Mười đệ tử đứng đầu, thật là một cái ô dù tốt.
Trong lòng Giang Hạo thoáng có vài suy nghĩ.
Nếu như việc tăng cao tu vi thường xuyên có thể đạt tới trình độ đó, hắn cũng sẽ không từ chối.
Chẳng qua, tu vi hiện tại của hắn vẫn còn ở Trúc Cơ hậu kỳ, cách Nguyên Thần còn quá xa vời.
Muốn trở thành một trong mười đệ tử đứng đầu, quả thực là khó khăn trùng trùng.
Nhưng một khi đã trở thành một trong mười đệ tử đứng đầu, địa vị trong tông môn sẽ cao hơn, rắc rối cũng sẽ giảm đi rất nhiều.
Ngay cả các chủ của Thiên Hoan các cũng không dám quá phận.
Điều duy nhất phiền phức là việc cản trở con đường của người khác, sẽ bị vài người để bụng.
Nhưng chắc hẳn cũng sẽ không có vấn đề gì, dù sao tu vi của hắn thực sự vượt xa so với những gì thể hiện ra.
Ẩn mình ở vị trí thứ tám thứ chín, cũng sẽ không có quá nhiều chuyện xảy ra.
Kỳ thật, như vậy vẫn là rất tốt.
Ở Ma Môn, nếu thân phận địa vị không đủ, dù hắn muốn sống khiêm tốn, người khác vẫn sẽ đến gây phiền phức.
Tỉ như Linh Dược viên, luôn có vài người muốn bắt nạt một chút.
Mấy năm nay an tĩnh, vài năm nữa lại có một nhóm khác tới.
Nhưng nếu hắn là một trong mười đệ tử đứng đầu, ai dám đến gây phiền phức ở Linh Dược viên nữa?
Bạch Dạ có gan công khai giở đủ trò thuật đối với hắn không?
Trừ khi hắn không muốn sống."Bạch Dạ có khả năng thành công không?" Giang Hạo đột nhiên hỏi.
Trước mắt, hắn còn không phải là đối thủ của Bạch Dạ, nếu như hắn muốn phát động tiến công ngay lúc này, rất khó để ngăn cản.
Thuật pháp của Bạch Dạ quá lợi hại, luôn khiến người ta cảm thấy Man Long có thể không phải là đối thủ."Bạch Dạ rất ít khi ra ngoài, những việc liên quan đến hắn ta biết rất ít.
Nhưng có thể thành công hay không thì ta biết một chút." Liễu Tinh Thần tùy ý nói:"Theo như dự đoán thì, Bạch Dạ rất khó thành công.
Khi ta truy bắt phản đồ có gặp Man Long, tiện thể hàn huyên một chút.
Hắn nói thẳng ra Bạch Dạ không dễ chọc, đừng thấy tu vi hắn thế thôi, thật sự xông vào địa bàn của hắn thì người mạnh hơn hắn cũng phải chịu thiệt.
Nhưng Bạch Dạ này lại hết sức dễ đối phó, đó là cần phải rời khỏi địa bàn của hắn.
Theo lời của Man Long thì, ở địa bàn của Bạch Dạ, hắn muốn thắng phải liều mạng, mà còn chỉ có ba phần thành, Bạch Dạ bảy phần.
Nhưng tùy tiện đổi một cái hoàn cảnh xa lạ, hắn tay không cũng có thể giết được Bạch Dạ.
Mà việc khiêu chiến đệ tử đứng đầu, địa điểm do người khiêu chiến chọn, cũng có nghĩa là lần này Man Long sẽ thua, sang năm hắn lại có thể đánh bại Bạch Dạ, đoạt lại vị trí một trong mười đệ tử đứng đầu.
Cho nên Bạch Dạ sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, hắn không thể thất bại."
Giang Hạo gật đầu, điều này cũng khiến hắn cảnh giác.
Cho dù biết Bạch Dạ ở đâu, cũng không thể tùy tiện xông vào.
Bản thân hắn ở Đoạn Tình nhai còn trúng thuật của Bạch Dạ, nếu tiến vào địa bàn của hắn thì cái gì thuật pháp cũng có thể xuất hiện.
Điều này hết sức phiền phức.
Nhưng hình như thiên phú tu luyện của Bạch Dạ cũng không cao lắm, Giang Hạo bất chợt nhớ đến Dưỡng Phân châu tử trước đó.
Đó là thứ mà Bạch Dạ dùng để tấn thăng, hắn đang mượn những phương pháp khác để tấn thăng.
Cứ để hắn nghiên cứu thử xem, sau này hắn sẽ đáng sợ đến mức nào?
Trong lòng Giang Hạo kinh ngạc, hắn thấy Bạch Dạ muốn nguy hiểm hơn so với Man Long.
Bởi vì hiện tại xem ra, Man Long chẳng qua chỉ là tu luyện nhanh và có thực lực mạnh mà thôi.
Còn hắn, tu luyện càng nhanh, thực lực sẽ càng mạnh.
Nhưng đối với những loại thuật pháp mà linh dược mang lại, hắn hoàn toàn không biết gì.
Đây chính là nguồn gốc của cảm giác nguy hiểm.
Còn một điểm quan trọng nhất, đó là Man Long chưa hề động tay với hắn, còn Bạch Dạ thì đã động tay."Để trở thành một trong mười đệ tử đứng đầu nhất định phải là chân truyền sao?" Giang Hạo bất chợt hỏi."Không phải." Liễu Tinh Thần cười nói:"Đệ tử nội môn cũng được, chỉ cần có đủ thực lực và không quá tuổi là được.
Chỉ có điều muốn trở thành một trong mười đệ tử đứng đầu cũng không dễ, dù có khiêu chiến thắng đệ tử thứ mười, cũng phải vượt qua khảo hạch từ ba người cùng cảnh giới.
Để phòng việc có người đi đường vòng đạt tới cảnh giới đó mà giành được lợi thế.
Mười đệ tử đứng đầu, thà thiếu chứ không ẩu."
Giang Hạo hiểu rõ sơ qua, mười đệ tử đứng đầu, chưa nói đến những chuyện khác, nhưng chiến lực nhất định rất mạnh.
Trong tương lai, có thể xem như mục tiêu.
Chẳng qua là hiện tại vẫn chưa phải là lúc.
Với tốc độ tấn thăng mà hắn thể hiện, thêm cả Hàn Minh để so sánh, mười đệ tử đứng đầu hoàn toàn có hy vọng.
Tiện thể mãi mãi ép Hàn sư đệ một bậc."Gần đây sư đệ có muốn ra ngoài không? Nhậm vụ đường của Chấp Pháp phong bảo ta hỏi thăm một chút về ngươi." Liễu Tinh Thần đột nhiên chuyển chủ đề."Cũng chưa quyết định gì cả." Giang Hạo hơi ngạc nhiên:"Sao lại đột nhiên hỏi như vậy?""Muốn kiếm tiền của sư đệ thôi, gần đây biểu hiện của ngươi tốt, bọn hắn lo ngươi không có tên trong danh sách nữa là không kiếm được tiền.
Dù sao xem nhiệm vụ lần trước thì kiếm của Chấp Pháp phong khá ngon.
Mặc dù chỉ có mấy ngàn, nhưng quan trọng là khoản hoàn lại nhanh chóng." Liễu Tinh Thần vừa cười vừa nói.
Trong chốc lát Giang Hạo không phản bác được.
Nhưng đúng là hiện tại hắn đang an phận, nếu không có Liễu Tinh Thần thì muốn biết thông tin về danh sách cũng không dễ dàng.
Nhất là việc thỉnh thoảng lập công.
Có cơ hội hắn muốn tìm hiểu thông tin về phản đồ, kéo quan hệ với bọn họ một chút.
Sau đó Liễu Tinh Thần chào tạm biệt rồi rời đi.
Giang Hạo cũng chuyển hướng."Việc của Bạch Dạ cần phải bàn bạc kỹ càng hơn, nhưng phải chú ý một chút là xem hắn có hướng Man Long khiêu chiến không, nắm chắc bảy phần thắng, biết đâu hắn còn có hậu chiêu nào đó, sang năm Man Long chưa chắc đã có thể đoạt lại vị trí thứ mười.""Thứ hai, cho dù có đoạt lại được thì ai biết được trong khoảng thời gian đó hắn sẽ nhận được bao nhiêu lợi ích.""Thủ đoạn của Bạch Dạ thường là thông qua đặc tính của linh dược và mùi hương của môi trường để tạo ảnh hưởng, vậy nếu phong bế ngũ quan, có phải là sẽ an toàn không?"
Trên đường đi Giang Hạo luôn suy nghĩ biện pháp đối phó với Bạch Dạ.
Nhưng cuối cùng, hắn đưa ra kết luận là "nhất lực phá vạn pháp".
Khi thực lực tuyệt đối vượt trội, mọi thủ đoạn đều vô hiệu.
Suy cho cùng, vẫn là quá yếu.
Chỉ có thể chấp nhận bị Bạch Dạ tấn công, chứ không có cách nào phản kích.
Thở dài một tiếng, Giang Hạo lại nghĩ đến Liễu Tinh Thần, hiện tại Liễu Tinh Thần đã sắp đến Nguyên Thần trung kỳ, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ đạt đến Nguyên Thần viên mãn.
Đến lúc đó hắn rảnh rỗi không có gì làm có khả năng sẽ thành một trong mười đệ tử đứng đầu.
Theo những gì đã thấy, đây có lẽ cũng là chuyện tốt.
Liễu Tinh Thần càng mạnh, sẽ càng dễ giúp đỡ hắn.
Điều duy nhất cần cảnh giác chính là việc phòng tránh đối phương kéo hắn vào phe của họ..
Linh Dược viên Đoạn Tình nhai.
Giang Hạo vừa trở về liền thấy hai Kim Đan đang đứng ở cửa ra vào.
Một người đang uống rượu có vẻ say xỉn, người kia thì da hơi ngăm đen.
Người trước là nam tu sĩ, người sau là một vị tiên tử.
Mà Giang Hạo cũng đã từng gặp mặt hai vị này một vài lần, người uống rượu tên là Tửu Vũ, còn người có làn da ngăm đen tên là Phi Trúc, đều là chân truyền đệ tử của Đoạn Tình nhai."Chào sư huynh sư tỷ." Giang Hạo khách khí nói.
Mấy vị sư huynh sư tỷ thỉnh thoảng cũng sẽ tới nơi này, nguyên nhân cũng không quan trọng.
Cũng không có liên quan gì đến hắn.
Hai người gật đầu nhẹ, cũng không mở miệng.
Giang Hạo vòng qua đi vào bên trong.
Nhìn người đang đi vào, Tửu Vũ nheo mắt nói:"Hắn là Giang Hạo? Người đạt thành tích đứng top mười lần trước?""Ừm, chính là hắn, mấy năm nay luôn ở Linh Dược viên, vận may không tồi nên đã đến Trúc Cơ hậu kỳ.
Đáng tiếc tâm không có chí lớn, chỉ bằng lòng ở lại Linh Dược viên.
Khó nói về sau sẽ có thành tựu." Tiên tử Phi Trúc có chút tiếc nuối nói."Có lẽ biết mình đều dựa vào cơ duyên, bản thân năng lực và nhận thức chưa đủ, trốn ở đây sẽ an toàn hơn." Tửu Vũ bình thản nói."Ừm, nghe nói hắn là người chính trực, có chút ngây thơ, ở lại đây đúng là sẽ tốt hơn." Tiên tử Phi Trúc gật đầu.
Sau đó hai người không nói thêm gì nữa, một đệ tử nội môn không quá đặc biệt mà thôi.
Chỉ đáng để họ nói chuyện đôi ba câu.
Còn lại không có gì cần phải nói thêm, dù sao qua chút thời gian có lẽ sẽ không còn người này nữa.
Con đường tu chân là như vậy, chẳng ai biết khi nào người xưa cũ mình đã từng gặp mặt bỗng biến mất.
Từ đó không còn tăm tích.
