Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 132: Nữ ma đầu tới phòng ta




Giang Hạo đến khiến Trần Tuyền cảm thấy hoảng hốt sâu sắc.

Trong gia tộc, hắn có thực lực cao cường, lần này hắn nhận được tin tức, có cường giả nổi danh của các môn phái đến Thiên Thổ thành.

Để phòng ngừa những người kia không chịu ở trong phủ, hắn đặc biệt bao cả Vân Thượng khách sạn.

Hy vọng có thể chào hỏi bọn họ.

Có thể là những người kia còn chưa đến, đã nghênh đón vị tu sĩ đáng sợ này.

Đối phương làm việc tàn nhẫn quả quyết.

Trực tiếp trọng thương hắn, sau đó chỉ vì muốn ở trọ.

Đây tuyệt đối là cường giả Kim Đan.

Đều nói một vài cường giả hỉ nộ vô thường, trước kia hắn còn cảm thấy có thể trở thành cường giả, nhất định tâm trí như yêu.

Nhưng hôm nay.

Hắn rốt cuộc hiểu rõ vì sao cường giả lại hỉ nộ vô thường.

Bởi vì kẻ yếu không cần cường giả dùng tư duy để tính toán, để khen thưởng.

Một đao là có thể hoàn toàn kết thúc tất cả."Tiền, tiền bối muốn hỏi gì?"

Trần Tuyền nỗ lực đứng lên.

Dù trọng thương, cũng phải đứng lên.

Đối mặt với cường giả như vậy, hắn không thể yên tâm nằm được.

Lúc này người nữ tử bên trên mới tới đỡ lấy hắn.

Giang Hạo thấy đối phương như vậy, có chút bất ngờ.

Nhưng không nói thêm gì, chỉ cảm khái tu vi Kim Đan của mình, kỳ thực mạnh hơn không ít người.

Tại Thiên Âm tông hắn bị rất nhiều người áp chế.

Trong các đại tông môn cũng là như thế.

Sau khi ra ngoài, mới phát hiện Kim Đan viên mãn có thể đối đầu với không ít người.

Trừ một vài môn phái lớn, Nguyên Thần không thấy nhiều.

Mà hắn, thuận lợi thì một năm sau liền có thể tấn thăng Nguyên Thần.

Nhiều thì hai mươi bốn tuổi, ít thì hai mươi ba tuổi.

Thật khó tin.

Nguyên Thần trẻ tuổi như vậy, Giang Hạo tự nghĩ một chút cũng thấy lo.

Lo cho mình không thể khống chế tốt nội tâm, từ đó bành trướng dẫn đến phiền toái.

Thực lực vô tình sẽ khiến người ta tự tin khi nói chuyện, âm thầm thay đổi nhận thức của một người.

Chỉ cần không cẩn thận, càng sẽ coi thường người khác.

Từ đó lộ ra nhiều sơ hở.

Tự nhắc nhở chính mình, Giang Hạo mới nhìn người đàn ông trung niên đã đứng vững, bình tĩnh mở miệng:"Ngươi tên gì?""Vãn bối Trần Tuyền, hôm qua có nhiều đắc tội, xin tiền bối giáng tội." Trần Tuyền khom người cung kính nói."Trần đạo hữu?" Giang Hạo cũng không để ý lời nói của đối phương, tiếp tục hỏi:"Thiên Thổ thành có phiên chợ của giới Tu Chân không?""Có, ngay tại trong rừng cây vừa ở phía tây thành.

Bên đó có kết giới trận pháp, bất quá phiên chợ mỗi tháng mở một lần, lần sau mở là ngày mai." Trần Tuyền vội vàng trả lời.

Giang Hạo gật gật đầu, tiếp tục hỏi:"Thiên Thổ thành ai mạnh nhất?""Thiên Thổ thành có hai gia tộc tu chân, mạnh nhất là hai vị tộc trưởng, Kim Đan sơ kỳ." Trần Tuyền nói."Kề bên đây có mỏ linh thạch không?" Giang Hạo lại hỏi."Nghe nói La Nguyên thành có." Trần Tuyền suy tư một lát, tiếp tục nói:"Thế nhưng khoảng cách Thiên Thổ thành hơi xa."

Giang Hạo gật đầu, không hỏi thêm gì khác.

Nói tiếng cảm ơn, hắn liền đứng dậy cáo từ.

Mà người bên trong cũng cảm giác như sống lại..

Đi ra cửa khách sạn, Giang Hạo thả tinh thần ra ngoài.

Bắt đầu xem xét địa hình.

Rất nhanh, hắn chậm rãi đi trên đường phố.

Trên đường đi, nghe được không ít tiếng rao hàng.

Gặp quán bán gà nướng hắn dừng lại, nhìn con gà nướng ngoài cháy trong mềm, hắn nhớ lại lúc trước.

Trước kia mình hẳn là đã từng thấy, nhưng không có tiền ăn.

Đi dạo Lạc Thành, cũng không thấy ai bán.

Đứng im một lúc, hắn mới bước đi tiếp.

Không ăn, để lại chút tưởng niệm đi.

Sau đó hắn đi đến khu dân cư.

Suốt cả ngày, hắn đi khắp khu dân cư cùng các con đường xung quanh.

Đông người, ít người, hắn đều lần lượt đi qua.

Mỗi lần đều rất nghiêm túc quan sát người xung quanh.

Chạng vạng tối.

Hắn có chút tiếc nuối trở về Vân Thượng khách sạn.

Không có."Có lẽ không ở tòa thành này."

Giang Hạo im lặng tự nói.

Sau đó hắn trở lại phòng của mình, chờ ngày mai đi đến phiên chợ phía tây thành.

Hôm nay hắn cũng đã qua bên đó xem.

Xác thực có trận pháp ở đó.

Vừa mới mở cửa, hắn đã thấy Hồng Vũ Diệp ngồi trên ghế ở trong phòng của hắn."Tiền bối sao lại ở đây?"

Hắn đóng cửa lại có chút bất ngờ.

Lúc này Hồng Vũ Diệp nhìn hắn một cái, chợt có lực lượng kinh khủng hiện ra.

Ầm!

Giang Hạo đập mạnh vào tường.

Bất ngờ bị tấn công, khiến Giang Hạo vừa mới trở về có chút kinh ngạc.

Mình có làm gì đâu."Ngươi rất nghi hoặc?" Hồng Vũ Diệp nhìn Giang Hạo đã đứng vững, bình tĩnh nói:"Ngươi nghĩ một bình trà có thể uống được bao lâu?"

Giang Hạo sững người một chút.

Bởi vì tại Lạc Thành, Hồng Vũ Diệp đều ở trong phòng của mình, mình cũng không làm phiền, nhất thời tưởng là không cần để ý.

Bây giờ nhớ lại, tại Lạc Thành, Hồng Vũ Diệp đang nghiên cứu Mật Ngữ thạch bản.

Bây giờ không có khối Mật Ngữ thạch bản thứ ba.

Nhưng mà, người cấp bậc như vậy, đói một ngày cũng không sao cả.

Chẳng qua là không dám nói ra khỏi miệng.

Chỉ có thể cúi đầu nhận sai.—— —— "Trời đã sắp tối rồi."

Lam Cẩn nhìn lên trời oán giận nói:"Đều là bị yêu thú kia làm chậm trễ.""Nơi này xuất hiện yêu thú mạnh như vậy, rõ ràng là không bình thường.

Xem ra Thiên Thổ thành gần đây cũng nguy hiểm hơn nhiều." Bạch Quỳnh thở dài nói.

Bọn họ một nhóm đáng lẽ hôm trước đã đến Thiên Thổ thành.

Nhưng bị trì hoãn dọc đường, nên kéo dài đến tận hôm nay."Giết yêu thú cũng thu được không ít đồ tốt, không biết có đánh động rắn không." Phương Kim đi phía trước nói.

Bọn họ đang đi trên đường lớn, phía trước chính là Vân Thượng khách sạn, nơi mà họ muốn đặt chân."Sư thúc họ sắp đến chưa?" Bạch Quỳnh hỏi."Vẫn chưa, hình như bọn họ bị Thiên Thánh giáo ngăn cản." Phương Kim lắc đầu nói.

Thiên Thánh giáo, nghe cái tên này thôi họ đã cảm thấy đau đầu.

Không phải nói Thiên Thánh giáo mạnh đến mức nào.

So với Minh Nguyệt tông, Thiên Thánh giáo thật ra có chút yếu hơn.

Nhưng đối phương không sợ điều này, tư duy logic của những người này không bình thường.

Giống như điên cuồng.

Chọc đến thì đừng nói là Minh Nguyệt tông của họ, ngay cả Hạo Thiên tông cũng cảm thấy đau đầu.

Đương nhiên, nhức đầu là vì không đủ mạnh.

Chốc lát.

Bọn họ đã vào Vân Thượng khách sạn.

Vừa vào đã thấy một người đàn ông trung niên được đỡ đứng ở đại sảnh, có vẻ như đang chào đón bọn họ."Ba vị hẳn là các vị tiên trưởng của Minh Nguyệt tông, tại hạ Trần Tuyền, đặc biệt đến để nghênh đón ba vị." Trần Tuyền cung kính nói.

Phía sau hắn mấy người cũng cúi người hành lễ.

Lam Cẩn nhìn lên lầu một chút, hiếu kỳ nói:"Ta nhớ là người của các ngươi nói, bao trọn cả Vân Thượng khách sạn, sao ta thấy vẫn có không ít người ở?"

Nghe vậy, Trần Tuyền cúi đầu có chút xấu hổ.

Những người khác cũng không dám nói thẳng.

Điều này khiến Phương Kim và những người khác có chút bất ngờ.

Đương nhiên, bọn họ cũng không cần phải bao cả nơi này, làm như vậy quá cao điệu.

Kiểu gì cũng sẽ rước phải những phiền phức không cần thiết."Trần đạo hữu bị thương sao?" Phương Kim hỏi."Chút việc nhỏ." Trần Tuyền cười nói:"Trước đó gặp yêu thú nên bị thương, không có gì đáng ngại.

Đúng rồi, phòng đã chuẩn bị xong cho ba vị, nếu có gì cần cứ việc phân phó.

Về chuyện của Tả Lam chúng tôi cũng đã giúp thăm dò, đêm nay sẽ có tin tức.

Những chuyện khác cũng đã có thu hoạch.""Vậy đa tạ Trần đạo hữu, nếu đạo hữu không chê, Phương mỗ có thể giúp đạo hữu hiểu thêm chút về chuyện tu luyện." Phương Kim ôn hòa nói.

Vì đối phương giúp họ nhiều như vậy, thì chỉ bảo một chút cũng đáng.

Nghe vậy, Trần Tuyền và những người khác vui mừng.

Trong đêm.

Phương Kim nghe tiếng gõ cửa.

Mở cửa là hai vị sư muội của mình."Nghe được rồi." Đóng cửa lại, Bạch Quỳnh nhỏ giọng nói:"Người đánh bị thương người nhà Trần gia, ở ngay sát vách chúng ta."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.