Tháng tám.
Trời nóng như thiêu đốt rồi đổ mưa lớn.
Mênh mông rộng lớn, Tiểu Li trốn dưới gốc táo trắng, ngước nhìn trời lẩm bẩm: "Có phải có ai đó phá cả trời rồi không? Sao mà mưa to thế này."
Rồi vội bịt đầu chạy về phía Linh Dược viên.
Tiểu Uông lẽo đẽo theo sau, thắc mắc không hiểu sao chủ nhân không dùng linh khí che chắn."Tiểu Uông nhanh lên, sắp ướt hết rồi." Tiểu Li phía trước gọi to.
Tiểu Uông đang vận linh khí bỗng dừng lại, sau đó "gâu gâu" hai tiếng rồi chạy theo.
Hai người cứ thế xông thẳng vào màn mưa.
Linh Dược viên.
Tiểu Li run rẩy rũ nước trên người, Tiểu Uông cũng thế.
Chỉ trong chớp mắt, nước trên người bọn họ liền tan biến hết.
Linh khí vô hình tự động vận chuyển."Trình Sầu sư huynh, sao hôm nay sư huynh vẫn chưa tới?" Tiểu Li vừa phủi quần áo vừa hỏi Trình Sầu."Không có, bế quan một tháng rồi." Trình Sầu nghĩ ngợi một lát rồi đáp: "Có lẽ nên hỏi Thỏ gia, nó có thể biết.""Thỏ nói, nó bảo sư huynh bế quan được một thời gian ngắn thì lại bế quan lần nữa, từ đó tới giờ chưa thấy ra." Tiểu Li nói.
Đột nhiên nàng nhìn về phía Linh Dược viên: "Hôm nay mưa thế này có phải vẫn phải quản lý Linh Dược viên không?""Không cần." Trình Sầu lắc đầu: "Sư phụ bảo hôm nay mưa tốt, cứ để linh dược trong Linh Dược viên hứng chút mưa cũng không sao."
Tiểu Li hiểu biết nông cạn gật đầu rồi chạy đi tìm Băng Tình.
Trình Sầu nhìn những người trong Linh Dược viên, chau mày.
Rất lâu trước, Giang sư huynh đã dặn dò hắn chú ý những người trong Linh Dược viên.
Quan sát kín đáo, không để ai phát hiện mới là điều kiện tiên quyết.
Tuy sư huynh không nói rõ, nhưng hắn ít nhiều gì cũng hiểu được.
Nơi này có nội gián.
Nhưng không phải loại nội gián quá nguy hiểm, sư huynh chỉ là đang thử mình thôi.
Khi mới biết tin này, trong lòng hắn vô cùng kích động, sư huynh càng bồi dưỡng hắn, hắn lại càng vui mừng.
Nhưng loại xúc động này hắn đã nhanh chóng kiềm chế.
Theo lời sư huynh, nếu không thể kiềm chế được những cảm xúc cơ bản thì chẳng những không quan sát được gì mà còn phản tác dụng.
Để tránh đánh rắn động cỏ, hắn ngay từ đầu đã không quan sát ai cả.
Đến khi hoàn toàn bình tĩnh mới bắt đầu quan sát, cho đến giờ vẫn chưa thu hoạch được gì.
Khiến hắn có chút thất vọng.
Nhưng cũng không dám vội.
Trong lòng thở dài, có lẽ nên xin Thỏ gia giúp đỡ, hoặc là hỏi Mộc Ẩn với Tiểu Li một chút.
Bọn họ đều là thiên tài, mình đúng là không bằng, có lẽ có thể từ miệng bọn họ biết được vài điều khác lạ.
Để từ đó phán đoán ra ai là phản đồ.
Đang suy nghĩ thì Trình Sầu chợt thấy đầu mình bị cái gì đó đạp một cái.
Cảm giác quen thuộc."Thỏ gia." Trình Sầu mừng rỡ."Chủ nhân đến rồi, còn không mau nghênh đón." Thỏ nghênh ngang nói.
Trình Sầu lúc này mới thấy Giang sư huynh cũng đã tới."Sư huynh xuất quan rồi?"
Giang Hạo đi sau lưng thỏ khẽ gật đầu.
Hôm nay khí tức của hắn tuy ôn hòa nhưng lại toát ra một chút sức mạnh.
Tâm không được bình tĩnh như trước.
Bởi vì vừa mới thăng cấp.
Sức mạnh khổng lồ khiến tâm thần hắn có chút chập chờn.
Lần thăng cấp này so với dự đoán còn thuận lợi hơn.
Chỉ tiếc là sau lần thăng cấp này, hắn chỉ còn lại mười điểm.
Muốn thăng cấp lần sau phải mất ít nhất ba năm.
Thời gian không còn nhiều.
Nên hắn đã từ bỏ.
Đem mười điểm kia dùng để củng cố tu vi, ngoài ra còn đặc biệt bế quan một tháng để luyện tập lại hết các thuật pháp.
Như vậy mới xem là đã chuẩn bị sẵn sàng.
Hôm nay đến là để cáo biệt Trình Sầu, hắn sẽ rời đi một thời gian.
Linh Dược viên sẽ lại giao cho hắn.
Ngoài ra còn phải bàn giao một số việc.
Liên quan tới Băng Tình, người Đại Thiên Thần Tông từ đầu tới giờ vẫn chưa hành động.
Hắn lo lắng là bọn họ đang chờ cơ hội tốt, ví dụ như khi hắn không ở đây.
Còn về mấy tên nội gián mới thu nhận gần đây, bọn chúng vẫn chưa chính thức trà trộn vào các mạch.
Cũng không cần phải lo lắng.
Hiền đệ bên kia vẫn bình thường, những nội gián khác cũng vậy.
So với các đệ tử bình thường khác, chúng vẫn sửa chữa thường thôi, dù sao thì cũng không có nội gián nào muốn tìm phiền phức, tự làm mình lộ tẩy cả."Liên quan tới chuyện Băng Tình ra ngoài?" Trình Sầu có chút bất ngờ."Nếu nàng cần ra ngoài thì cứ cho nàng ra." Giang Hạo đáp.
Trình Sầu tuy không hiểu vì sao, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Còn chuyện Trình Sầu vừa nghĩ tới, cũng nói ra.
Giang Hạo cười không nói gì, cũng không đồng ý mà cũng chẳng từ chối.
Thế nghĩa là đồng ý, Trình Sầu nghĩ bụng.
Giao phó xong Trình Sầu, Giang Hạo lại liếc mắt nhìn Linh Dược viên. Người Đại Thiên Thần Tông muốn giết sạch chắc chắn phải dùng tới "bắn trúng đao".
Nhát đao này trước đây hắn dùng có chút tốn sức, bây giờ chắc là tốt hơn rồi.
Có Hoang Hải châu trong tay, vẫn coi như ổn.
Nhưng hắn nghe nói Mộc Long Ngọc ở Vô Pháp Vô Thiên Tháp rất lâu rồi.
Thậm chí còn đưa tin nói nếu cần Thập Nhị Thiên Vương, Thập Nhị Thiên Vương sẽ dốc toàn lực giúp đỡ.
Có lẽ chỉ là chuyện Ngũ Ma thôi.
Nhưng Giang Hạo cũng chẳng để tâm, cũng chẳng hồi âm.
Chuyện của mình thì không cần người ngoài nhúng tay.
Đến phòng tiếp nhận nhiệm vụ lấy nhiệm vụ, Giang Hạo liền quay về viện mình, lặng lẽ chờ đợi.
Chờ đợi Hồng Vũ Diệp đến.
Nàng lâu rồi không đến.
Việc mình vừa mới thăng cấp chắc đối phương cũng có phát giác, có một tỷ lệ nhất định sẽ tới.
Trong khi chờ đợi, hắn lấy ra một quyển sách, lướt nhìn.
Đây là thư tịch do tự tay hắn viết.
Bên trong ghi lại những nội gián mà hắn đã gặp trong hơn một năm qua.
Tổng cộng có ba mươi sáu người, người đứng đầu chính là hiền đệ.
Lai lịch và mục đích của những người này hắn đã xem xét xong hết cả rồi.
Không ít người đến chỉ là để dò la tin tức, hiền đệ cũng thế.
Hắn cũng tò mò về Thiên Âm Tông.
Những thứ kia quá cổ xưa rồi.
Đương nhiên, còn một số người chỉ là tiên phong, họ cần phải nắm rõ một chút tình báo, sau đó mới phái cường giả trong tông môn tới.
Chờ đợi đại thế.
Cả Tiên môn lẫn Ma môn đều có.
Hắn đều ghi chép hết cả lại, chờ đại thế đến thì sẽ chờ đối phương ở rìa ngoài.
Cũng tính là đóng góp một phần sức lực.
Có mấy người hắn đặc biệt chú ý, một là hiền đệ, hai là đệ tử Đại Càn Thần Tông mà hắn đã đưa tới Đoạn Tình nhai, và còn một vị nữa là tiên tử mà Diệp sư tỷ đã đưa tới Đoạn Tình nhai, nói là ngưỡng mộ Giang sư huynh.
Mục đích của đối phương là muốn hợp tác với hắn.
Để tìm đường sống cho chính mình mà hợp tác.
Đối phương sốt sắng như vậy, Giang Hạo cũng không vội.
Chờ giải quyết xong chuyện ở hải ngoại thì sẽ chính thức tiếp xúc với những người này rồi cùng hợp tác cũng chưa muộn.
Ngoài ra, hắn phát hiện tông môn cũng đang bí mật điều tra những người này, xem ra cũng muốn lợi dụng kế.
Mọi người đều không phải hạng dễ chọc.
Giang Hạo vừa khép lại sách thì ngửi được một mùi quen thuộc.
Hốt hoảng ngẩng đầu lên nhìn.
Chỉ thấy một bóng dáng đỏ trắng xuất hiện bên cạnh, đôi mắt bình thản, mái tóc dài lay động theo gió.
Váy quấn quanh người, đẹp như tiên trong tranh."Ngươi đang chờ ta?" Nàng chậm rãi lên tiếng.
Nghe vậy Giang Hạo vô ý thức gật đầu, rồi sau mới bừng tỉnh, vội đứng dậy hành lễ: "Ra mắt tiền bối.""Ngươi thăng cấp rồi?" Hồng Vũ Diệp nhìn Giang Hạo hỏi."Nhờ phúc của tiền bối, Nguyên Thần viên mãn đã gần ngay trước mắt." Giang Hạo nói.
Hồng Vũ Diệp nhìn người trước mặt một hồi lâu, không biết đang nghĩ gì.
Đến khi gió ngừng, giọng nói của nàng mới truyền tới: "Muốn đi hải ngoại?""Đúng vậy." Giang Hạo gật đầu: "Muốn đi làm việc cho tiền bối.""Có nắm chắc không?" Hồng Vũ Diệp hỏi.
Giang Hạo khẽ cười: "Có một chút, nhưng không nhiều lắm, tất cả đều nhờ vào tiền bối.""Nếu như ta ra tay, ngươi sẽ phải trả giá đắt." Hồng Vũ Diệp lên tiếng.
Giang Hạo gật đầu: "Vì tiền bối mà xông pha khói lửa.""Đi thôi." Hồng Vũ Diệp nói.
Giang Hạo vươn tay ra.
Người sau đưa tay đáp lên.
Rồi hai người biến mất tại chỗ.
Cũng chỉ một lát sau, Tiểu Li bịt đầu tránh mưa chạy vào.
Vừa tới nơi, nàng liền vẻ mặt vô cùng nghi hoặc:"Vừa rồi ngửi thấy khí tức của sư huynh và sư tỷ, bọn họ lại cùng nhau đi rồi sao?"
Không nghĩ nhiều, nàng nhìn về phía những trái đào đã chín, ngó trái ngó phải xem không có ai rồi mới bắt đầu hái."Tiểu Uông, ngươi ra ngoài canh đi, nếu sư huynh về thì kêu một tiếng.""Gâu ~ " Tiểu Uông ra hiệu cứ giao cho nó, chắc chắn không có vấn đề gì...
