"Thấy ta?"
Bên trong Vườn Linh Dược, Giang Hạo dừng lại, hắn hơi có chút bất ngờ.
Bản thân mình ở Thiên Âm tông, cũng không làm gì, vì sao hai vị kia lại muốn gặp mặt?
Nhưng việc này cũng nói lên một điều, thời gian của bọn họ không còn nhiều.
Mới hơn hai năm... Quá ngắn.
Rõ ràng vì Tiểu Li mà bọn họ mới có được những tháng ngày tương đối dễ chịu.
Mà chỉ có thời gian hai, ba năm."Đúng vậy, bọn họ muốn gặp sư huynh, trong mắt bọn họ sư huynh chính là tiền bối của sư muội Tiểu Li ở tông môn." Trình Sầu suy nghĩ một chút rồi nói:"Lúc sư muội Tiểu Li trở về, thường hay nhắc tới sư huynh khi trò chuyện.
Ví dụ như sẽ dạy bảo nàng, sẽ mua đồ ăn cho nàng, không cho nàng nghịch ngợm lung tung.
Còn có là khoe khoang được tặng vòng vàng, tuy thỉnh thoảng sẽ phàn nàn đôi câu, nhưng phần lớn đều nói sư huynh tốt.
Hai người đó luôn lắng nghe, chắc là họ biết việc sư muội Tiểu Li có thể trở về là công của sư huynh.
Nên muốn gặp, trước đây không nói ra có lẽ vì còn chút thời gian.
Giờ e là... Không còn nhiều thời gian nữa."
Thì ra là Tiểu Li thường nhắc đến ta, Giang Hạo một lần nữa bước đi, hướng vào căn phòng nhỏ:"Ta sẽ cân nhắc."
Loại chuyện này chỉ có thể cân nhắc, hiện tại hắn không thể ra khỏi tông môn.
Vừa bước ra liền có thể đối mặt với đủ loại nguy hiểm.
Có một vài người vẫn luôn rình mò Thiên Cơ của hắn, hễ ra ngoài là sẽ bị phát hiện.
Không có Hồng Vũ Diệp hỗ trợ, chẳng mấy chốc hắn sẽ bị tìm ra.
Một khi bị tìm ra, liền gặp phải công kích.
Dù hiện tại có thể nhanh chóng trở về, cũng không được.
Bởi vì vừa xuất hiện ở chỗ Tiểu Li, thì Tiểu Li, Trình Sầu, còn cả bố chồng của Tiểu Li là A Bà đều gặp họa.
Không những thế, việc bản thân có năng lực nhảy vọt không gian nhất định sẽ bị phát giác.
Lần sau sẽ bị nhắm vào.
Vậy nên chưa có biện pháp tránh né thiên cơ, hắn sẽ không rời khỏi tông môn.
Suy nghĩ kỹ, người có thể nhìn chằm chằm hắn hẳn là Lạc Hà tông cùng Thiên Thánh giáo, có lẽ bọn họ sẽ đánh giá thấp thực lực của hắn, có thể giết ngược lại.
Nhưng nếu Thiên Hoan các cũng vậy, thì người phải đối mặt sẽ là Các chủ Thiên Hoan các.
Một khi bị phát hiện, rồi lại công kích tới, vậy ba hơi thời gian thoát thân cũng không có.
Vẫn còn quá yếu.
Đối diện với mấy người này còn thế, thì đừng nói khó khăn thoát khỏi ma trảo của Hồng Vũ Diệp."Sư huynh, sư muội Tiểu Li không lớn lên sao?" Trình Sầu ngập ngừng hỏi.
Hai năm, mỗi lần về Tiểu Li đều đi đo chiều cao.
Có điều là nhiều lần đều không có dấu hiệu cao lên.
Dù nàng sẽ thường nhón chân nói cho A Bà mắt kém là mình cao hơn, nhưng hai người kia không hề ngốc.
Nghe vậy, Giang Hạo nghi hoặc nhìn người bên cạnh, không hiểu vì sao đối phương lại đột nhiên quan tâm đến chiều cao của Tiểu Li."Là vậy." Trình Sầu vội vàng giải thích, "Hai người kia muốn nhìn sư muội Tiểu Li lớn lên, nhưng sư muội Tiểu Li hai năm này không cao lên, theo lý thì hiện tại là thời kỳ phát triển của cơ thể, không nên thế này.""Vì thể chất đặc thù nên phát triển chậm, rất chậm." Giang Hạo trả lời.
Sau đó Trình Sầu lại kể về chuyện của hai người kia, còn cả việc sức khỏe có dấu hiệu đi xuống.
Tinh thần không tập trung, thỉnh thoảng còn bị chóng mặt ngã.
Sau khi hiểu rõ tình hình, Trình Sầu rời đi làm việc.
Giang Hạo thở dài, tiếp tục xử lý linh dược.
Không lâu trước đó Liên Đạo Chí Minh Dạ Thu Hoa đã cấy ghép trở lại, với chuyện này hắn lại cảnh giác thêm chút.
Vẫn không phát hiện Bạch Dạ có chiêu bài gì sau đó không.
Trong lúc đó hắn thậm chí còn giám định Xích Liên hoa, muốn xem đồ dùng giải tâm ma chi độc của mình có biến thành độc mới không.
Kết quả cho thấy, chỉ là xích liên hoa bình thường.
Vì thế hắn chỉ có thể ra sức lĩnh hội Vô Danh bí tịch, mong có thể quan sát ra điều gì.
Buổi trưa.
Giang Hạo đi ra chợ phiên bày quầy.
Trong gần hai tháng, hắn mua được một phần cánh Ngân Nguyệt Hoa, còn tích trữ được một ngàn rưỡi linh thạch, và còn lưu lại không ít phù lục.
Hắn vẫn chờ vị khách hàng lớn đó, tiếc là mãi không thấy.
Lần này Giang Hạo vừa bày quầy thì đột nhiên nghe thấy tiếng nói:"Ha ha, mấy tháng rồi mà, còn nói là tạm thời không có.
Ta thấy ngươi mấy năm nữa vẫn thế thôi, còn mười vạn thần kiếm phù, đám trẻ bây giờ chẳng biết đi đứng trên mặt đất mà."
Giang Hạo ngẩng lên nhìn, phát hiện chính là vị sư huynh Kim đan sơ kỳ kia.
Thấy thế hắn im lặng lấy ra một tấm mười vạn thần kiếm phù rồi hỏi:"Sư huynh muốn thứ này?"
Đoàn Quan vốn định tiếp tục quét qua đám phù lục của sư đệ trước mắt.
Ai ngờ đối phương thật sự lấy ra mười vạn thần kiếm phù.
Nhanh chóng hắn cười lạnh nói:"Một tấm? Đi mua một tấm về khoe khoang hả?"
Nghe vậy, Giang Hạo im lặng xuất ra mười tấm mười vạn thần kiếm phù, nói:"Sư huynh muốn mấy tấm."
Khóe miệng Đoàn Quan co rúm, lại nói:"Nếu ngươi biết mười vạn thần kiếm phù, vậy cũng biết phá địa phù?""Có." Giang Hạo lấy ra một tấm phá địa phù."Ngự lực phù đâu?" Vẻ mặt khó coi, Đoàn Quan nghiến răng hỏi."Không có." Giang Hạo lắc đầu.
Kỳ thực là có, chỉ là thấy đối phương hơi bị trên cơ, vẫn là cho đối phương chút mặt mũi.
Mình là đến kiếm linh thạch, không phải kết oán.
Chọc cho mấy câu là đủ rồi."Hừ!" Đoàn Quan lạnh lùng nói:"Biết có hai cái thì có gì giỏi? Ngự lực phù còn không biết."
Nói xong hắn để lại 1.260 khối linh thạch.
Mang hết tất cả phù lục của Giang Hạo đi.
Lập tức Giang Hạo cảm thấy hôm nay mình kiếm được hơn cả nửa tháng, có thể thu dọn rồi.
Tính cả hôm nay, hắn có hơn 2.700 linh thạch.
Có điều hắn hơi ngạc nhiên, vị sư huynh trước mặt này thật sự là có tiền."Giang sư đệ, lâu rồi không gặp." Lúc Giang Hạo đứng dậy muốn đi, Lãnh Điềm tiên tử đi tới."Lãnh sư tỷ, lâu rồi không gặp." Giang Hạo gật đầu chào hỏi.
Lãnh Điềm sư tỷ tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, thấy hiện tại tu vi tiến bộ rất nhiều, cách viên mãn còn một khoảng cách.
So với đại đa số người trong tông môn là nhanh hơn, xem ra không phải thiên phú vốn có mà là do ra ngoài gặp cơ duyên."Sư đệ thu dọn rồi à? Còn phù lục không?" Lãnh Điềm khẽ hỏi."Sư tỷ muốn loại linh phù nào?" Giang Hạo trên người vẫn còn một ít."Thập vạn kiếm phù, Trị Liệu phù, mỗi loại năm tấm." Lãnh Điềm nói.
Giang Hạo gật đầu.
Vừa hay là có.
Thế là lại thu được 290 linh thạch, tổng cộng là 3000 linh thạch."Sư đệ định về ngay sao?" Lãnh Điềm hỏi."Ta nghe con thỏ nói trước có người tìm ta, là sư tỷ?" Giang Hạo đột nhiên nhớ ra liền hỏi."Ừm, có việc muốn hỏi sư đệ, có liên quan đến chuyện bán phù lần trước." Lãnh Điềm thoải mái nói.
Đi đường càng tùy ý lại càng không ai để ý.
Bán phù? Phù truyền thừa?"Ta cũng đang muốn về, sư tỷ không ngại thì qua chỗ ta nói chuyện." Giang Hạo trong lòng hiểu rõ nhưng vẫn giả vờ thuận miệng nói.
Lãnh Điềm sư tỷ nhanh miệng đồng ý.
Chớp mắt.
Nơi ở của Giang Hạo.
Bước vào Lãnh Điềm cảm giác như bước vào một động phủ, nơi đây linh khí nồng đậm hơn, thậm chí khiến người ta tĩnh tâm lại.
Tu luyện ở đây chắc chắn sẽ đạt được hiệu quả gấp đôi.
Bình thường đệ tử nội môn không có nơi ở thế này, chắc hẳn là do hậu thiên bồi dưỡng mà nên.
Nàng không truy đến cùng, cũng không hỏi han.
Coi như không biết là tiện hơn."Sư tỷ muốn hỏi về phù thạch lần trước sao?" Vừa vào phòng khách, Giang Hạo liền hỏi."Không phải." Lãnh Điềm tiên tử ngồi xuống bên cạnh bàn nói:"Thứ đó là của sư đệ, chúng ta đều coi như chưa từng có thứ này.
Việc ta đến là muốn hỏi sư đệ có hứng thú với loại phù này nữa không?""Ừ?" Giang Hạo hơi ngạc nhiên, mở miệng nói:"Sư tỷ còn có?"
Loại bùa chú truyền thừa này vốn là bảo vật, đạt được một lần là hết, ai ngờ lại còn lần thứ hai?
