Mỗi ngày lại có một lối vào khác mở ra.
Trong lúc những người khác còn chưa kịp tiến vào, Giang Hạo đã nhận được phản hồi từ thần thông.
Nhất thời hắn có chút kinh hãi.
【 Thiên Cực Ách Vận Châu: Pháp bảo khí vận, thời viễn cổ có kẻ tập hợp toàn bộ vật mang vận rủi, thể chất rủi ro, luyện suốt chín trăm tám mươi mốt năm, dồn hết thảy vận xui vào tai ương bùng phát năm ấy, tạo thành một viên châu. Đến gần lâu sẽ bị vận rủi quấn thân, va chạm vào sẽ rủi ro đến tận xương, sơ sẩy liền hồn phi phách tán, cố ý sử dụng nó sẽ gieo nhân quả rủi ro cho người, bị nó cắn trả. Muốn khống chế ảnh hưởng của nó, cần người có đại khí vận dùng Tinh Hà đại trận sơn hà đại thế trấn áp, hoặc dùng Hồng Mông tử khí phong tỏa.】 Mô tả này khiến Giang Hạo nhất thời không dám tiến lên.
Thảo nào Hồng Mông tâm kinh vô thức vận chuyển.
Đây là đang chống lại vận rủi xung quanh, một khi vận rủi quấn thân, ảnh hưởng rất lớn đến tu luyện.
Mà tòa di tích này, có lẽ chính là nơi hội tụ Tinh Hà đại trận và sơn hà đại thế.
Để trấn áp viên châu rủi ro này.
Thứ này, người khác dám chạm hay không hắn không biết, chứ hắn thì không dám.
Thậm chí mang ra ngoài cũng là một mối phiền toái.
Nhưng câu cuối lại khiến hắn hơi động lòng.
Có lẽ hắn có thể mang ra ngoài.
Chỉ là thứ này lực sát thương quá lớn, một khi tràn ra không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Nhưng cũng là một vật uy hiếp.
Nhất thời hắn hơi tò mò, không biết Hồng Vũ Diệp có thể chống lại ảnh hưởng của Thiên Cực Ách Vận Châu hay không.
Có thể đưa nó đến cho nàng.
Trước mắt chỉ là nghĩ vậy thôi, có muốn mang viên châu này đi hay không, vẫn cần phải cân nhắc thêm.
Ít nhất phải chờ đến ngày mai.
Lúc đó hắn có thể phong bế Thiên Cực Ách Vận Châu, rồi xem xét thử xem có an toàn không.
Nếu mang đi được, thì không cần bỏ qua.
Nếu nguy hiểm, thì không cần mạo hiểm làm gì.
Lúc này, những người khác đã tiến vào.
Dạ Cơ tiên tử đứng cạnh Giang Hạo, một góc khuất.
Lão già tóc trắng cùng lão già râu dê đi đến từ phía bên kia.
Tuy kinh ngạc trước ánh sáng mờ đỏ của viên châu, nhưng bọn hắn vẫn quay sang nhìn Dạ Cơ:"Tiểu nha đầu, ta khuyên ngươi đừng có giở trò, ta sẽ để mắt đến ngươi.
Đừng hòng trốn."
Dạ Cơ không nói gì, chỉ cúi đầu đứng yên.
Hai gã Nguyên Thần nhìn viên châu có chút kinh ngạc, bọn hắn không biết châu này là vật gì, chỉ mơ hồ cảm giác nó không phải tầm thường.
Chỉ là xung quanh bệ đá có rất nhiều trận pháp."Trận pháp sắp mất hiệu lực, tốn chút thời gian có thể phá được." Lão già râu dê đến gần trận pháp đưa ra kết luận.
Giang Hạo không vội, chờ bọn chúng phá xong trận pháp rồi tính tiếp."Các ngươi phá trận pháp bên này." Lão già râu dê quan sát rồi phát hiện có trận pháp phòng ngự đơn thuần.
Lúc này để Giang Hạo bọn hắn phá là hợp nhất.
Phế vật lợi dụng.
Bọn chúng chưa có ý định giết người.
Giang Hạo im lặng, việc liên quan đến quặng mỏ, còn Dạ Cơ vẫn còn tác dụng.
Viên châu đỏ này có lấy xuống được không, cần có người đi thử một lần.
Có lẽ cầm được châu sẽ xảy ra chuyện đáng sợ cũng không chừng, để an toàn thì vẫn cần người xung phong.
Hiện tại nhân số vừa đủ.
Giang Hạo và Dạ Cơ không nói hai lời, tiến đến trước trận pháp bên trái, bắt đầu phá giải."Sư đệ một đường đến đây không bị thương chứ?" Trong lúc phá trận Dạ Cơ tiên tử khẽ hỏi.
Vẻ mặt tùy ý như đang nói chuyện phiếm."Chút vết thương nhỏ thôi." Giang Hạo mở miệng đáp."Sư đệ đến, đều là tránh ma nhân sao?" Dạ Cơ lại hỏi.
Giang Hạo có thể sớm phát hiện ma nhân, đây là mọi người đều biết.
Cho nên hắn đến chắc là thoải mái nhất."Ừm." Giang Hạo gật đầu.
Phần lớn thời gian đúng là đều tránh ma nhân.
Chỉ có gặp Kim Đan và Nguyên Thần mới ra tay.
Sau này giết lũ ma nhân thấp bé, đều là tránh ma nhân cả."Sư đệ tu luyện pháp môn tinh thần gì, mà lợi hại như vậy?" Dạ Cơ tiên tử khẽ hỏi, lập tức cảm khái:"Chúng ta không biết có thể sống sót ra ngoài không."
Muốn hỏi pháp môn tinh thần của ta ư? Giang Hạo trong nháy mắt đã nhận ra ý đồ của đối phương, thấp giọng nói:"Là một vị sư tỷ tặng cho ta, nhưng chỉ có thể truyền bằng lời.""Vị sư tỷ nào?" Trong đôi mắt Dạ Cơ tiên tử mang theo vẻ quyến rũ, lại có chút nghi hoặc.
Khiến người ta không nhịn được mà trả lời câu hỏi."Hồng sư tỷ." Giang Hạo đáp.
Ghi nhớ cái tên, Dạ Cơ không nói thêm gì.
Mà là tiếp tục phá giải trận pháp, nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn hai lão già bên kia.
Không nói một lời, chỉ an tĩnh chờ đợi, chờ đối phương rơi vào khốn cảnh.
Lúc này, nàng bất giác đã lùi về rìa.
Và khi bên trận pháp của hai lão già kia xuất hiện chấn động, nàng liền nói với Giang Hạo:"Sư đệ, ngươi qua xem trận pháp này một chút."
Nghe vậy, Giang Hạo đi đến."Có gì không đúng sao?"
Hắn chạm vào trận pháp, chỉ là trận pháp phòng ngự bình thường."Sư đệ tiến lên chút nữa là có thể nhìn rõ." Dạ Cơ ôn hòa nói.
Lúc này bọn hắn đang ở trên bệ đá, mép ngoài là Vô Tận Thâm Uyên.
Giang Hạo bước thêm một bước.
Dạ Cơ đứng sau lưng Giang Hạo, luồn tay dưới áo kích hoạt chiếc nhẫn.
Trong nháy mắt, vô số sương mù hiện ra, bao phủ xung quanh.
Và Dạ Cơ không chút do dự, đánh một chưởng về phía Giang Hạo.
Chỉ cần Giang Hạo bị hất văng ra rồi kêu lên một tiếng, sẽ hấp dẫn sự chú ý của hai gã Nguyên Thần kia.
Còn nàng thì đang ở gần cửa, trong nháy mắt bọn chúng phân thần, sẽ chạy được ra khỏi cửa đó.
Rồi ấn công tắc kia.
Chỉ cần nàng may mắn, liền có thể thành công trốn khỏi nơi này.
Nếu xui xẻo…
Vậy cũng còn hơn là chờ chết.
Nàng đã nghĩ đến rất nhiều vấn đề, ví dụ như hai người kia không bị trận pháp trì hoãn, cũng không lập tức cứu Giang Hạo mà lại đuổi đánh nàng.
Nói chung vấn đề gì nàng cũng nghĩ tới và đều có chuẩn bị.
Nhưng nàng duy nhất không nghĩ đến người trước mắt sẽ xảy ra vấn đề.
Ngay khi nàng nghĩ một chưởng có thể lập công, thì kinh ngạc phát hiện mình đánh hụt.
Mà người trước mắt thậm chí đã không thấy bóng dáng đâu."Sao có thể như vậy?"
Nàng khó mà kìm nén kinh ngạc trong lòng, phải biết rằng nàng dùng lực Kim Đan trấn áp Giang Hạo.
Để phòng bất trắc xảy ra.
Dù cho có cảm giác nhạy bén đến đâu cũng vô dụng."Ta cũng chỉ đẩy một chút, hết sức công bằng."
Âm thanh lạnh lùng vang lên sau lưng Dạ Cơ.
Lúc này nàng cảm thấy một lực đẩy rất lớn từ sau lưng truyền đến.
Nhất thời cả người nàng bị hất bay về phía trước.
Ngay sau đó nàng lơ lửng trên vực sâu, thân thể cảm nhận được một lực hút cực lớn.
Rồi bắt đầu rơi xuống.
Lúc này thân thể nàng quay lại, nhìn lên bệ đá, nơi Giang Hạo đang đứng.
Có chút không thể tin được.
Vì sao?
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Nàng không hiểu tại sao Giang Hạo có thể tránh được đòn đánh của nàng, cũng không nghĩ ra tại sao Giang Hạo lại đẩy nàng xuống.
Chẳng lẽ đối phương không trúng một chút Mị thuật nào của nàng sao?
Nàng không cam lòng, cực lực khống chế thân thể, không cho mình rơi xuống."Sư đệ, ngươi tàn sát đồng môn, không sợ Chấp Pháp đường truy cứu sao?""Sư tỷ nói vậy không đúng, ngươi đẩy ta một cái, ta cũng đẩy lại một cái, sao lại gọi là tàn sát đồng môn?" Giang Hạo âm thanh bình thản nhưng lạnh lùng."Bỏ qua nguyên nhân, chẳng phải kết quả là do sư đệ đẩy ta xuống Vô Tận Thâm Uyên này? Ta mà rơi xuống thì đều do một tay sư đệ tạo thành.
Nói ngươi tàn sát đồng môn có gì sai?" Dạ Cơ tiên tử có chút hoảng sợ, nàng phát hiện mặc kệ nàng dùng tu vi thế nào cũng không thoát khỏi lực hút bên dưới.
Nàng hiện giờ chỉ hy vọng Giang Hạo bị dọa, rồi cứu nàng lên.
Bộp!
Trường thương bay đến.
Xuyên qua thân thể nàng, phá hủy ngũ tạng lục phủ của nàng."Vừa nãy sư tỷ nói không đúng, nhưng bây giờ thì đúng rồi."
Giang Hạo thả tay đã ném mạnh trường thương.
Dạ Cơ khó tin nhìn Giang Hạo lạnh lùng.
Cuối cùng chìm vào bóng tối vô tận.
