Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 172: Nữ ma đầu mắt sáng như đuốc




Nhìn xem cái mặt thỏ sưng phồng lên.

Giang Hạo cảm thấy, treo nó còn không bằng ném xuống đất.

Con thỏ trong xương cốt cũng cảm giác treo rất thoải mái, còn cảm thấy có thể mạnh lên."Tiền bối."

Giang Hạo chắp tay cung kính nói.

Lần này hắn chuẩn bị chu đáo, sẽ không có bất cứ vấn đề gì.

Lá trà, phiến đá, đều không có vấn đề."Ngươi tu vi gì rồi?" Hồng Vũ Diệp nhẹ nhàng chạm vào Thiên Hương đạo hoa năm cánh hoa lá theo miệng hỏi."Trúc Cơ trung kỳ." Giang Hạo trả lời."Trúc Cơ trung kỳ?" Hồng Vũ Diệp đứng lên nhìn về phía nam tử trước mắt, giễu cợt nói:"Ta cảm thấy là Trúc Cơ hậu kỳ, ngươi thấy thế nào?"

Lời vừa dứt khí tức cuồn cuộn trào lên, tùy thời đều có thể biến xung quanh thành bột phấn.

Cảm nhận được lực lượng đáng sợ này, Giang Hạo có cảm giác toàn thân sắp tan ra thành từng mảnh, vội vàng cúi đầu nói:"Tiền bối mắt sáng như đuốc, vãn bối quả thật là Trúc Cơ hậu kỳ."

Sau đó hắn kìm tu vi dừng lại ở Trúc Cơ hậu kỳ.

Thấy Giang Hạo nói chuyện dễ nghe, Hồng Vũ Diệp cũng không nói thêm gì, mà hỏi về phiến đá:"Ở trong phiến đá biết được điều gì?""Trước mắt chỉ biết bên trong có ba người thường xuyên nói chuyện phiếm, phân biệt là Quỷ, Liễu, Tinh.

Vãn bối là Giếng."

Hồng Vũ Diệp đứng tại chỗ trầm mặc một lúc, nói:"Không có?""Không có." Giang Hạo trong lòng bồn chồn.

Thái độ của mình hơi tiêu cực, nhưng nằm vùng chú trọng chính là kiên nhẫn.

Dục tốc bất đạt.

Liễu Tinh Thần, Mính Y sư tỷ, đều như vậy.

Học theo họ ít nhất có thể bảo đảm không dễ dàng bị phát hiện.

Bất quá hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện, đó là bây giờ nguyên thần sơ kỳ, quan sát Hồng Vũ Diệp hẳn là có thể biết thêm tin tức.

Chẳng qua là dễ dàng bị đối phương phát giác.

Chỉ có thể chờ Hồng Vũ Diệp dùng thần thông này, lại quan sát.

Hắn không tin mình đã có thể khống chế đến mức không bị đối phương phát hiện."Ngươi nói với bọn họ mấy câu?" Hồng Vũ Diệp đột nhiên hỏi.

Giang Hạo thuận theo, khẽ nói:"Rất nhiều.""Có ba câu nhiều vậy sao?" Hồng Vũ Diệp lạnh nhạt hỏi."Có." Giang Hạo gật đầu.

Hồng Vũ Diệp cười ha hả, nói:"Tìm ra nguồn gốc phiến đá, ta sẽ không để ngươi vô ích hỗ trợ.

Chờ ta hết kiên nhẫn, ngươi không cần tìm nữa.

Đến lúc đó ngươi tự lo liệu."

Lời vừa dứt một đạo ánh nắng chiếu vào sân, Hồng Vũ Diệp thì dưới ánh mặt trời tiêu tán.

Chẳng biết đi đâu.

Giang Hạo nhẹ nhàng thở ra.

Miễn cưỡng thoát khỏi một kiếp, nhưng muốn theo phiến đá tìm ra nguồn gốc.

Khó như lên trời.

Chỉ có thể từ từ, trước hết làm mình có vẻ lâu đời, như vậy sẽ cho bọn họ tăng thêm cảm giác thần bí, chứ không nghi ngờ có phải là nằm vùng hay không.

Nếu như dạo này có người mới tiến vào, thì không gì tốt bằng.

Khi đó, hắn cũng không phải người mới, mà là lão tiền bối đã trà trộn trong đó rất lâu.

Đến mức việc Hồng Vũ Diệp hết kiên nhẫn, cái này không thể tính.

Bất quá thần thụ cùng Thiên Hương đạo hoa vẫn còn, hẳn là vẫn cần hắn gieo trồng.

Tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng.

Chỉ là không có được tự do lớn như vậy.

Trong lúc Giang Hạo suy nghĩ, con thỏ rên rỉ, Giang Hạo cởi dây thừng đang trói cổ nó, để nó nằm rạp trên mặt đất rên rỉ."Chủ nhân gần đây ngươi có phải chọc ai không? Mấy bằng hữu trên đường thường nhắc ta phải cẩn thận." Con thỏ rên xong hỏi."Ừ." Giang Hạo gật đầu.

Ta chọc một nữ ma đầu."Chủ nhân phải cố lên nha, ngươi càng nỗ lực, Thỏ gia có càng nhiều bạn." Con thỏ nói.

Giang Hạo cười ha ha.

Hắn nỗ lực, bạn thỏ cũng không nhiều thêm bao nhiêu, bởi vì trận pháp sẽ không nể mặt hắn.

Mà bạn trận pháp của thỏ trên đường thì sẽ nể mặt thỏ.

Để thỏ tự đi đến Linh Dược viên rồi, Giang Hạo bắt đầu nghĩ những việc cần làm tiếp theo."Củng cố tu vi xong cần nâng cấp thần thông Tàng Linh Trọng Hiện, còn có hộ oản hai đạo công kích.""Về sau bắt đầu học Hồng Mông tâm kinh thuật pháp."

Buổi trưa.

Giang Hạo hấp thụ nốt hai mươi điểm tu vi còn lại, củng cố cảnh giới.

Tiện thể nâng cấp hai đạo công kích và thần thông Tàng Linh.

Làm xong những việc này hắn mất gần nửa buổi chiều để khôi phục lực lượng.

Sau đó đi Linh Dược viên thu thập bọt khí."Cần xác định mấy ngày thì Thiên Hương đạo hoa mới ra bọt khí."

Điểm này rất quan trọng, liên quan đến thời gian tấn thăng chậm nhất của hắn.

Từ Linh Dược viên trở về, Giang Hạo bắt đầu tính toán tìm hiểu những Hồng Mông thuật pháp có thể học được.

Hắn đến nay vẫn chưa biết thuật pháp đó tên gì.

Dù mở thần thông cũng khó mà lĩnh hội được.

Độ khó học tập này cao đến mức không bình thường.

Chủ yếu là hình thức tồn tại hơi khác biệt, không đáng phải khó như vậy.

Chỉ cần thấy được nội dung, khó mấy cũng biết được tên.

Cuộc sống ngày ngày trôi qua.

Ba ngày sau, không ngoài dự đoán, Thiên Hương đạo hoa không còn khí ngâm.

Ngày thứ tư, vẫn không có.

Ngày thứ năm, ra hai bọt khí.

【Tu vi +1】 【Khí huyết +1】 Thấy thế, Giang Hạo thở phào nhẹ nhõm, chỉ chậm hai ngày, vậy một năm ít nhất cũng có hơn bảy mươi, chậm nhất một năm rưỡi có thể tấn thăng.

Chỉ là bây giờ tu vi ít đến thương cảm.

【Khí huyết: 5/100(Không thể tu luyện)】 【Tu vi: 4/100(Không thể tu luyện)】 Hai ngày sau.

Giang Hạo nhờ người ở Chúc Hỏa Đan Đình nghiệm thu linh dược Hắc Liên Hoa.

Đến nghiệm thu là một vị Kim Đan viên mãn sư huynh.

Hắn kinh ngạc."Trước thời hạn nhiều vậy? Sư đệ làm sao làm được?"

Liên Đạo Chí nhìn Giang Hạo."May mắn." Giang Hạo trả lời.

Hắn đương nhiên sẽ không nói cho đối phương biết đã bỏ ra hơn một nghìn linh thạch mới sớm được chút thời gian.

Về phần bọn họ có đoán ra hay không, cái này không quan trọng."Người có thực lực đều thích nói may mắn." Liên Đạo Chí lại cười nói:"Tại hạ Liên Đạo Chí, sư đệ là?""Giang Hạo." Giang Hạo khách khí đáp lời."Giang sư đệ, ta chỗ này còn mấy chục hạt giống Hắc Liên Hoa, không biết Linh Dược viên các ngươi có nhận không?" Liên Đạo Chí hỏi."Không được." Giang Hạo lắc đầu nói xin lỗi:"Hai tháng trồng không được, đợt này là gặp may, mong sư huynh hiểu cho."

Hắn tạm thời không hứng thú, một không có linh thạch, hai là muốn đi Ma Quật.

Người khác nhận là rước phiền phức vào thân."Vậy sao?" Liên Đạo Chí suy tư một chút, sau đó nói:"Vậy sau này sư đệ có hứng thú nhận đơn hàng loại này không?""Có thì có, nhưng phải xem tình hình cụ thể." Giang Hạo gật đầu đồng ý.

Việc này có trồng cũng khó, đều phải do Linh Dược viên xác nhận, không thì người quản lý tùy tiện nhận đơn, xảy ra vấn đề thì bọn họ chịu.

Không ai dám nhận hết trách nhiệm.

Đương nhiên, những người như vậy tốt nhất là nên kết giao.

Lần sau đưa đến hạt giống, có lẽ là thứ tốt hơn Hắc Liên Hoa.

Như thế, dù lại mất một hai nghìn, Giang Hạo cũng muốn trồng thử.

Có thể sẽ lấy được bọt khí màu lam."Tốt, đến lúc đó ta sẽ nhờ mấy sư đệ sư muội mang đơn hàng tới." Liên Đạo Chí cũng rất vui vẻ, biết đâu sư đệ này có thiên phú trồng trọt thì sao?

Cuối cùng hắn lại nói:"Linh thạch không có mảy may thiếu nợ, điểm này sư đệ cứ yên tâm."

Từ sau khi đan đình nhất mạch có hơn năm mươi Luyện Đan sư bị cướp về, chuyện thiếu tiền gần như treo ở đan đình nhất mạch.

Rất nhiều người đều hỏi một câu khi nào thì kết toán linh thạch.

Bọn họ thậm chí chủ động nói về uy tín của mình.

Mấy linh dược đơn giản Linh Dược viên có nhận hay không thì bọn họ không quan tâm, nhưng đồ đắt tiền thì họ lại lo các linh dược viên khác không nhận.

Vì đều tương đối gấp, lại còn phải đủ số lượng.

Cho nên một số Luyện Đan sư rất ghét những người thiếu tiền, tiện tay liền cướp luôn linh dược của người đó.

Nói chung đan đình nhất mạch có người muốn giao dịch ổn thỏa, vài người lại muốn dùng thân phận chèn ép người khác.

Chuyện này cũng không có cách nào, Luyện Đan sư Kim Đan không thiếu linh thạch thì sẽ muốn giao dịch an toàn.

Luyện Đan sư Trúc Cơ quá thiếu linh thạch nên muốn giảm bớt chi phí.

Mọi người đều như vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.