Về vườn thuốc trước.
Tiểu Li yên lặng đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn đầu ngón chân.
Trông hết sức ấm ức.
Đi theo Giang Hạo đến Trình Sầu thì cực kỳ kinh ngạc, Tiểu Li sư muội không sợ trời không sợ đất, hết lần này đến lần khác lại sợ Giang sư huynh.
Phải biết, dù cho đối mặt Diệu Thính Liên sư tỷ, nàng cũng không hề để tâm.
Tuy không gây chuyện, nhưng tuyệt đối không giống dáng vẻ bây giờ.
Tiểu Li sư muội có bộ dạng như vậy, Trình Sầu chỉ thấy khi nàng về nhà gặp hai ông bà.
Đối với nhị lão, nàng rất ngoan ngoãn.
Đồ vật cũng không dám ăn nhiều, sợ nhị lão không có đồ ăn.
Giang Hạo nhìn Tiểu Đào trước mắt, bình tĩnh nói:"Ăn xong điểm tâm chưa?""Ăn, ăn rồi." Tiểu Đào gật đầu."Mấy tháng nay đều không đi đọc sách tu luyện?" Giang Hạo lại hỏi.
Giai đoạn đầu tu luyện là cần đọc chậm Thiên Âm Bách Chuyển."Có, có một chút." Tiểu Li rụt rè nói."Con thỏ." Giang Hạo gọi một tiếng."Chủ nhân, ta đây." Con thỏ nhảy lên vai Tiểu Đào đáp."Giao cho các ngươi hai một nhiệm vụ." Giang Hạo bình tĩnh nói:"Nhất mạch ngoại môn của chúng ta có một đệ tử mới đến, tên là Sở Xuyên.
Mỗi tuần một lần các ngươi sẽ đến tìm hắn, thử xem hắn tu luyện thế nào.""Thử như thế nào?" Tiểu Đào tò mò hỏi.
Giang Hạo thong thả nói: "Dùng nắm đấm.""Cái này ta giỏi." Tiểu Đào nhất thời có chút hưng phấn.
Con thỏ lắc lắc vòng cổ nói:"Chủ nhân cuối cùng muốn để người ta biết sự ưu tú của Thỏ gia?"
Giang Hạo không để ý bọn chúng, hắn nhờ Trình Sầu đến lúc đó cùng đi theo, phòng ngừa hai đứa kia quá phận.
Sắp hết năm, Giang Hạo nhìn Tiểu Li nói:"Hai tháng này nhớ kỹ tìm cách đột phá, mấy tháng nữa ta sẽ nhờ Trình Sầu đưa ngươi về nhà."
Nghe Giang Hạo nói vậy, Tiểu Li hưng phấn nhảy cẫng lên.
Làm con thỏ giật mình.
Không để ý đến những người này nữa, Giang Hạo bắt đầu quản lý Linh Dược viên.
Ngoài cái lầu các đơn sơ không thay đổi, những thứ khác đều có biến đổi.
Hắn đi đến khu vực gửi nuôi linh dược Bách Cốt Lâm, quan sát tỉ mỉ.
Phát hiện khí tức có chút hỗn loạn.
Là linh khí bị linh khí xung quanh quấn lấy, không thể phóng thích như thường."Xem ra Diệu sư tỷ biết Phong Linh chi thuật, dù không biết đầy đủ, cũng biết sơ lược.
Nàng đây là đang giúp ta?" Giang Hạo thầm nghĩ.
Cẩn thận nghĩ, Diệu sư tỷ đối với mình cũng không tệ.
Sau khi giúp nàng cùng Mục Khởi sư huynh đoàn tụ, nàng vẫn nhớ ân tình này.
Đương nhiên, cũng chỉ có vậy.
Giang Hạo không ngốc, những chuyện này tương đối mà nói, đã đủ để xóa bỏ cái ơn nhỏ lúc đưa nàng nhập môn.
Cho nên đừng nghĩ chuyện người khác đều nợ mình.
Sẽ bị ghét bỏ.
Giang Hạo ở Ma Môn sống lâu như vậy, cái đáng quý nhất là có tự biết mình.
Giữa trưa.
Làm quen xong Linh Dược viên, Giang Hạo đi đến quán cơm ngoại môn.
Cùng đi với Tiểu Đào, hắn muốn xem tại sao quán cơm lại không đủ dùng.
Ngoài ý muốn là, lúc này quán cơm đã chật kín chỗ.
Sau khi Tiểu Li bước vào, bên trong lập tức vang lên tiếng kêu rên."Đến rồi, đến rồi, nhanh, nhanh ăn.""Gắp vào bát mình, Tiểu Li sư muội đừng tranh thức ăn của người khác trong bát."
Giang Hạo đứng bên nhìn.
Phát hiện bọn họ ăn cơm cứ như run rẩy, như lâm đại địch.
Chờ Tiểu Li ra tay, thì "gió cuốn mây tan", đồ ăn bày ra không thể chống cự quá lâu, đều thấy đáy."Sư muội, đây là chỗ chúng ta dùng tiền để đặt, muội không được ăn."
Mấy đệ tử mới đến có chút kinh ngạc."Hả, không phải mới tới giờ ăn sao, tại sao cơm hết rồi?"
Giang Hạo thở dài, thi triển thần thông lên Tiểu Li.
Xem xét.
【 Tiểu Li: Long tộc, bị Thiên Lôi đánh trọng thương, mất trí nhớ, mất hết sức mạnh, đệ tử ngoại môn Thiên Âm tông. Vì hiện đang phát triển cơ thể nên so với trước đây ăn nhiều hơn.
Một con Long đang lớn cơ thể, những đồ này thực sự không đủ cho nàng ăn.
Gọi Tiểu Li về, Giang Hạo cũng có chút bất đắc dĩ.
Nuôi Long không dễ à.
Sau đó hắn dẫn người đến chỗ quản lý quán cơm."Giang sư huynh."
Một nam tử trẻ tuổi cung kính nói với Giang Hạo.
Phong Dương, đệ tử nội môn Đoạn Tình Nhai, Trúc Cơ sơ kỳ.
Hắn phụ trách quản lý quán cơm ngoại môn của Đoạn Tình Nhai.
Thu mua, thực phẩm các loại.
Việc của Tiểu Li khiến hắn đau đầu, nhưng Tiểu Li báo danh hiệu Thỏ gia, nói rõ là đệ tử Giang Hạo xem trọng.
Nên, cũng không tiện nói gì.
Chỉ là mấy lần tìm Giang Hạo, đều phát hiện đối phương không có ở đây.
Gần đây nghe nói Giang Hạo về, đang định hai hôm nữa sẽ đến bái phỏng.
Giải quyết vấn đề của Tiểu Li.
Không ngờ đối phương trực tiếp đến."Phong sư đệ." Giang Hạo khách khí nói:"Tiểu Li sư muội làm phiền ngươi.""Sư huynh khách sáo." Phong Dương hơi khó xử nói:"Chỉ là dạo gần đây có mấy sư đệ sư muội oán thán, sợ lọt vào tai sư huynh sư tỷ."
Người quản lý Đoạn Tình Nhai không nhiều.
Đa phần là các chân truyền sư huynh hoặc là chân truyền sư tỷ quản lý.
Người cao nhất là nhất mạch chi chủ, Khổ Ngọ Thường.
Môn phái mới hưng khởi mấy chục năm, nội tình thực sự không bằng các môn phái lớn khác."Tiểu Li sư muội dạo này đang phát triển cơ thể nên sức ăn hơi lớn." Giang Hạo suy nghĩ rồi nói:"Sư đệ có thể chuẩn bị cho nàng một chút đồ ăn có nhiều huyết khí được không?
Tình hình quán cơm ta cũng đã thấy, ta sẽ nghiêm cấm nàng tranh đồ ăn của các sư đệ sư muội.""Đồ ăn có nhiều huyết khí? Việc này..." Phong Dương cau mày.
Vì đồ ăn này quá đắt, đối với họ thì chi tiêu sẽ lớn thêm không ít."Khoản chi phí này không cần quán cơm gánh chịu." Nói xong, Giang Hạo lấy ra ba mươi sáu khối linh thạch:"Đến lúc đó ta sẽ dặn tiểu sư muội mỗi tháng nộp một lần, sư đệ dùng linh thạch này để chuẩn bị là được, nếu còn dư một hai khối, sư đệ cứ giữ.""Một tháng ba mươi linh thạch?" Phong Dương khó tin nhìn linh thạch trên mặt bàn.
Phải biết, một tháng hắn kiếm được cũng chỉ khoảng hai mươi linh thạch.
Mà vị sư huynh này trước mắt, để một vị sư muội được ăn no, một tháng chi ra tận ba mươi linh thạch?
Thật khó tin.
Hắn tự nhiên không từ chối, đối phương đã nói rõ đưa mình một hai khối linh thạch.
Một tháng ba mươi linh thạch, chuyện quán cơm giải quyết xong, sau này Tiểu Li cũng có thể ăn ngon hơn.
Bất quá Giang Hạo cũng cấm nàng tranh giành ăn như vậy.
Làm loạn như thế, sẽ gây ra chuyện.
Cũng may người trong quán cơm dễ nói chuyện, không thì chờ mình trở về đã muộn.
Dẫn người rời khỏi quán cơm, Giang Hạo không khỏi thở dài.
Mình nuôi con thỏ, nuôi cây Bàn Đào, giờ còn muốn nuôi thêm Long.
Áp lực linh thạch hơi lớn.
Nuôi cây Bàn Đào sau này Niết Bàn chín lần, cho dù chỉ là chín quả bọt khí màu tím mình cũng không lỗ, có thể có được một cây Bàn Đào Thần, con thỏ kém hơn một bậc, sẽ gây ra chuyện, sau khi nuôi dưỡng thành công sẽ ưu tiên thả đi, cho nó xuống núi hoàn thành giấc mộng Đại Yêu.
Còn Tiểu Li, trước mắt thì không thấy có chỗ tốt nào.
Chỉ là nhiều lần thấy nàng gây chuyện, lại cảm thấy không quan tâm thì không hợp lẽ.
Chỉ có thể cố hết sức thôi.
Sau khi nuôi dưỡng thành công, cũng là ưu tiên thả đi.
Long không nên bị nhốt trong sơn môn."Ngươi đói như vậy sao?" Giang Hạo hỏi giọt nhỏ bên trên."Ăn nhiều cơm sẽ cao hơn." Tiểu Li nhỏ giọng lẩm bẩm:"Bà ngoại muốn thấy dáng vẻ Tiểu Li sau khi lớn."
Nghe vậy, Giang Hạo ngạc nhiên.
Không hỏi nhiều nữa.
Nhị lão cũng không còn sống được bao lâu.
Sau đó nhờ Trình Sầu dẫn bọn họ đi làm quen với Sở Xuyên.
Khi trở về Linh Dược viên, hắn thấy một đệ tử ngoại môn vẻ mặt thất vọng nói:"Mấy dược liệu này là một sư huynh chuẩn bị để xung kích Luyện Đan sư Kim Đan.
Các ngươi nên biết, đừng để đến lúc các đệ tử Đoạn Tình Nhai phải chịu tội vì các ngươi.
Mà Linh Dược viên các ngươi cũng không thiếu tiền, thêm bớt một ít thì chẳng phải như nhau sao?"
