Theo thời gian trôi qua.
Mấy người khác mâu thuẫn đang không ngừng lớn thêm.
Dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ động thủ.
Giang Hạo ngồi tại trước linh điền, an tĩnh nhìn xem.
Thế nhưng sư tỷ đối diện hắn không biết là không để hắn vào mắt, hay là không quen nhìn hắn bình tĩnh hoà nhã.
Đến tháng thứ hai, nàng đổ nước vào Bạch Linh hoa, cuối cùng tới gần Minh Dương thảo của hắn.
Nếu cách xa một chút, Giang Hạo đương nhiên sẽ không để ý.
Nhưng Minh Dương hoa thuộc tính là hỏa, nước của Bạch Linh hoa tới gần sẽ ảnh hưởng lớn đến việc trưởng thành sau này của nó."Sư tỷ, nước của ngươi vượt quá giới hạn." Giang Hạo nhắc nhở."Chỉ đụng một chút thôi, không sao đâu, Minh Dương thảo không dễ hư như vậy đâu." Vạn Tích tùy ý nói."Sư tỷ, ngươi vi phạm không phải một chút." Giang Hạo đi vào ranh giới Minh Dương, chỉ vào ranh giới linh điền nói:"Đã vượt qua không ít rồi, đây là do ta lùi lại một chút, nếu không nước ngươi đổ đã tràn cả linh dược của ta."
Vạn Tích tiến tới nói:"Vậy ngươi chẳng phải bảo là có thể lùi lại sao?
Phía sau ngươi còn nhiều chỗ, lùi thêm chút nữa không phải tốt sao?""Vậy tại sao phải ta lùi mà không phải sư tỷ tưới bớt nước đi?" Giang Hạo hỏi."Ngươi xem những người khác cũng không có ý kiến gì, tại sao mỗi mình ngươi lại lắm ý kiến vậy? Mọi người đều như nhau, mỗi bên ngươi thì cái gì cũng không được." Vạn Tích chỉ vào những người khác nói.
Chợt nàng lại chỉ vào Bạch Linh hoa bên chỗ Giang Hạo:"Nước chỗ ngươi chẳng phải cũng muốn tưới bao nhiêu thì tưới hay sao?
Ta có nói không cho ngươi tưới đâu.""Sư tỷ ảnh hưởng đến Minh Dương hoa của ta." Giang Hạo nói."Thì ta không phải đang cẩn thận rồi sao? Ngươi còn muốn thế nào nữa?" Vạn Tích trừng mắt nhìn Giang Hạo.
Giang Hạo bình thản nhìn người trước mắt, nhất thời không rõ đối phương là bản tính như vậy hay là cố ý."Sư tỷ có thể mượn một bước nói chuyện không?""Mượn một bước nói chuyện cái gì? Có gì nói thẳng."
Lúc này Diệp San cũng cười nói:"Đúng đó, có gì nói thẳng, có linh thạch thì đưa đây.
Lén lút tính cái gì?"
Bọn hắn đã biết, lý do Giang Hạo được như thế có lẽ là do lần đầu gặp mặt vụng trộm cho linh thạch.
Giang Hạo đứng tại chỗ, nhìn những người xung quanh.
Chẳng biết từ khi nào, rõ ràng không làm gì bọn hắn, lại đắc tội với tất cả mọi người.
Bởi vì mình lần đầu tới đưa linh thạch?
Nên không hòa đồng?
Hay là do thiên phú mình không đủ nên không được bọn hắn chấp nhận?
Hắn không đi suy nghĩ sâu xa, mà là nhìn về phía sư tỷ Vạn Tích trước mặt, bình tĩnh nói:"Là hy vọng sư tỷ tưới ít nước thôi, đừng vượt quá giới hạn.""Ngươi có xong chưa vậy?" Vạn Tích trừng mắt nhìn Giang Hạo, nói:"Ta đã nói ta " Keng!
Lúc nàng còn đang nói, một thanh trường đao rời vỏ, lập tức chém qua.
Phập ~ Vạn Tích thậm chí không biết chuyện gì xảy ra, cổ liền bị máu tươi bắn ra, tiếp theo sau đó là cơn đau kéo đến.
Khi nàng định ra tay với Giang Hạo, một thanh trường thương kéo đến, xuyên qua bụng của nàng.
Khiến cả người nàng bay ngược ra ngoài.
Rầm một tiếng, nàng bị va mạnh xuống đất.
Lúc này, Giang Hạo tiến đến, một chân đạp lên ngực nàng, tầm mắt bình tĩnh, lời nói lạnh lùng:"Sư tỷ có thể tưới bớt chút nước không?"
Vạn Tích bưng cổ, giận dữ hét:"Giang Hạo, ngươi đây là muốn tàn sát đồng môn sao?
Có giỏi thì ngươi giết ta đi."
Nửa vầng trăng giơ lên, chém xuống cổ Vạn Tích.
Rắc!
Ầm!
Nửa vầng trăng chém xuống, nhưng không trúng người.
Là do pháp bảo hộ mệnh.
Vừa nãy dùng sức ở dưới chân đẩy người ra.
Ngẩng đầu lên nhìn, thấy Vạn Tích đang tựa vào gốc cây thở dốc.
Trong mắt nàng tràn đầy hoảng sợ và kinh hãi.
Vừa nãy Giang Hạo thực sự muốn giết nàng.
Nếu không nhờ pháp bảo hộ mệnh, nàng đã chết rồi.
Trong tông môn, ngay trước mắt mọi người lại có người điên cuồng như vậy sao?"Sư tỷ, cứu ta."
Vạn Tích hét lớn.
Lúc này những người khác mới hoàn hồn.
Giang Hạo vốn im hơi lặng tiếng, thế mà lại rút đao giết người.
Việc này khiến tất cả mọi người kinh ngạc, thậm chí rung động.
Diệp San giận dữ:"Ngươi dám cả gan tàn sát đồng môn? Ta nhất định đưa ngươi lên Chấp Pháp đường."
Khí tức Trúc Cơ viên mãn điên cuồng tuôn trào, lập tức xông về phía Giang Hạo.
Đối mặt với công kích Trúc Cơ viên mãn, Giang Hạo tránh né rồi đi thẳng ra phía sau nàng.
Một con dao găm xuất hiện trong tay hắn, sau đó Phập ~ Đâm vào cổ Diệp San.
Món ăn ngon, sư tỷ Trúc Cơ viên mãn, vậy mà không hề cảnh giác.
Như vậy cũng xứng được gọi là thiên tài sao?
Sau đó hắn thúc cùi chỏ đánh nát xương cổ của nàng, và dùng một chân giẫm đầu nàng vào trong đất.
Làm xong những việc này, hắn mới đi đến trước mặt Vạn Tích.
Thấy toàn bộ quá trình Vạn Tích không ngừng lui lại, kinh hãi như máu đang chảy khắp toàn thân.
E ngại mà tuyệt vọng.
Giang Hạo tiến tới gót chân nàng, gác dao lên cổ nàng, lạnh lùng nói:"Sư tỷ có thể tưới bớt nước không?""Có thể, có thể." Vạn Tích vội vàng gật đầu."Có thể không vi phạm nữa không?""Có thể, chắc chắn có thể.""Người khác đều được, riêng ta thì không thể chẳng lẽ sẽ ảnh hưởng đến sư tỷ sao?""Không ảnh hưởng, người khác là người khác, sư đệ là sư đệ, không giống nhau."
Giang Hạo thu đao, bình thản nói:"Vậy làm phiền sư tỷ.""Không phiền, không phiền." Vạn Tích ôm cổ và bụng, liều mạng lắc đầu.
Sau đó Giang Hạo đi tới chỗ Diệp San, nắm lấy nàng lật người lại, nhìn ánh mắt hoảng sợ và kinh hãi của nàng, lạnh lùng nói:"Sư tỷ thấy ta làm có hợp lý không?""Hợp, hợp lý." Diệp San lập tức trả lời."Vậy là tốt rồi." Giang Hạo gật đầu, sau đó trở về vị trí linh điền của mình tiếp tục tu luyện.
Lúc này mọi người phảng phất thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi chỉ trong tích tắc, bọn họ đã cảm nhận được áp lực vô cùng lớn.
Kẻ mà bọn họ luôn xem thường, thế mà lại giống như một ngọn núi đè ép bọn họ.
Chốc lát sau, hai sư tỷ Băng Nguyệt Cốc được cứu đi.
Những người khác an tĩnh ngồi tại trước linh điền, không còn ai dám tranh cãi.
Hoành Lưu Bộc Văn Khải nhìn Giang Hạo, trong mắt có chút phức tạp.
Không rõ vì sao đối phương có thể quyết đoán rút đao như vậy.
Đều là cùng giai, Giang Hạo không thể nhượng bộ.
Nếu không sẽ chỉ không dứt, vả lại thực lực hắn thể hiện ra không vượt qua Trúc Cơ hậu kỳ.
Là do hai người kia quá kém cỏi.
Vậy mà không hề có chút kinh nghiệm chiến đấu.
Đặc biệt là Diệp San, Trúc Cơ viên mãn chẳng khác nào cho không.
Bất quá chuyện này nhất định sẽ gây phiền toái.
Đối phương dù sao cũng là thiên tài, Băng Nguyệt Cốc có lẽ sẽ đến hỏi tội.
Nhưng bọn họ cũng không có bị hắn giết, vậy sẽ không đến mức vào Vô Pháp Vô Thiên Tháp.
Nhiều lắm thì bị khấu trừ tài nguyên và phạt linh thạch.
Tài nguyên hắn chưa từng nhận, linh thạch thì cũng đủ để nộp phạt.
Việc duy nhất cần chú ý là phản ứng của mấy người Băng Nguyệt Cốc, ví như sau khi sư tỷ Vân Nhược chết, luôn có người muốn báo thù.
Ba ngày sau.
Hàn Minh từ chỗ Mục Khởi biết được chuyện của Giang Hạo."Giang sư huynh Trúc Cơ hậu kỳ đánh bại Trúc Cơ viên mãn sao?""Ừ, nhưng chẳng qua là đánh bại Trúc Cơ viên mãn không biết động thủ thôi, hậu quả không nghiêm trọng lắm, thế nhưng Băng Nguyệt Cốc không ít Trúc Cơ hậu kỳ đã gửi thư khiêu chiến."
Nói xong Mục Khởi liền đưa ra mấy lá thư, có chút bất đắc dĩ.
Hàn Minh suy nghĩ hồi lâu, xin xem thư và địa chỉ của hai người kia.
Sau đó chặn hai người kia ở ngay lúc họ ra khỏi cửa.
Lúc này Vạn Tích và Diệp San vừa mới khôi phục vết thương, có chút không hiểu nhìn Hàn Minh."Đoạn Tình Nhai Hàn Minh, tu vi Trúc Cơ trung kỳ, muốn khiêu chiến sư tỷ Vạn Tích Trúc Cơ hậu kỳ."
Một lúc sau, Hàn Minh nói với vị sư tỷ đang chật vật dưới đất một cách khách sáo: "Sư tỷ nhận thua."
Hắn lấy thư khiêu chiến ra xem, định sẽ từng cái ứng chiến một lượt.
Mình còn chưa đánh bại được sư huynh, mấy người này đã muốn khiêu chiến rồi sao?
