Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 194: Ngươi không là chết sao?




Trịnh Thập Cửu vẫn là không quá tin tưởng.

Vả lại Dạ Cơ sư tỷ còn chưa trở về, hết thảy vẫn chưa có kết luận.

Về sau lại qua hai ngày.

Vẫn không thấy người trở về.

Đừng nói Giang Hạo, cho dù là Dạ Cơ sư tỷ cùng Lam Phong sư huynh đều chưa có trở về.

Chuyện này thật kỳ quái.

Là chậm trễ, hay là có chuyện ngoài ý muốn xảy ra rồi?

Bởi vì quá lâu không trở về, ban đầu hai người sống sót trở về, liền không hiểu có một loại cảm giác ưu việt.

Có đôi khi sẽ còn oán thầm những người khác không có dũng cảm bằng bọn hắn, tiện thể đá xoáy Giang Hạo một chút, nói Giang Hạo không kịp thời phát giác hành tung ma nhân, dẫn đến bọn họ gặp nguy hiểm, cuối cùng cũng vì lần này mà mất mạng.

Nghe đối phương bóng gió muốn biểu đạt sự việc, Trịnh Thập Cửu luôn cảm thấy rất không có khả năng.

Bất quá hai người kia cũng lo lắng những người khác trở về, không dám nói thẳng, mà cố ý lộ ra một ít chuyện, để người khác tự suy đoán.

Lại đợi thêm ba ngày.

Vẫn không có bất kỳ ai trở về, điều này càng khiến người ta thêm kỳ quái.

Nguy cơ đã giải trừ, theo lý thuyết mấy người lập được đại công cũng nên trở về.

Trì hoãn cũng không đến mức trì hoãn nhiều ngày như vậy.

Ngày này.

Kim Long triệu tập tất cả mọi người nói:"Thương thế khôi phục cũng không sai biệt lắm, cùng ta đi vào thanh lý ma nhân.

Dạ Cơ sư muội bọn người lâu không trở về, cũng có khả năng bị giam ở bên trong, chúng ta một đường giết vào, đi tiếp ứng bọn họ."

Không ai cự tuyệt, cũng không thể cự tuyệt.

Bất quá thương thế quá nặng thì không cần đi vào.

Tân Ngọc Nguyệt cùng Nhạc Du thương thế đã khôi phục không ít, cho nên cũng dự định đi vào.

Thanh lý ma nhân cũng có công tích.

Có thể kiếm thêm Điểm Linh thạch cũng tốt, đến lúc đó trốn ở phía sau là được.

Trịnh Thập Cửu bản thân cũng muốn đi vào, cũng không cần suy nghĩ nhiều.

Hai ngày sau.

Bọn họ gặp đại lượng ma nhân, bắt đầu chém giết.

May mà đều là ma nhân bình thường có thể hành động, lũ ma nhân này chiếm giữ nơi đây, cảm thấy đây là địa bàn của bọn chúng, nên chủ động tấn công.

Trịnh Thập Cửu vung động quạt giấy trong tay, đòn tấn công sắc bén hiện ra.

Lần này bởi vì không cần vội vàng, nên hắn không nhanh không chậm, vừa lui vừa đánh.

Nhạc Du cùng Tân Ngọc Nguyệt cũng vậy, loay hoay với một con ma nhân, để đại bộ đội lo việc khác.

Rất nhanh ba người lui đến chỗ ít người, nhìn nhau."..."

Tất cả mọi người có chút xấu hổ."Ha ha, hai vị sư muội vất vả rồi, đám ma nhân này thật sự khó đối phó." Trịnh Thập Cửu vừa cười vừa nói."Sư huynh nói đúng." Tân Ngọc Nguyệt cũng xấu hổ cười đáp.

Nhạc Du thần sắc bình tĩnh, chỉ gật đầu.

Sau đó ba người lại giết vào, chỉ là không bao lâu lại lui ra.

Trịnh Thập Cửu có chút im lặng, mấy người này làm sao cứ thích lui ra cùng một chỗ thế?

Tân Ngọc Nguyệt và Nhạc Du như vậy, Giang Hạo cũng vậy.

Hả?

Trịnh Thập Cửu nhìn Giang Hạo đang né tránh đòn tấn công của ma nhân ở ngoài rìa, cảm thấy kinh ngạc.

Tân Ngọc Nguyệt và Nhạc Du cũng nhìn thấy.

Giang Hạo sao lại ở chỗ này?

Không phải nói hắn chết rồi sao?

Lúc này Giang Hạo cũng có chút bất đắc dĩ, cố ý chậm trễ mấy ngày cuối cùng mới chạy về, phát hiện bọn họ đã bắt đầu thanh lý ma nhân, liền thuận thế gia nhập vào.

Lần này hắn không muốn giết ma nhân, chỉ có thể ở rìa cùng một con ma nhân cho hết thời gian.

Lui qua một bên lúc, phát hiện có không ít người cùng suy nghĩ như hắn.

Ma Môn quả đúng là Ma Môn, có chút thiếu tinh thần đồng đội.

Để không bị chú ý hắn đổi chỗ cho hết giờ, sau đó đụng phải Trịnh sư huynh bọn người.

Hắn hiểu ra, hóa ra ở đâu cũng có loại người như vậy.

Giết ma nhân, Giang Hạo liền cùng bọn họ chào hỏi.

Đã lâu không gặp, tiện thể hỏi tình hình bây giờ thế nào.

Lúc này, Nhạc Du và Tân Ngọc Nguyệt cũng kinh ngạc, đây quả thật là Giang Hạo.

Nhưng vì sao lại ở chỗ này?

Không có chuyện gì cũng không nói, chẳng qua là sao lại giống bọn họ ở đây giao chiến với ma nhân.

Chẳng lẽ hắn sớm đã ở trong đám người?"Giang sư đệ về lúc nào vậy?" Thấy Giang Hạo đến Trịnh Thập Cửu mở miệng trước."Vừa về không lâu, thấy mọi người đang đánh ma nhân liền tham gia luôn." Giang Hạo trả lời.

Ba người: "."

Tuy hợp lý nhưng vẫn có chút kỳ quái.

Khi trước hai vị Trúc Cơ viên mãn trở về, đó là mọi người reo hò, náo nhiệt vô cùng.

Còn Giang Hạo trở về, không ai hay biết thì thôi, còn tự nhiên trà trộn vào nhóm bọn họ.

Do dự một chút, Trịnh Thập Cửu kể lại tình hình mấy ngày nay.

Còn có chuyện về hai vị Trúc Cơ viên mãn kia.

Ta chết rồi ư? Giang Hạo nghi hoặc lại cảm thấy cũng hợp lý.

Lúc đó bản thân hắn đoạn hậu quả thực khó mà sống sót."Khi đó ta trốn đi, may mắn sống tiếp được.

Dưỡng thương đến giờ, do dự rất lâu cảm thấy thực lực có hạn nên không đuổi kịp Dạ Cơ sư tỷ bọn họ, mà quay trở lại." Giang Hạo giải thích sơ qua.

Trịnh Thập Cửu gật đầu.

Cũng không hỏi chi tiết chuyện bên trong.

Hắn cũng khó mà xác định, Dạ Cơ sư tỷ bọn họ có chung đường với Giang Hạo hay không.

Nhưng hắn biết rõ hai người kia một chút, đó chính là những người hợp tác với bọn họ đều không có kết cục tốt.

Nếu bọn họ nhắm vào Giang Hạo, thì không chừng những người kia đều không quay về được."Hiện tại chỉ còn thanh lý thôi sao? Xem ra công lao của Dạ Cơ sư tỷ bọn họ lớn thật." Giang Hạo nói một cách thản nhiên.

Nghe lời này, Trịnh Thập Cửu cùng Tân Ngọc Nguyệt cảm thấy có chút kỳ quái.

Tựa như lần đầu tới Ma Quật, thời khắc cuối cùng nói tới Thiên Hoan các bọn người.

Nhạc Du không nói gì, nàng đương nhiên cũng nghĩ tới lời Trịnh Thập Cửu bọn họ nói.

Chỉ là sao nhìn cũng không giống.

Sư đệ trước mắt quả thật là tu vi Trúc Cơ hậu kỳ.

Nhưng Trúc Cơ hậu kỳ thì cũng chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ thôi, làm sao xoay chuyển được tình thế?

Sau đó mấy người không nói thêm gì, mà tiếp tục thanh lý ma nhân.

Bọn họ ý tưởng thống nhất, nên không câu nệ làm việc giết địch.

Lần này thanh lý chỉ có tiến không lùi, mọi người do Kim Long dẫn đầu, một đường giết tiến vào.

Đồng thời cũng có một bộ phận người đi theo con đường của Dạ Cơ bọn họ.

Nửa tháng sau, họ tìm thấy hai cái xác của Trúc Cơ viên mãn.

Mọi người có chút tiếc nuối.

Nhưng cũng không dừng bước.

Lại nửa tháng nữa, họ dọn dẹp rất nhiều ma nhân, đồng thời lại tìm được một cỗ thi thể.

Một nhóm mười ba người, còn sống trở về ba người, ba xác chết.

Bây giờ còn bảy người sống chết không rõ.

Lại tiếp tục càn quét nửa tháng nữa, lại một lần nữa tìm được một cỗ thi thể.

Còn sáu người nữa.

Đương nhiên, phần lớn mọi người cũng không biết Giang Hạo còn sống trở về.

Trong nhận thức của họ, Giang Hạo cũng tính là người đã chết, cho nên vẫn là chỉ còn sáu người sống chết không rõ.

Lại thêm nửa tháng, họ phát hiện di tích, đồng thời tìm được xác của Lam Phong tan nát không còn hình dạng.

Kim Đan đã chết.

Việc này làm người khác có chút nặng nề, trước đây chỉ là Trúc Cơ, bọn họ đều không sợ.

Nhưng bây giờ Kim Đan cũng không thể sống sót, ai cũng không biết là vì sao.

Có lẽ có kẻ địch mạnh mẽ nào đó ở trong bóng tối?

Còn đối mặt với di tích, rất nhiều người kích động.

Kim Long cũng vô cùng dao động.

Càng nhiều người cảm thấy đây chính là nơi Dạ Cơ sư tỷ bọn họ nhắc đến.

Có lẽ bên trong đã không còn nguy hiểm gì."Giang sư đệ muốn vào xem một chút không?" Trịnh Thập Cửu hỏi Giang Hạo.

Hai tháng qua bọn họ đều kiếm chác lợi lộc, cho nên thương thế cơ bản đã hồi phục.

Nhạc Du thậm chí lại đeo cự kiếm sau lưng."Không nên." Giang Hạo lắc đầu nói:"Nơi như này thông thường đều tương đối nguy hiểm."

Hắn quả thực không muốn vào, bên trong có đại thế trấn áp khiến hắn cảm thấy không dễ chịu lắm.

Mà bảo vật cũng đang ở trong trữ vật pháp bảo của hắn, càng không có lý do gì để vào.

Đến hiện tại, vận rủi châu vẫn bị phong ấn như thường.

Mỗi ngày hắn đều phong ấn một lần.

Bây giờ vận rủi châu cách phá vỡ phong ấn còn hơn hai năm.

Nhưng mà đã hai tháng, chỗ cốt lõi không có động tĩnh, chứng tỏ mọi việc đã kết thúc.

Thanh lý xong ma nhân thì cũng sắp kết thúc.

Mà đánh đến đây, cũng đại biểu công việc thanh lý sắp xong xuôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.