"Một người khác hoàn toàn?"
Nhạc Du có chút bất ngờ.
Mà lần này công lao không phải là của sư tỷ Dạ Cơ sao?"Dạ Cơ? Dạ Cơ chỉ là Kim đan sơ kỳ, sao có thể giải quyết chuyện này được." Trình Nhiễm tiên tử giải thích:"Nguồn lệnh phái đến rất nhiều hộ vệ, yếu nhất cũng là Kim Đan trung kỳ trở lên, thậm chí còn có không ít Nguyên Thần sơ kỳ.
Một Kim Đan sơ kỳ thì làm được gì chứ?""Không phải sư tỷ Ninh Tuyên, cũng không phải sư tỷ Dạ Cơ, vậy thì là ai?" Nhạc Du lộ vẻ hết sức nghi hoặc."Ừm..." Trình Nhiễm tiên tử ngập ngừng: "Nghe nói có người đi trước vào nơi đó, dùng sấm sét đánh giết đám ma nhân nhận lệnh, mà sư tỷ Ninh Tuyên bọn họ đến sau gần một ngày."
Trình Nhiễm tiên tử nhún vai, khẽ cười nói:"Nhưng dù sao cũng chỉ là tin tức nội bộ, không biết thật giả.
Chẳng qua, trong đó có hộ vệ Nguyên Thần, ngoại trừ sư tỷ Ninh Tuyên ra thì người khác cũng khó mà giải quyết được vấn đề này.
Trừ phi có vị thủ tịch đệ tử nào đó đi ngang qua, tiện thể ra tay giải quyết.
Nhưng cũng không nghe nói có ai cướp công.
Tóm lại, chuyện này cũng không nói rõ được, dù sao chúng ta đều không tận mắt chứng kiến sự tình cụ thể.
Cũng có thể có người không phục sư tỷ Ninh Tuyên, cố ý tung tin đồn.
Công tích đường cũng không nói gì, xem ra công lao là thật sự.
Chẳng lẽ có ai đó thần bí không màng danh lợi mà tốt bụng vậy sao?"
Nói đến câu cuối cùng, bản thân Trình Nhiễm tiên tử cũng phải bật cười.
Thần bí người tốt? Sau khi Trình Nhiễm tiên tử rời đi, trong đầu Nhạc Du vẫn còn văng vẳng câu nói này.
Nhưng nhớ đến chỉ có Nguyên Thần mới làm được, nàng lại lắc đầu.
Thầm nghĩ chắc bị Trịnh sư huynh bọn họ ảnh hưởng rồi.
Chỉ là lời Trịnh Thập Cửu bọn họ nói, đã gieo vào lòng nàng một mầm mống khó mà xóa bỏ.—— Rời khỏi Ma Quật, Giang Hạo không vội về.
Mà đi đến Chấp Pháp phong, nộp nhiệm vụ.
Nhận được một trăm linh thạch, một bộ pháp y.
Bộ pháp y rẻ tiền bình thường.
Trị giá hai trăm tám mươi chín linh thạch.
Cũng không tệ, lần này tổng cộng hắn kiếm được bốn trăm linh thạch."Lần này cho nhiều thế.""Nếu là Kim Đan chắc phải có mấy nghìn linh thạch."
Hắn đến giờ vẫn nhớ phần thưởng mỏ quặng cho Mục Khởi sư huynh, giá trị hơn ba nghìn.
Nhưng mà Mục Khởi sư huynh khi đó là Kim Đan hậu kỳ, còn hắn chỉ là Trúc Cơ nên đương nhiên khác.
Cất linh thạch, Giang Hạo định đi mua vòng cổ Kim Đan sơ kỳ cho con thỏ.
Nhân lúc vòng cổ còn chưa hỏng, với lại hắn còn có linh thạch, có thể ngăn trước việc con thỏ đòi đổi vòng cổ.
Chợ phiên."Ba nghìn?"
Nghe thấy giá cả, Giang Hạo có chút ngạc nhiên.
Vòng cổ Kim Đan sơ kỳ ba nghìn linh thạch khiến hắn thấy hơi xót.
Vất vả lắm mới có được một vạn ba, một cái vòng cổ ba nghìn, còn lại là tám nghìn một.
Con thỏ này đúng là tiêu tốn không ít linh thạch của hắn.
Không những vậy, qua vài tháng nữa Đào Thụ cũng cần Niết Bàn, có lẽ còn tốn thêm một vạn nữa.
Trong lúc nhất thời hắn lại nhớ đến sư tỷ Dạ Cơ đã chết.
Cuối cùng, hắn trả hai ngàn tám trăm năm mươi mới mua được vòng cổ.
Tiết kiệm được một trăm năm mươi linh thạch.
Sau đó hắn lại mua thêm chút vật liệu phù văn, định về luyện chế kiếm tiền.
Phải tích đủ một vạn linh thạch nữa trước cuối năm để đề phòng bất trắc.
Nếu lần này Đào thụ Niết Bàn mà cần nhiều hơn một vạn linh thạch, hắn cũng chỉ có thể từ bỏ.
Ưu tiên vẫn là con thỏ, bởi vì nó có thể sẽ xuất hiện bọt khí màu vàng kim một lần nữa.
Giờ hắn chỉ còn thiếu một bọt khí màu vàng kim nữa thôi."Không biết lần này sẽ thu được thứ gì."
Mang theo mong đợi, Giang Hạo đi về hướng Đoạn Tình nhai.
Chỉ là đi được nửa đường, đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào.
Hình như là tiếng một đám người đánh chửi nhau.
Vốn định không để ý đến nhưng hắn nghe thấy một âm thanh quen thuộc."Không, không phải ta, ta không trộm đồ của các ngươi."
Giang Hạo tiến lại xem, thấy mấy đệ tử ngoại môn đang vây đánh một thiếu niên.
Chẳng mấy chốc thiếu niên đó đã bị đè xuống đất.
Lâm Tri, Giang Hạo nhớ ra hắn.
Trong ma động Trịnh sư huynh cũng nhắc tới, hắn là một trong ba người Giang Hạo chọn về.
Bởi vì hai người đồng hương tốt của hắn có thiên phú tối thượng nên được rất nhiều người để ý."Còn dám cãi không phải mày? Mày nể mặt quen biết hai người đồng hương có thiên phú tốt nên dám ăn trộm đồ của bọn tao hả? Gan to thật đấy."
Người đang nói là một nam tử trưởng thành Luyện Khí tầng ba, hắn đá vào đầu Lâm Tri nói:"Đã vậy lần này mày phải bồi thường lại linh thạch cho bọn tao, ít nhất cũng phải đưa năm khối linh thạch ra đây.""Ta không trộm." Lâm Tri ôm đầu trả lời."Còn dám cãi." Nói xong, những người khác lại tiếp tục đấm đá Lâm Tri:"Mày nghĩ quen biết hai người kia thì ngon lắm à? Đừng nói là tu vi của bọn nó còn chưa lên được.
Có lên rồi thì cũng đừng hòng dựa hơi bọn nó, người mạnh sao thèm để ý kẻ yếu?
Ai mà lại muốn đi cùng một người tu luyện hơn một năm trời mà không có tí tiến bộ nào?
Nói quen biết mày thì chẳng khác nào sỉ nhục bọn nó.
Mày không xứng mà đòi trèo cao.""Nói nhiều làm gì? Nó ăn trộm đồ của mình thì cứ bắt nó hoàn lại linh thạch cho mình là được." Một người khác nói.
Những người còn lại lập tức xông tới lục lọi người Lâm Tri.
Rất nhanh bọn họ tìm được sáu khối linh thạch."Cũng giàu có phết." Nam tử Luyện Khí tầng ba cười đểu.
Lúc này hắn lấy được một cái túi nhỏ trước ngực Lâm Tri, trên túi dán hai chữ bình an."Cái gì đây?" Hắn tò mò."Trả, trả cho ta, đây là bùa bình an mẹ ta cho ta." Lâm Tri vươn tay muốn giật lại."Bùa bình an rách nát gì." Hắn vừa nói vừa dồn lực ném mạnh vào rừng."Đừng mà, xin các ngươi." Lâm Tri van xin.
Nhưng bùa bình an vẫn bị ném ra ngoài, chỉ là vừa mới ném đi nó liền quay ngược hướng bay về.
Cuối cùng rơi vào tay Giang Hạo.
Nhìn Giang Hạo hồi lâu nhưng không ra tay giúp, chẳng qua nhân cơ hội này nhặt được bùa bình an.
Lúc này hắn mới nhìn đám đệ tử ngoại môn kia.
Y phục của Giang Hạo khác bọn chúng, đó là dấu hiệu của nội môn.
Trong chốc lát cả đám hoảng sợ."Gặp, gặp qua sư huynh.""Giải tán."
Giang Hạo thản nhiên nói.
Bọn họ như trút được gánh nặng, lập tức rời đi.
Trong lòng Giang Hạo thở dài, sáu khối linh thạch.
Chắc hẳn đó là tiền tích cóp của Lâm Tri cả năm nay.
Đệ tử ngoại môn mấy tầng đầu mỗi tháng chỉ được một linh thạch.
Sáu khối linh thạch xem ra cũng không ít.
Trước kia hắn cũng như thế, nhưng hắn và Lâm Tri khác nhau.
Hắn sẽ không giữ linh thạch mà dùng hết để tăng tu vi nhanh hơn.
Chỉ có tăng tu vi mới không bị để ý, dù có bị để ý thì hắn cũng chẳng có linh thạch.
Chỉ cần không trêu chọc người khác, bị đánh cho một trận cũng chẳng sao.
Hơn nữa, lúc đó hắn tăng tu vi nhanh, nơi ở còn có Tề Dương có thiên phú không tệ, cũng không ai dám bắt nạt bọn họ.
Tình huống của Lâm Tri có chút phức tạp, dễ bị người để mắt.
Nhìn Lâm Tri một hồi, hắn phát hiện đối phương có chút kỳ lạ.
Theo lý thuyết, có sáu khối linh thạch tức là ít nhất phải Luyện Khí tầng một sáu tháng, nhưng nhìn thực lực sao giống mới vừa đột phá vậy?
Hơn nữa trên người hắn có gì đó không ổn."Ngươi Luyện Khí tầng một được bao lâu rồi?" Giang Hạo đến gần đưa bùa bình an lại cho Lâm Tri."Tám, tám tháng." Lâm Tri nhận bùa bình an có chút tự ti đáp.
Lâu như vậy sao?
Giang Hạo cảm thấy kỳ lạ, phải nói hắn cảm thấy Lâm Tri có chút kỳ lạ nên mới mang hắn về.
Vì ít gặp cho nên không có cơ hội kiểm tra.
Nghĩ đến đây, hắn lẳng lặng mở xem xét.
