Trong phong thư có một khối ngọc, là bảo vật của Vô Pháp Vô Thiên Tháp, có cách tuyệt luân.
Có khả năng duy trì một ngày.
Cầm lấy ngọc, Giang Hạo thông qua được thủ vệ, tiến vào bên trong Vô Pháp Vô Thiên Tháp.
Vừa mới bước vào, đập vào mắt chính là một phòng khách trống trải, trong tháp là kiến trúc gỗ lim.
Mà ở trung tâm, có một ít người bị nhốt ở bên trong, phần lớn đều có tu vi Luyện Khí.
Thỉnh thoảng cũng có người dẫn người rời đi.
Những người ở đây, phần lớn đều sẽ bị đưa đến mỏ quặng.
Không có kỳ ngộ gì thì sẽ phải đào quặng đến chết.
Người ở mỏ quặng sẽ không ngăn cản bọn họ tu luyện, nhưng một khi đạt đến Trúc Cơ vẫn phải chịu sự chi phối của Vô Pháp Vô Thiên Tháp.
Thiên Âm Tông căn bản không coi họ là người.
Đều là công cụ.
Những người này có tu sĩ Tiên môn, có tu sĩ Ma môn.
Tỉ như trước đó đại chiến ở Thiên Thanh sơn, gần đây đại chiến ở Thiên Thánh giáo.
Đều có người bị đưa vào đây.
Thu hồi tầm mắt, Giang Hạo một mạch đi lên lầu năm, nơi này ngoại trừ vị trí trung tâm giam giữ mấy người, còn có các gian phòng đặc biệt.
Những gian phòng này được bày ở vị trí hẻo lánh.
Vẫn là kiến trúc gỗ lim, nói là gian phòng, kỳ thực chỉ là cái lồng, phía trên có chi chít phù văn, tác dụng của chúng Giang Hạo đại khái cũng không nhìn ra.
Xuyên qua lan can gỗ, bên trong ngồi một người đàn ông trung niên.
Tóc tai hắn rũ rượi, cúi đầu, trên người có rất nhiều vết máu, tay chân bị khóa bằng gỗ.
Nhìn như giam giữ đơn sơ, lại có thể khóa chặt hết thảy cường giả ở nơi này.
Biểu hiện ra tu vi Nguyên Thần, nhưng đang không ngừng xói mòn, mặc dù hắn đang chống cự nhưng không có quá nhiều tác dụng.
Nhận thấy những điều này, Giang Hạo không khỏi nắm chặt ngọc thạch trong tay.
Một khi rời tay, có khả năng tu vi của hắn cũng sẽ bị xói mòn.
Trước mắt không có cảm giác gì, như thể đang ở trong một tòa tháp bình thường."Hôm nay đổi một tiểu gia hỏa đến thẩm vấn?" Người trung niên ngẩng đầu nhìn Giang Hạo, hắn vặn vẹo mặt cười nói:"Ta nói, không gặp được hoa thì ta cái gì cũng không nói."
Giang Hạo xác định tầng lầu, lại xác định số phòng.
Không sai, hắn mới hỏi:"Ngươi là người của Thi Thần Tông?""Chẳng phải đã hỏi rất nhiều lần rồi sao?" Người trung niên đầu lùi ra sau, trầm giọng nói:"Cứ hỏi những vấn đề như vậy, có ý gì?
Ta muốn gặp Thiên Hương đạo hoa."
Xem xét.
Giang Hạo không chần chừ nữa, mở ra thần thông.
Nếu như người trước mặt này thực sự là cường giả đột kích lúc trước, thì bây giờ Giang Hạo đã hoàn thành nhiệm vụ Đan Nguyên ban bố.
Vốn hắn hy vọng thông qua tông môn ban bố để biết được, để mình đục nước béo cò, cho mình có chút tác dụng khi tham gia hội nghị.
Có thể hiện tại.
Mình bị trực tiếp cuốn vào, căn bản không thể nào nói cho Đan Nguyên tin tức này.
Không chỉ thế, nhiệm vụ của trưởng lão Bạch Chỉ cũng có nguồn tin tức về chuyện này, kỳ thực hắn cũng biết.
Có thể vẫn không thể nói.
Thân là một phần tử của hai phe tổ chức, Giang Hạo cảm thấy chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là có thể gặp tai họa.
Cần phải nắm giữ tốt đúng mực, không thể tham công, cũng không thể tỏ ra vô dụng.
Lúc này thần thông có phản hồi.
【 Trang Vu Chân: Trưởng lão chấp giáo của Thi Thần Tông, tu vi bị Vô Pháp Vô Thiên Tháp tan rã hấp thu, còn sót lại lực lượng Nguyên Thần hậu kỳ. Vì Thiên Hương đạo hoa mà đến, bất quá để an toàn hắn đã để lại một chiêu, giao thi tâm quan trọng nhất sau hợp thi cho đệ tử Khuất Trọng, chỉ cần chôn ở vùng đất không xa Thiên Hương đạo hoa, liền có thể giúp hắn sống tạm, cho đến khi hoàn toàn giải phóng thi tâm, giành lấy cuộc sống mới. Nói thấy Thiên Hương đạo hoa, thẳng thắn mọi chuyện cũng chỉ là để kéo dài thời gian. 】 Nhìn nội dung phản hồi, Giang Hạo không khỏi cảm thán, Thiên Âm Tông thật nhỏ.
Vừa mới gặp phải một tên phản đồ, lại trùng hợp là nhân viên quan trọng.
Khuất Trọng chính là bản thể Thần Thi Đỗ Ung ở Linh Dược viên ngoại môn.
Thi tâm là cái gì?
Giang Hạo cảm thấy mình biết quá ít thông tin, nhưng có một điều có thể chắc chắn.
Đó chính là phải chú ý xung quanh khu sân, phòng ngừa đối phương chôn đồ.
Trước kia hắn chưa từng nghĩ đến chuyện này, bây giờ xem ra cũng phải cẩn thận một chút.
Sau chuyện của Bạch Dạ cùng với cái thi tâm của Thi Thần Tông, hắn phát hiện thủ đoạn của Tu Chân giới, không chỉ có cướp đoạt đồ vật.
Bọn họ sẽ lợi dụng đủ loại tình huống, để đạt được mục đích.
Bạch Dạ hoài nghi hắn, vì an toàn nên vận dụng Phong Linh Chi Thuật, Tâm Ma Chi Thuật.
Còn cái thi tâm này không cần có được Thiên Hương đạo hoa, chỉ cần chôn đồ vật ở gần là được.
Để cọ một chút hiệu quả của thần hoa.
Đáng tiếc dùng sai cách, nếu ngay từ đầu nằm vùng, thì ta thật sự không chắc có phát hiện ra không.
Suy nghĩ kỹ một chút, dùng thực lực của đối phương, chui vào bằng thân phận nằm vùng, rồi lợi dụng Thiên Hương đạo hoa để giải phóng thi tâm thì hẳn là sẽ thành công.
Việc điều tra phản đồ nằm vùng, tu vi của người đó kém xa hắn, nhưng vẫn rất khó phát hiện.
Cho dù chính Giang Hạo phát hiện, khi biết được thực lực của đối phương, cũng chọn cách nhắm mắt làm ngơ.
Không dám rước họa vào thân.
Đáng tiếc, không có nếu như."Tiền bối muốn gặp Thiên Hương đạo hoa?" Giang Hạo đứng trước ngục giam, vẻ mặt bình tĩnh.
Vừa hỏi vừa nghĩ tiếp nên làm gì.
Chỉ là vẫn chưa có đầu mối.
Việc có nên nói ra bí mật của đối phương hay không, hắn cũng đang do dự."Ha ha." Trang Vu Chân cười lạnh một tiếng:"Trúc Cơ hậu kỳ? Ngươi có thể quyết định sao?""Không thể." Giang Hạo lắc đầu.
Hắn thực sự không có quyền hạn đó."Vậy ngươi cút đi." Trang Vu Chân chán ghét nói."Thế nhưng hoa ở trong tay ta." Giang Hạo không lạnh không nhạt nói thêm một câu, sau đó lại hỏi:"Bây giờ tiền bối muốn nói chuyện phiếm với ta sao?""Nằm trong tay ngươi?" Trang Vu Chân có chút khó tin."Nếu không muốn, thì mấy ngày nữa ta lại đến." Nói xong Giang Hạo quay người rời đi."Dừng lại." Trang Vu Chân lập tức nói.
Nhưng Giang Hạo cứ như không nghe thấy, một mạch đi ra ngoài.
Sau lưng vang lên tiếng quát: "Ngươi đứng lại cho ta, ngươi dám đi thì đừng mong dựa vào ta để có tin tức."
Giang Hạo vẫn không để ý đến đối phương, dù sao cũng là tù nhân.
Hắn không cần phải chiều chuộng.
À mà cũng không được kiêu ngạo, vẫn phải cẩn thận đối phó, phòng ngừa lật thuyền trong mương.
Kỳ thật lý do bây giờ rời đi là vì hắn chưa vội.
Nếu biết nhược điểm của đối phương, thì trước tiên hãy làm rõ nhược điểm này là gì.
Sau đó tìm xem bản thể Khuất Trọng ở đâu.
Cuối cùng tìm biện pháp hợp lý, một mẻ hốt gọn.
Không rõ ràng lắm thì có thể giải quyết nhiệm vụ của trưởng lão Bạch, cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ mà Đan Nguyên giao.
Đều có thể dùng được.
Còn về Trang Vu Chân này, lần sau đến sẽ đưa cho hắn chút lễ vật, chắc hắn sẽ muốn nói chuyện trời đất hơn.
Mà nếu muốn nói chuyện thì phải nói cẩn thận.
Ít nhất phải làm cho hắn bỏ cái vẻ cao ngạo đó.
Rời khỏi Vô Pháp Vô Thiên Tháp, khối ngọc bội kia liền tan biến.
Do dự một lát, Giang Hạo trực tiếp đi về hướng Bạch Nguyệt Hồ.
Vẫn là muốn đi hồi báo một chút.
Trước Bạch Nguyệt Hồ.
Có hai người đang bảo vệ, một vị là sư tỷ Chu Thiền, một vị là thiếu nữ Luyện Khí tầng bốn.
Triệu Khuynh Tuyết.
Bạn tốt cùng quê với Lâm Tri, gia cảnh hẳn là cũng không tệ.
Nhìn đối phương mặc gấm vóc lụa là, tu vi tăng nhanh như gió.
Giang Hạo cũng cảm thấy Lâm Tri và bọn họ đã không cùng một thế giới.
Không hòa nhập được.
Chứng kiến mọi thứ đã không còn giống nhau, vài năm nữa thôi bọn họ sẽ tiến vào nội môn.
Còn Lâm Tri. Có lẽ còn phải rất nhiều năm."Sư tỷ Chu." Giang Hạo đi đến trước mặt Chu Thiền, khách khí nói."Sư đệ Giang đã ra sớm vậy rồi sao?" Chu Thiền cười nói, sau đó chỉ thiếu nữ đối diện:"Đây là Triệu sư muội ta đã kể cho ngươi nghe, là hảo hữu của sư đệ Lâm nhà ngươi.""Sư huynh Giang." Triệu Khuynh Tuyết rất lễ phép chào hỏi.
Giang Hạo gật đầu đáp lễ, sau đó nói rõ ý định."Ta dẫn sư đệ đi qua nhé, sư phụ chắc vẫn ở đó." Chu Thiền cười nói.
