắng xám ngồi ngay ngắn trên tảng đá làm ghế dựa, nhìn thanh niên nam tử phía trước có chút bất đắc dĩ."Cho nên ngươi đêm hôm khuya khoắt tới đây, là tới tìm ta đi thanh lâu?"
Lý Khải mở miệng hỏi.
Hắn vốn cho rằng lần trước đuổi Tiếu Tam Sinh đi, mình có thể an ổn một thời gian.
Dù sao một tháng vẫn chưa qua, mình còn có việc muốn làm.
Đối phương nói thế nào cũng không thể làm gì hắn được.
Nhưng hắn đã nghĩ sai.
Khi hắn cho rằng Tiếu Tam Sinh sẽ không tới thì y liền tới.
Mà còn là tới hỏi hắn chuyện thanh lâu."Ngươi ta là huynh đệ." Giang Hạo nhìn người trước mắt cười nói:"Có việc đương nhiên là muốn hỏi một chút huynh đệ.""Chuyện thanh lâu loại này hỏi ta có ích gì?" Lý Khải hỏi.
Hắn không phải là người như vậy.
Dù cho thần hồn của hắn vô số, cũng không có thần hồn nào là người như vậy.
Hỏi hắn không có một chút tác dụng nào.
Bảo hắn dẫn đường cũng không phải không được, nhưng chuyện này quả thực là sỉ nhục.
Người này nhiều lần đều đang vũ nhục hắn."Hiền đệ thần thông quảng đại, thân ở Thiên Thanh sơn mà biết chuyện bốn bộ hải ngoại, vi huynh không bằng ngươi, chỉ có thể tìm đến đây." Giang Hạo cầm quạt xếp cúi đầu cung kính nói.
Lý Khải: ". . . ."
Người này nói còn có thể dễ nghe như vậy?
Nói chuyện dễ nghe thì nhiều người, nhưng mà ăn chắc mình rồi mà vẫn còn nói dễ nghe, thì chỉ có một người này.
Lúc trước vị kia ở Thiên Linh tộc, vị kia ở Nhân tộc, vị kia ở Long tộc, vị kia ở Tiên tộc, cùng với mấy vị khác, ai ai cũng ăn chắc mình.
Nhưng có ai nói vậy không?
Đương nhiên, người này cũng là ăn một thần hồn của mình.
Bản thể đến đây, đối phương cũng chỉ còn cách nói dễ nghe.
Hắn chờ được.
Còn chuyện thanh lâu, đi cũng được mà không đi cũng không sao.
Chỉ là hợp tác mà thôi."Ngươi muốn đi nhà nào?" Lý Khải hỏi.
Giang Hạo suy tư một chút rồi nói: "Bắc bộ đi?""Thiên Thần tháp? Nơi đó cũng không gần, đi qua thật phiền phức, mà lại bên đó rất loạn."Nếu tin tức không sai thì bên đó hẳn là đóng cửa rồi."Có đúng hay không thì ta không chắc." Lý Khải nói.
Giang Hạo hơi kinh ngạc, biết rõ ràng vậy sao?
Cũng không phải nói thông tin của đối phương nhận được, mà là có thể nói thẳng ra địa điểm nổi tiếng nhất.
Thánh chủ này có đứng đắn không vậy?"Vậy đông bộ thì sao?" Giang Hạo lại hỏi."Diệu Vũ Đình, nơi này sau lưng hẳn là Vũ tộc, đi vào cũng được, linh thạch, tu vi, thân phận thiếu một thứ cũng không được." Lý Khải nói.
Trả lời ngay lập tức.
Giang Hạo nhìn người trước mắt, cuối cùng vẫn là hỏi nghi hoặc trong lòng:"Hiền đệ thường xuyên đi sao?"
Lý Khải cười ha ha:"Cách vũ nhục người có rất nhiều, ngươi chọn cái bẩn thỉu nhất."Bản thánh là ai chứ?"Khi bản thánh bản thể trở về, không phải là Tỏa Thiên cũng khó trấn áp."Có lẽ ngươi không biết mắt xích Thiên là gì, thời đại đó Nhân Hoàng không ra, bản thánh có một không hai nhất thế."Loại địa phương này còn không bằng một luồng phân thần của ta."
Giang Hạo nhìn đối phương, cảm thấy đối phương không phải là nói đùa.
Đột nhiên nhớ tới, Thánh chủ không nhất định là nam.
Trước kia nhìn có chút giống nữ.
Cũng phải, loại cấp bậc này, sao có thể ham muốn chuyện này được?
Hồng Vũ Diệp nhìn thôi cũng đã không thèm để ý đến chuyện này rồi.
Là do chính mình dùng tâm tính nhỏ bé phỏng đoán đối phương, đã có sai sót trong nhận thức."Tiền bối quả thật cao minh." Giang Hạo không tiếc lời cung kính, tiếp tục nói: "Vậy tây bộ và nam bộ cùng hải ngoại thì sao?""Tây bộ Yên Vũ lâu, nghe nói là do một phản đồ của thư viện thành lập, là chỗ tao nhã, người có tài văn chương xuất chúng thậm chí có thể ngủ lại miễn phí." Lý Khải giọng điệu bình thản, tiếp tục nói:"Nam bộ vạn mộc xuân viện, một môn phái chuyên cứu khổ cứu nạn, chỉ cần linh thạch đủ là có thể vào khôi phục thương thế, nếu như các nàng ra ngoài gặp phải, cũng có thể là cứu viện."
Giang Hạo có chút bất ngờ, những nơi này nghe thôi đã thấy rất không bình thường.
Không biết trước đó Trường Dương đạo nhân ở tầng năm có quen thuộc với những chỗ này không.
Bị thương vào trị thương, chắc không phải là chuyện gì không thể nói ra."Vậy hải ngoại thì sao?" Giang Hạo hỏi.
Những chỗ này hắn đều không định đi, xem có cơ hội để người khác đi không.
Trước mắt để bắc bộ đi tìm Quỷ tiên tử.
Những nơi khác thì phải xem tình hình."Hải ngoại Thiên Hạ lâu quản hạt Bích Vân các, các nàng ai tới cũng không cự tuyệt, chỉ vì thu thập thêm tin tức, tất nhiên muốn lên được Thiên Các là rất khó." Lý Khải nói.
Giang Hạo gật đầu.
Nhìn người trước mắt, cảm thấy đối phương tùy thời cũng là nguy hiểm.
Hiện giờ mình vẫn còn có thể uy hiếp được chút, nhưng theo thời gian, thần hồn Thánh Chủ sẽ càng lúc càng mạnh.
Chẳng bao lâu nữa, có lẽ sẽ là tiên cảnh giới.
Nếu đến lúc đó mình không phải là tiên, nhất định sẽ có đại họa lớn.
Đừng nhìn Thánh Chủ bây giờ dễ nói chuyện, ai ai cũng xưng huynh gọi đệ, sau này chưa chắc.
Hiện giờ giữa bọn họ khẳng định chưa có ân oán quá lớn. Chờ khi Thánh Chủ đủ mạnh rồi, sẽ có.
Sức mạnh thật sự là nguồn gốc của vạn ác.
Đương nhiên, nếu như hắn đủ mạnh, có lẽ bọn họ sẽ luôn xưng huynh gọi đệ.
Sức mạnh lại biến thành trưởng bối gìn giữ tình huynh đệ."Hiền đệ có phân thân ở hải ngoại sao?" Giang Hạo đột nhiên hỏi.
Lý Khải cau mày nói:"Ngươi muốn làm gì?""Chỉ là qua một thời gian muốn đi hải ngoại, có lẽ muốn làm chút chuyện, nếu có hiền đệ dẫn đường sẽ thuận tiện hơn." Giang Hạo cười nói."Ngươi đừng quá phận." Lý Khải miễn cưỡng nói."Hiền đệ là viễn cổ chí cường giả, vi huynh đương nhiên sẽ không quá phận, tương lai có thể còn phải nhờ cậy hiền đệ." Giang Hạo khách khí nói."Nếu biết ta cao minh, thì ngươi không nên quá đáng." Lý Khải nói."Vi huynh sắp chết rồi." Giang Hạo nhìn người trước mắt nói.
Lý Khải: ". . . ."
Ngươi có chết hay không thì liên quan gì đến ta?"Hiền đệ chẳng lẽ nỡ lòng nhìn vi huynh chết như vậy sao?" Giang Hạo mỉm cười nói.
Nhẫn tâm, Lý Khải thầm nghĩ, sau đó thuận theo nói:"Đào Mộc Tú Thiên Vương Vật Ngữ đảo có người trông coi, chính là ta.""Vi huynh qua một thời gian ngắn sẽ đi tìm ngươi, hắn sẽ không nhận ra huynh đệ đấy chứ?" Giang Hạo tò mò hỏi."Ba ngày sau sẽ không." Lý Khải nói.
Nghe vậy, Giang Hạo cười ha ha một tiếng: "Xem ra vi huynh huynh đệ trải khắp bốn bộ."
Lý Khải: ". . . ."
Lúc này Giang Hạo biến mất.
Lý Khải nhíu mày, cái cảm giác đó lại biến mất."Rốt cuộc là dùng vật gì vây khốn ta?"
Hắn từ đầu đến cuối không nghĩ ra.
Nghĩ vây khốn hắn thì đâu có dễ vậy, nhưng đối phương vừa xuất hiện, hắn đã biết mình không thể trốn được.
Muốn xem xem là cái gì, nhưng lại khó phát hiện.
Không những vậy, muốn kiểm chứng cũng không dám manh động.
Không cẩn thận là lại biến mất.
- Đông bộ.
Thiên Uyên xuống.
Bạch Dịch ngẩng đầu nhìn lên không trung, ở nơi vô tận phía trên có một người.
Hắn không hề rời đi, cứ luôn ở đó.
Nói muốn cảm thụ khí tức trên đó, chờ đợi sự biến hóa mới.
Sự biến hóa này là gì thì Bạch Dịch không được biết.
Nhưng hắn biết mình phải rời đi.
Thân là luyện thần, thực lực của hắn có hạn không thể tiếp tục ở lại.
Ngoài ra, vật trong tay cũng phải mang về Thiên Âm tông.
Đây là thần vật, chí bảo.
Hắn cũng từng nghĩ đến việc giữ nó lại bên mình.
Nhưng không được, không phải vì mình hào phóng, mà là người kia nói vật này cực kỳ quan trọng, phải thuận theo tình thế.
Bạch Dịch hiểu rõ, nó không thuộc về mình.
Vậy thì cứ thuận theo tình thế.
Chỉ mong người trong tông môn của mình đừng động thủ với hắn.
Bằng không là phải giao ra, tu vi của mình chung quy vẫn không đủ.
Nhưng hắn không tin có người dám hạ tử thủ.
Không thoát được.
Lần này mang đến không ít Thiên Nguyên kính, không chỉ có vậy chưởng môn tự mình ra lệnh, dám phá hỏng nhiệm vụ lần này, mặc kệ người đó là ai, thân phận gì, không chết không thôi.
Lúc này người của Thiên Âm tông đi cùng mà dám động thủ với hắn, cướp đoạt thần vật, dù có trốn đến Tiên môn cũng phải run như cầy sấy."Đã xuống rồi sao?" Các chủ Thiên Hoan các là người đầu tiên đến.
Thấy người đến Bạch Dịch không hề do dự, đưa hộp trong tay ra nói: "Không phụ kỳ vọng của tông môn."
Thấy cái hộp, lông mày các chủ Thiên Hoan khẽ động, tựa hồ đang giằng co.
Do dự một lát, tay ông đặt lên chiếc hộp, không biết đang suy nghĩ gì.
Còn Bạch Dịch thì vẫn cung kính giơ hộp.
Đối mặt với người như Các chủ, hắn vô lực phản kháng.
Muốn làm thế nào, đều dựa vào quyết định cuối cùng của đối phương."Mở ra không?" Thanh âm của Các chủ Thiên Hoan trầm xuống."Mở ra." Bạch Dịch gật đầu chân thành nói: "Đồ vật ở bên trong."
Tay Các chủ Thiên Hoan sờ lên mặt hộp, rồi thuận thế đặt lên chốt mở.
Dường như chỉ cần một cái nhấc tay là có thể thấy đồ bên trong.
Không những thế còn có thể mang đồ vật bên trong đi.
Không ai dám nói gì, cũng không ai ngăn được ông.
Lần này đến, chủ mạch chỉ có một mình ông.
Ông càng lưỡng lự, thì mồ hôi lạnh trên người Bạch Dịch càng nhiều.
Hắn cũng đang suy nghĩ xem người trước mắt sẽ chọn như thế nào, lựa chọn này có lẽ sẽ khiến hắn bắt đầu bỏ trốn.
Rời đi với tốc độ nhanh nhất, có lẽ sẽ giữ lại được cái mạng.
Lúc này tay các chủ Thiên Hoan rụt lại, sắc mặt không đổi nói: "Thu lại, nói với người ngoài là đồ vật đang ở chỗ ta."
Nói xong câu này, dường như ông thở phào nhẹ nhõm.
Không bị thần vật làm mờ mắt.
Nếu như là tông môn khác, vật này ông sẽ lấy.
Nhưng là Thiên Âm tông thì....
Ma nữ Thiên Âm một ngày chưa chết, ông một ngày không dám cầm.
Trốn không thoát.
Dù cho có người bắt đầu suy đoán trạng thái của chưởng giáo, nhưng không ai dám đánh cược.
Tu luyện đến nay, đại thế sắp đến, cơ hội thành tiên của bọn họ có thể sẽ tăng lên rất nhiều.
Không cần thiết lúc này mạo hiểm."Lên đường, trở về thôi."
Các chủ của Thiên Hoan các lớn tiếng nói. Bọn hắn sẽ dùng tốc độ nhanh nhất trở về.
Đây là lệnh của tông môn, một khi trở về thành công, rất nhiều đại tông môn sẽ thanh toán hậu hĩnh.
Đương nhiên, tin tức cần phải truyền về trước.
Mấy tháng nữa, tin tức này sẽ đến tai chưởng môn, có thể người sẽ tự mình đến tiếp đón.
Minh Nguyệt tông.
Khuất Trọng và những người khác đã chờ đợi mấy ngày, nhưng từ đầu đến cuối không thấy người của Minh Nguyệt tông đến.
Dường như họ không có ý định giúp đỡ bọn hắn.
Nhưng nếu thật sự không có ý định giúp, vậy tại sao lại giữ bọn hắn ở lại?
Chẳng có lý do gì cả.
Vậy thì việc phơi bọn họ ra là để làm gì?
Để chèn ép?
Cũng không thể nào.
Tiên tông cần phải chèn ép những người như họ sao?
Hôm nay, Khuất Trọng và những người khác vẫn đang chờ đợi, nhưng đột nhiên có một người đi đến.
Một thân áo trắng, thân hình hơi gầy, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác cao lớn uy nghiêm.
Như dòng sông cuồn cuộn."Tiền, tiền bối." Khuất Trọng cúi đầu cung kính nói.
Những người khác cũng nhận ra người đến, cúi người hành lễ.
Tự Bạch mỉm cười, mang theo chút áy náy nói:"Đã để các vị đợi lâu."
Lúc này một người đàn ông trung niên bước ra, khách khí nói: "Đạo hữu nói đùa rồi.""Ta biết mục đích các ngươi đến đây." Tự Bạch nhìn mấy người nói: "Nhưng Minh Nguyệt tông không thể đi nhiều người, sẽ không ảnh hưởng được gì."Đương nhiên, các ngươi cũng đừng nản chí, lần này ta sẽ chuẩn bị những thứ khác cho các ngươi."
Nói rồi Tự Bạch cầm một khối ngọc giản nói:"Nơi này ghi chép cách trấn áp tà thi, và những người có thể kích hoạt nó cũng là người của Quý Tông môn."Cho nên việc chúng ta đi bao nhiêu người cũng không có tác dụng gì lớn."Chủ yếu vẫn là phải dựa vào các ngươi.""Trấn, trấn áp tà thi?" Mọi người kinh ngạc.
Không ngờ đối phương lại có thuật pháp như vậy.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, đây chính là Tiên tông mà.
Vậy tại sao trước đó không đưa cho họ?
Chắc là do bọn họ không chủ động đến, đối phương cũng không có nghĩa vụ phải đưa cho.
Nghĩ như vậy thì cũng hợp lý.
Người đàn ông trung niên tiếp nhận đồ vật, kiểm tra kỹ, phát hiện quả thực có hiệu quả."Việc này không nên chậm trễ, cứ đi ngay thôi, à đúng rồi, các ngươi cần chia quân làm hai ngả, một ngả để người của chúng ta dẫn đường về Thi Thần tông, còn một nhóm thì đi một chuyến đến Thiên Âm tông, đưa một món đồ." Tự Bạch cười nói."Tặng đồ?" Người đàn ông trung niên hơi nghi hoặc."Đúng, Thiên Âm tông trước đó đã xảy ra một số chuyện, họ ít nhiều cũng cần giúp đỡ, Minh Nguyệt tông chúng ta chưa có động thái gì, nên cần phải có chút biểu thị."Cho nên mới cần các ngươi hỗ trợ đi một chuyến." Tự Bạch mỉm cười nói.
Chưa nói xong lại hỏi: "Vậy phong thư ai đưa tới?"
Mọi người nhất thời nhìn về phía Khuất Trọng.
Người sau lập tức cung kính nói: "Dạ, dạ vãn bối.""Vậy thì giao cho ngươi." Nói rồi một cái trữ vật pháp bảo rơi vào tay Khuất Trọng: "Giao cho chưởng môn Thiên Âm tông là đủ."
Người sau không dám chậm trễ.
Hắn không biết món đồ này rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Là ý của Minh Nguyệt tông, hay là của vị người đưa đồ trước đó?
Không biết, nhưng trước hết cứ phải nhận lời đã.
Đêm đó, họ chia quân làm hai ngả xuất phát.
Trưởng lão của Thi Thần tông dẫn theo Khuất Trọng đến Thiên Âm tông, còn một số người khác thì đi về phía bắc.
Trên đường đi, Khuất Trọng và những người khác bị sương mù bao vây, lạc trong đó.
Khi Khuất Trọng cảnh giác quan sát xung quanh thì một bóng người mờ ảo xuất hiện.
Chưa kịp để hắn phản ứng, bóng người đó đã lên tiếng: "Đừng hoảng sợ, nghe nói ngươi muốn đi Thiên Âm tông?""Đúng vậy, tiền bối có chuyện gì quan trọng sao?" Khuất Trọng lo lắng nói.
Hắn căn bản không biết người trước mặt muốn làm gì.
Giây tiếp theo một cái hộp xuất hiện trước mặt hắn: "Cầm đến Thiên Âm tông đi, ngươi sẽ biết đưa cho ai."
Vừa dứt lời, bóng người biến mất, khi Khuất Trọng thu hồi đồ vật lại thì sương mù cũng tan biến.
Cái này---.
Đây là đưa cho người kia?
Hắn không thể nào hiểu được, đối phương rốt cuộc mưu đồ điều gì.
Nhờ mình đi đưa đồ? Loại người như vậy cần quân cờ như luyện thần mình sao?
Nhưng hắn ít nhiều gì cũng hiểu rõ về người kia.
Dường như tất cả mọi việc đều nằm trong sự khống chế của đối phương.
- Giang Hạo sau khi từ Thiên Thanh sơn trở về, liền hái một ít bàn đào, sau đó chuẩn bị một lát nữa sẽ biến mất khỏi chỗ này.
Đi đến hải ngoại.
Linh Dược viên cứ giao cho Mộc Ẩn trước.
Có quá nhiều việc cần làm khiến hắn không thể không chạy ngược chạy xuôi.
Cứ tiếp tục như vậy, hắn lo sẽ bị người của Đọa Tiên tộc phát hiện mất. Không biết Minh Nguyệt tông có còn đang áp chế Đọa Tiên tộc hay không.
Còn về uy hiếp từ Đại Càn thần tông thì đã có Nửa Vầng Trăng Thánh Chủ sẽ ra mặt giúp hắn.
Quả là người tốt, trượng nghĩa.
Trên vùng biển vô tận, Giang Hạo cất bước mà đi.
Gần đây hắn đã quá nóng nảy, sau khi trở về muốn tĩnh tâm một thời gian.
Hỏi thăm qua một vài người tốt bụng, phát hiện đảo Đào Mộc Tú Vật Ngữ rất xa.
Nhưng cũng không sao, cứ qua kho bên đó rồi tính.
Năm ngày sau. Mộc Long Ngọc, người đang sắp xếp cho Hải La tăng cao tu vi, đột nhiên nhận được tin tức."Thiên Vương, xuất hiện.""Cái gì xuất hiện?"
Mộc Long Ngọc có chút bất ngờ."Cái tín vật kia xuất hiện, có người thấy nó tiến vào nhà kho của Thiên Vương ở Đào Mộc Tú."
Người đến lớn tiếng nói.
Nghe vậy, Mộc Long Ngọc lập tức nói: "Thấy rõ không?""Đúng là cái ngọc bội đó, nhưng người thì không nhìn rõ." Người tới nói.
Mộc Long Ngọc lưỡng lự rất lâu rồi nói: "Đi xem thử."
Ps: Sau 10h30 mọi người không cần chờ nữa nhé, thức khuya mấy bữa bệnh lại rồi :(..
