Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 242: Ngươi mới biết được Thiên Âm tông là Ma môn?




Phong cách làm việc của Chấp Pháp, phảng phất như đang nhắc nhở Giang Hạo rằng nơi này là Ma Môn.

Đối diện rõ ràng có thể cướp trắng trợn, lại đưa ra lựa chọn.

Để cho hắn chọn ngoan ngoãn nộp tiền bồi thường.

Cũng may Giang Hạo vốn không có ý định hoàn thành nhiệm vụ, coi như đã xong việc.

Việc có liên quan đến nằm vùng là điều vui mừng ngoài ý muốn.

Đổi một ngàn linh thạch lấy chút đó, thật sự rất lời.

Thở dài một tiếng, hắn không nghĩ nhiều nữa.

Dựa theo kế hoạch trước đó, cứ làm thuận theo tự nhiên.

Hiện tại hắn có hơn tám nghìn linh thạch, muốn chuẩn bị cho việc Bàn Đào thụ Niết Bàn.

Lần này hắn không muốn trì hoãn, vì chỉ thiếu một bọt khí màu tím nữa thôi là có thể có được thần thông mới.

Năm nay lại có thêm một thần thông, thực lực cũng sẽ mạnh hơn một chút.

Chỉ là không biết là thần thông gì."Hai ngày nay ta còn nghe nói một chuyện." Liễu Tinh Thần có chút bất ngờ nói:"Nghe nói Bạch Dạ hướng Man Long phát động khiêu chiến.""Khiêu chiến?" Giang Hạo giật mình, nói:"Đệ tử đứng đầu sao?""Đúng." Liễu Tinh Thần gật đầu:"Chuyện hai ngày trước, đại khái không bao lâu nữa sẽ công bố.

Theo lý thuyết xác suất thành công của hắn vẫn không cao, không biết vì sao lại gấp gáp như vậy.

Nếu như hắn tấn thăng Nguyên Thần viên mãn, xác suất thành công sẽ cao hơn nhiều.

Đừng nói Nguyên Thần hậu kỳ, dù cho Nguyên Thần viên mãn, hắn cũng chưa chắc giữ vững được năm thứ hai khiêu chiến.

Chắc là muốn làm gì đó trong năm nay."

Tin tức này khiến Giang Hạo bất ngờ, hắn không nghĩ tới Bạch Dạ lại nhanh như vậy đã bắt đầu đuổi theo vị trí mười đệ tử đứng đầu.

Hắn còn tưởng rằng đối phương sẽ giống như hắn, trốn đi tăng tu vi trước rồi mới cố gắng tiến vào top đầu.

Hiện tại hành động quá nhanh, nhanh đến nỗi hắn còn chưa kịp chuẩn bị.

Bất kể là tu vi hay nguyền rủa, hắn đều không theo kịp."Là khi nào bắt đầu?" Giang Hạo hỏi.

Liễu Tinh Thần giải thích: "Khiêu chiến đệ tử đứng đầu, phải báo trước một năm.

Cho nên đến năm sau thời điểm này, mới là ngày bọn họ giao thủ.

Địa điểm do người khiêu chiến định, bất quá phải chờ một ngày trước khi giao đấu mới công bố."

Một năm sau? Giang Hạo lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Thời gian một năm, tuy tu vi hắn không đuổi kịp, nhưng có lẽ nguyền rủa có thể theo kịp.

Chỉ hy vọng có hiệu quả.

Ai làm thủ tịch, hắn cũng không mong là Bạch Dạ."Địa điểm do Bạch Dạ định, vậy có thể chuẩn bị chút trận pháp không?" Giang Hạo hỏi."Cũng không được." Liễu Tinh Thần lắc đầu:"Các trận pháp và cấm chế thông thường đều không thể bố trí.

Đương nhiên, nếu không bị phát hiện thì được."

Giang Hạo gật đầu, tương đối công bằng, cũng tương đối tự do.

Chỉ cần có năng lực gian lận là có thể gian lận.

Lại trò chuyện vài câu, Liễu Tinh Thần liền đi về hướng mỏ quặng:"Nếu không cần tìm sư đệ, vậy ta đi bận việc chính đây."

Giang Hạo chắp tay chào tạm biệt.

Còn việc chính của Liễu Tinh Thần, chẳng lẽ là đi xem náo nhiệt?

Hay là đi mỏ quặng tìm tàn hồn?

Hiện tại Liễu Tinh Thần cũng sắp đạt tới Nguyên Thần trung kỳ, không biết là muốn đoạt xá hai vị nữa sao?

Giang Hạo muốn xem xét một chút, cẩn thận theo dõi diễn biến cốt truyện.

Nhưng vừa lúc muốn gặp Trang Vu Chân, có lẽ cần xem xét.

Trong giây lát.

Tầng năm Vô Pháp Vô Thiên Tháp.

Phòng số một.

Nhìn Trang Vu Chân tàn tạ bên trong, Giang Hạo nhẹ gõ lên cột gỗ:"Còn tỉnh chứ?"

Lúc này Trang Vu Chân mới chậm rãi ngẩng đầu, xác định người đến, ánh mắt hắn sáng lên.

Tựa hồ đã đợi rất lâu."Xem ra ngươi rất muốn gặp ta." Giang Hạo bình thản nói."Tông môn ngươi không thông báo cho ngươi là ta muốn gặp ngươi sao?" Trang Vu Chân nhìn chằm chằm Giang Hạo hỏi.

Giang Hạo lắc đầu: "Không có."

Hắn thật sự không nhận được mệnh lệnh này.

Chắc là Trang Vu Chân bị lừa, chuyện này bình thường thôi.

Dù sao người một nhà trong tông môn sẽ chèn ép lẫn nhau, huống chi một tù nhân?"Các ngươi chẳng lẽ là Ma Môn?" Trang Vu Chân hỏi."Hả?" Giang Hạo có chút kinh ngạc nói:"Tiền bối không biết chúng ta là Ma Môn sao?"

Trang Vu Chân: "..."

Hắn thở dài một hơi:"Lúc đến ta chỉ biết các ngươi là tông môn tam lưu."

Tam lưu? Giang Hạo không đồng tình.

Thiên Âm tông dù không thuộc hàng đỉnh cấp, nhưng ít nhiều gì cũng được xếp vào hàng nhất lưu.

Ít nhất ở phía nam có thể coi là vậy.

Huyền Thiên tông, Lạc Hà tông thuộc hàng nhất lưu.

Trước đây Thiên Thanh Sơn cũng tính, nhưng sau khi bị Thiên Âm tông đánh bại, đại khái chỉ có thể xem là nhị lưu.

Cộng thêm việc bọn họ chia rẽ một đợt, có lẽ phải xuống nhị lưu.

Còn Hạo Thiên tông và Minh Nguyệt tông kia thì được xưng là Tiên môn thực thụ.

Gọi là đỉnh lưu có lẽ còn có chút coi thường bọn họ.

Bởi vì họ mạnh hơn Thiên Âm tông và Huyền Thiên tông không chỉ một chút.

Gộp lại cũng không đủ để họ đánh bằng một tay, Liễu Tinh Thần trước đó cũng từng nói vậy.

Bởi vậy có thể thấy họ mạnh thế nào."Tiền bối không đủ cẩn thận." Giang Hạo nói.

Không xác định tình hình, lại đột ngột xông vào.

Cuối cùng lâm vào cảnh này."Cẩn thận?" Trang Vu Chân ngẩng đầu dựa ra sau, châm biếm nói:"Ngươi vào nhà dân thường hái một đóa hoa, có cẩn thận không?"

Giang Hạo: "..."

Thật sự không quá để ý, xem ra phải lấy đó làm gương."Tiền bối ở phương bắc, làm sao biết ở phương nam có Thiên Hương đạo hoa?"

Thực ra hắn biết có liên quan đến Đan Nguyên, việc này thật sự không ảnh hưởng nhiều đến Thiên Âm tông.

Mấy người phương nam biết, hỏi han một chút sẽ có thể tìm ra nơi Thiên Hương đạo hoa ở.

Mà Giang Hạo là muốn tìm ra Đan Nguyên.

Một khi tìm được, liền có cơ hội chiếm được phiến đá của hắn, thậm chí biết được chủ nhân sau phiến đá.

Nếu không phải lo bị chủ nhân thực sự của phiến đá phát hiện, hắn đã muốn nhân lúc tụ hội đi dò xét Đan Nguyên bọn họ.

Có thể dò xét hay không vẫn là ẩn số, nhưng quan trọng là hắn không dám làm càn.

Bởi vì lần trước xem xét phiến đá, đã bị nhắc nhở là chủ nhân phía sau phiến đá lại vì một vài việc mà phát hiện ra bên này.

Người kiểu này đến Hồng Vũ Diệp đối phó cũng khó, hắn không dám manh động.

Đương nhiên, tiến vào phiến đá dù sao chỉ là một sợi ý thức, xác suất không thể phát động thần thông."Khó lắm sao? Tìm một người thần bí là được." Trang Vu Chân nói."Vậy liên lạc với người thần bí này bằng cách nào?" Giang Hạo hỏi."Ngươi nói cho ta trước, vì sao Thiên Hương đạo hoa lại trong tay ngươi?" Trang Vu Chân nhìn chằm chằm Giang Hạo."Không biết, việc này ngươi nên hỏi người cấp cao biết chuyện.

Ta chỉ là người làm theo lệnh." Giang Hạo lắc đầu nói.

Câu này không tính nói dối.

Hắn thấy Thiên Hương đạo hoa đưa vào tay hắn chỉ là để nhử mồi.

Thật hay giả hắn không biết.

Còn việc trồng ra được có lẽ chỉ là ngoài ý muốn."Ngươi còn biết gì?" Trang Vu Chân nhìn chằm chằm Giang Hạo hỏi."Ngươi là cái gì?" Giang Hạo hỏi lại."Ngươi biết ta là cái gì." Trang Vu Chân nói."Có thể nói cho ta biết, sau khi thi giới trở thành quen thuộc thì sẽ ra sao không?" Giang Hạo đổi chủ đề."Nhóc con, ngươi bất quá là Trúc Cơ hậu kỳ, phải biết toàn thịnh của ta một hơi đã có thể giết chết ngươi.

Nói cho ta biết ngươi còn biết gì?" Trang Vu Chân tựa hồ không nén được tức giận trong lòng."Xem ra ngươi không muốn trò chuyện với ta lắm." Giang Hạo nói."Ta trò chuyện với tổ tông nhà ngươi, nói cho ta biết rốt cuộc ngươi biết bao nhiêu, và biết tên này từ đâu?" Trang Vu Chân trợn mắt nhìn Giang Hạo.

Giang Hạo không giận, chỉ cảm thấy Trang Vu Chân bị giam ở đây nên tinh thần không ổn định.

Hắn bước lên một bước, vẫy vẫy tay thì thầm:"Đến đây, ta sẽ nói cho ngươi hai chữ.

Chờ ta nói xong ngươi sẽ tỉnh táo lại."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.