Nghe vậy, Giang Hạo im lặng không nói.
Vân Nhược sư tỷ thế mà còn có loại tác dụng này, nếu sớm biết...
Khi đó hắn có lẽ sẽ lưỡng lự không giết, nhưng cũng chỉ là lưỡng lự mà thôi.
Thả nàng trở về, ngày nào đó chết chính là mình.
Cho nên hắn chỉ cảm khái, cũng không hối hận."Nói ra ngươi có thể không tin." Liễu Tinh Thần nhường Giang Hạo suy tư một lát, mới tiếp tục nói:"Muốn ngươi một ngàn linh thạch, cũng không phải là chúng ta nhằm vào ngươi, ngược lại, đây là để giúp ngươi ước thúc Thiên Hoan các vị kia.
Chỉ cần ngươi bồi thường như thường, hắn trong ngắn hạn không thể đối ngươi làm gì.
Ngươi cẩn thận một chút, nhanh chóng thể hiện giá trị, Đoạn Tình nhai ít nhiều sẽ giữ được ngươi.
Mà việc không cho ngươi ra ngoài, ngoài việc ngươi có tình nghi, cũng vì Vân Nhược trong tông môn có một vài người mê luyến nàng.
Thân phận địa vị còn không thấp, nghe nói nếu không phải Vân Nhược có tác dụng đặc thù, đã bị vị kia đón về.
Hiện tại nàng chết rồi, ngươi đã bị mấy người Lạc Hà tông để mắt tới.
Nói cẩn thận, tình cảnh sư đệ đáng lo."
Giang Hạo: "..."
Chính mình có công với tông môn, không có ban thưởng thì thôi, thế mà còn muốn bồi thường, thế mà nói là muốn tốt cho mình.
Nhất là còn không thể phản bác.
Ma Môn mà, một vị Các chủ thật nhằm vào một vị đệ tử nội môn, xác thực không khó."Đa tạ sư huynh cáo tri." Giang Hạo cảm kích nói."Sư đệ người cẩn thận chút, nếu có tin tức phản đồ khác, có thể thông báo ta." Liễu Tinh Thần khoát tay áo, trực tiếp rời đi.
Sân nhỏ không có ai khác, Giang Hạo thì liếc nhìn Thiên Hương đạo hoa.
Hắn hiểu được, vị sư huynh này là có mục đích tới.
Không phải sao lại tốt bụng chạy tới giải thích? Còn làm cho mình từ oán hận chấp pháp đường biến thành cảm kích."Hắn là không nhận ra, hay là đang chờ cơ hội?" Giang Hạo trong lòng không rõ.
Sau đó hắn bắt đầu tiếp tục nhặt bọt khí bán phù.
Chỉ là bắt đầu từ hôm nay, Linh Dược viên Đoạn Tình nhai tựa hồ có thêm một vài người trước kia chưa thấy.
Có chấp sự trưởng lão, cũng có đệ tử nội môn khác.
Ngay từ đầu Giang Hạo không để ý, mãi đến khi có một vị sư tỷ luôn hỏi thăm hắn về vấn đề linh dược, hắn biết tuyệt đối không phải loại người lương thiện.
Quả nhiên, một tuần sau.
Vị sư tỷ này đến chỗ ở của hắn, nói tới một loại linh dược lợi hại, muốn cho hắn hỗ trợ xem xét."Sư đệ không có khách à? Không thì ta về trước." Mính Y tiên tử thăm dò vào sân nhỏ."Không có, bất quá sư tỷ quá xem trọng ta rồi, ta hiểu biết về linh dược không nhiều." Giang Hạo thật tình nói.
Gần đây tinh lực của hắn đều đặt vào việc chế phù, kiến thức về linh dược thật lâu không có tiến triển.
May mà tiến độ chế phù không chậm, thành công đạt đến chín thành, có thể bắt đầu loại phù khác khó hơn.
Một tuần thời gian, hắn cũng kiếm được 150 linh thạch.
Hiện tại đã có 450 linh thạch.
Cách tiền bồi thường còn một nửa, mà thời gian còn hai tháng nữa.
Trước mắt vị sư tỷ này, đến từ Yên Vân phong, bế quan nhiều năm, vừa mới xuất quan nên không quen biết nhiều người.
Cho nên mới tới hỏi thăm.
Đối với đối phương, Giang Hạo một chút cũng không tin, cho nên trước tiên mở thần thông.
Trong nháy mắt, hắn nhận được phản hồi.
【Mính Y: Thiên Thánh giáo dự khuyết Thánh nữ, tu vi Kim Đan sơ kỳ, nằm vùng ở Yên Vân phong Thiên Âm tông, muốn tra ra nguyên nhân quật khởi của Thiên Âm tông.
Căn cứ chỉ thị, đồ vật ở sân nhỏ của ngươi, liền mượn cơ hội xem xét, tính cách tàn nhẫn, ngoài cười trong dạ.】 Thấy tu vi đối phương, Giang Hạo chỉ có thể cúi đầu.
Những kẻ nằm vùng này động một chút liền là Kim Đan.
Không phải chân truyền thì là Thánh nữ.
Bất quá có một điểm Giang Hạo có chút ngoài ý muốn, nguyên nhân quật khởi của Thiên Âm tông ở tại sân nhỏ của hắn.
Là Thiên Hương đạo hoa?
Đây không phải là đồ vật của chưởng môn sao? Sao lại là đồ vật liên quan tới sự quật khởi?
Giang Hạo trăm mối không thể giải.
Nghĩ bụng muốn đi lật xem điển tịch tông môn.
Bất quá đồ vật quan trọng như vậy lại để hắn gieo trồng, rõ ràng chính là đang thả mồi.
Tình cảnh của mình thật đáng lo.
Mính Y tiên tử cũng không ở lại lâu, nàng chỉ vào xem một lượt, sau đó đưa linh dược cho Giang Hạo xem qua.
Đúng là một gốc linh dược cao cấp, chỉ là Giang Hạo cũng không nhận ra.
Đối phương cũng không thất vọng, nói tiếng cảm ơn rồi khách khí cáo từ.
Thở dài, Giang Hạo tiếp tục lặp lại thường nhật như cũ.
Hơn một tháng sau.
Trong phòng.
Giang Hạo đếm số linh thạch của mình, vẻ mặt mừng rỡ."Chín trăm hai mươi sáu, nhanh thôi, mấy ngày nữa sẽ có thể gom đủ một ngàn linh thạch."
Tháng này hắn đều kiếm tiền bằng cách chế phù.
Vốn định chế tác loại phù cao cấp hơn, thế nhưng xác suất thành công quá thấp, chỉ có thể thỉnh thoảng mới chế được.
Bất quá tiếp theo có thể tiếp tục chế tác, tích lũy thêm chút linh thạch cũng không sai.
Dù sao kẻ nằm vùng không ít, cho dù giết một người rồi bị bồi thường cũng không cần quá lo lắng.
Gạt bỏ những ý nghĩ này, Giang Hạo lại kiểm tra bảng.
【Tên: Giang Hạo】 【Tuổi: Mười chín】 【Tu vi: Trúc Cơ sơ kỳ】 【Công pháp: Thiên Âm Bách Chuyển, Hồng Mông tâm kinh】 【Thần thông: Cửu Chuyển Thế Tử (duy nhất), Mỗi Ngày Một Giám, Không Minh Tịnh Tâm】 【Khí huyết: 100/100 (Có thể tu luyện)】 【Tu vi: 100/100 (Có thể tu luyện)】 【Thần thông: 0/3 (Không thể có được)】 Tử kim truyền kỳ không có, công pháp thêm Hồng Mông tâm kinh.
Điều làm người ta chú ý nhất chính là khí huyết và tu vi đều đầy, đều nhờ Thiên Hương đạo hoa, thêm vào đến mùa linh dược thành thục, cũng không ít bọt khí.
Một ngày này hắn đã chờ rất lâu, có Hồng Mông tử khí che giấu tu vi, hắn không còn lo lắng tấn thăng quá nhanh.
Không hề do dự, Giang Hạo bắt đầu rút khí huyết và tu vi, ngay sau đó vận chuyển Hồng Mông tâm kinh.
Trên lý thuyết có thể nhất cử đột phá Trúc Cơ trung kỳ.
Lúc này khí huyết lao nhanh, linh khí phun trào.
Bên trong cơ thể hắn, tử khí lưu chuyển, bắt đầu hấp thu luyện hóa linh khí và khí huyết.
Tử khí bắt đầu bành trướng.
Ngay sau đó hướng về đan điền.
Tu vi của Giang Hạo tăng lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Ầm!
Bình cảnh giữa Trúc Cơ sơ kỳ và trung kỳ bị tử khí nghiền nát, thành công bước vào Trúc Cơ trung kỳ."Xong rồi."
Cảm giác mạnh lên làm Giang Hạo cảm thấy rất chân thật.
Ổn định tâm tình, hắn nhìn ra bên ngoài, phát hiện trời đã không còn sớm, liền định tưới nước cho Thiên Hương đạo hoa.
Chỉ là vừa đi tới sân nhỏ, con ngươi của hắn co rút lại.
Lúc này ở sân nhỏ có một nữ tử.
Nàng mặc một thân hồng y, ánh mặt trời chiếu lên người, lộ rõ gò má, đẹp đến không ai sánh bằng."Là nàng."
