Trong sơn cốc.
Bạch Dạ cứ như vậy nằm trên mặt đất, nguyền rủa trên người hắn đã không thể khống chế được.
Tu vi của hắn lung lay sắp đổ.
Đột nhiên một món pháp bảo bay tới, hóa thành một đạo ánh sáng che lấy thân thể của hắn."Thất bại rồi hả? Ta sớm đã nói với ngươi rồi, muốn trở thành thủ tịch không có đơn giản như vậy."
Một thiếu nữ từ đằng xa đi tới, chính là thủ tịch vị thứ năm, Diệp Nhã Tình."Theo lý thuyết lần này là ta ra tay kiểm nghiệm, vì tránh hiềm nghi mới để cho vị thứ sáu sư muội động thủ, nàng động thủ khá lịch sự, đổi lại năm vị trí đầu ngươi thương có thể không chỉ chừng này."
Diệp Nhã Tình đỡ Bạch Dạ lên, sau đó thở dài một tiếng:"Ta dẫn ngươi đi tìm sư phụ đi.""Đa tạ sư tỷ, bất quá ta cũng không lo ngại, thất bại thì thất bại, ta chấp nhận được.
Chẳng qua là có chuyện ta cần phải đi nghiệm chứng một chút." Bạch Dạ nói khẽ."Chuyện gì?" Diệp Nhã Tình tò mò."Là chuyện riêng của ta." Bạch Dạ thanh âm bình thản.
Tựa hồ thất bại với hắn mà nói cũng đã thành thói quen.
Chẳng qua là hắn rất tò mò, kẻ đã hạ nguyền rủa lên hắn rốt cuộc có phải đệ tử Đoạn Tình nhai hay không."Chờ ngươi thương thế tốt rồi hãy nói." Diệp Nhã Tình nói.
Bạch Dạ gật đầu.
Hiện tại hắn quả thực không thích hợp hành động.
Thêm hai ba tháng nữa, thương thế hẳn là có thể khỏi.
Vận khí tốt thì tu vi giữ được, vận khí không tốt thì lại tu luyện là được.—— —— Thủ tịch khiêu chiến thất bại.
Không những không có người trở thành thủ tịch, ngược lại khiến thủ tịch ban đầu không còn.
Bởi vì không có Man Long, những người khác cũng kích động dâng lên.
Chỉ cần ba năm sau trở thành thủ tịch, như vậy ít nhất có mười mấy năm cuộc sống an ổn.
Chờ Man Long khôi phục tư cách khiêu chiến, vậy thì chắc chắn sẽ khởi xướng khiêu chiến.
Khi đó vẫn không ai là đối thủ của Man Long.
Qua chuyện của Bạch Dạ và Man Long, Giang Hạo hiểu rõ thủ tịch cũng có thể mua được, bọn họ cũng thiếu đồ vật.
Chẳng qua là loại chuyện này đối với cả hai bên tựa hồ đều không tốt.
Bạch Dạ thất bại, Man Long bị trừng phạt.
Trong lúc nhất thời chỉ có thủ tịch vị trí thứ chín thành người thắng lớn nhất."Ta nhớ lần trước so tài cùng cảnh giới, sư đệ là hạng nhất mà?"
Trên đường Liễu Tinh Thần đột nhiên hỏi."Khi đó chẳng qua là các mạch phái ra hai người." Giang Hạo giải thích đơn giản.
Khi đó hắn quả thực được thứ nhất, theo lý thuyết ba năm sau cũng phải vậy.
Thế nhưng gần hai năm nay, hắn định đem tu vi đổi thành Trúc Cơ viên mãn.
Đến lúc đó nếu còn giành được thứ nhất, thì cũng có chút khoa trương.
Bất quá có thể xem tình huống mà quyết định, cần vị trí thứ nhất thì không thay đổi, không cần thì có thể đổi."Liễu sư huynh thì sao?" Giang Hạo hỏi."Ta hẳn là có nhiệm vụ trong người." Liễu Tinh Thần cười lắc đầu.
Là không đủ nhàm chán sao, Giang Hạo có suy đoán."Từ lúc sư đệ giết Vân Nhược sư muội đến nay cũng được năm sáu năm rồi nhỉ?" Liễu Tinh Thần đột nhiên hỏi."Ừm." Giang Hạo gật đầu."Đã nhiều năm như vậy, những người nhớ thương sư đệ dường như dần dần ít đi.
Trước đó Thiên Hoan các còn thù hằn sư đệ, hiện tại hình như đều không có thanh âm gì.
Bất quá vị kia của Thiên Hoan các vẫn luôn nhớ kỹ sư đệ.
Mị thể so với dự đoán khó tìm, đến nay cũng không có kết quả chính xác." Liễu Tinh Thần nói.
Vị kia của Thiên Hoan các.
Giang Hạo nhớ tới người dưới Vô Pháp Vô Thiên Tháp, chỉ liếc nhìn một chút mà đã cảm thấy áp lực vô cùng lớn.
Bất quá đối phương đã tước đoạt của hắn ba năm tài nguyên, ba năm này mình sống chỉ cần không quá tốt, hẳn là sẽ không bị nhớ tới.
Không rời tông môn là thuận tiện.
Lại trò chuyện một chút, Giang Hạo liền dự định trở về.
Chẳng qua là trước khi trở về, hắn giám định thử Liễu Tinh Thần.
【 Liễu Tinh Thần: Hạo Thiên tông chân truyền đệ tử, thiên sinh Long Sát Chi Khí. Nằm vùng Thiên Âm tông Chấp Pháp phong, bởi vì tiến vào mỏ quặng huyết trì, bị Huyết Ma trong ao để mắt tới, ẩn nấp trong máu, đang tiến hành thôn phệ đoạt xá. Chân Long tàn hồn cùng Đại Vu tàn hồn đang âm thầm vì nó mở đường, giúp Huyết Ma tìm hiểu địch tình. Mong chờ rất lâu, hắn đang xem Huyết Ma đoạt xá, chẳng qua là tiến độ vẫn chưa đủ nhanh, khiến hắn có chút thất vọng. Mấy lần tiếp xúc, hắn càng nhận thấy ngươi không đơn giản, đối với ngươi hứng thú càng lớn, chờ mong ngươi lần sau gây ra chút chuyện gì. 】 Giang Hạo: “…”
Chào tạm biệt Liễu Tinh Thần, hắn mặt không chút cảm xúc.
Lại thêm một kẻ nữa, lần này là ma.
Chân Long, Đại Vu, Ma tộc.
Xét về mặt danh nghĩa, đây cũng là ba vị đại năng thời viễn cổ.
Thế nhưng hai vị trước đều không có kết quả tốt, lần này Huyết Ma hẳn là cũng vậy.
Đợi đến khi hắn bị cắn một cái, sẽ là ngày Tam cự đầu gặp mặt, khi đó cũng là lúc ba người hợp sức phản kháng.
Chẳng qua là cắn thêm một cái, Liễu Tinh Thần liền sắp tiến vào Nguyên Thần trung kỳ.
Kẻ địch của những người này lại mạnh thêm một chút.
Rốt cuộc ai thắng ai thua cũng khó đoán trước.
Chẳng qua là nguy hiểm như vậy khi bị đoạt xác, Liễu Tinh Thần thật sự không lo lắng chút nào sao?
Giang Hạo tự đặt mình vào suy nghĩ một chút, nếu là hắn, tuyệt đối sẽ không lưu chút sức nào mà đả kích những tàn hồn này.
Để bọn chúng hoàn toàn tan biến.
Như vậy sẽ bảo đảm được an toàn cho bản thân.
Giang Hạo rất tò mò, Liễu Tinh Thần ở Hạo Thiên tông, là có địa vị thế nào.
Nhưng mà đã được gọi là tiên môn mạnh nhất, chất lượng đệ tử cũng hẳn là cao nhất.
Nếu như cũng có thủ tịch đệ tử, không biết so với Thiên Âm tông thì mạnh hơn bao nhiêu.
Trở lại Linh Dược viên, những bọt khí bên trong liền lao tới.
【 lực lượng +1 】 【 tinh thần +1 】 【 Linh Kiếm +1 】 Khi những bọt khí dung nhập, hắn vẫn có thể cảm nhận tinh thần và lực lượng được tăng lên.
Chỉ vừa mới đến, liền thấy Diệu Thính Liên sư tỷ mang theo hai người đến.
Một nam một nữ, mặc quần áo trang sức màu đen, trên người khí tức đều vô cùng mạnh mẽ.
Nam là một gã đại hán trọc đầu, Nguyên Thần trung kỳ.
Nữ lạnh lùng cao ngạo, giống như một đóa băng hoa, Nguyên thần sơ kỳ.
Khí tức trên người bọn họ, Giang Hạo đã từng thấy ở thi thể của Trang Vu Chân.
Người của Thi Thần tông?
Giang Hạo thoáng chốc nhớ tới lời Liễu Tinh Thần, người Thi Thần tông muốn hợp tác với chúng ta.
Bây giờ xem ra là thật.
Bất quá hai người này biểu hiện ra chỉ có tu vi Kim Đan trung kỳ."Sư đệ." Diệu Thính Liên đi tới, giới thiệu:"Hai vị này là đệ tử của đại tông môn phương bắc, muốn đến xem Linh Dược viên của chúng ta, cùng nơi trồng hoa thi thần.
Vì các sư huynh sư tỷ đều đang bận, sư phụ nói để ngươi giới thiệu trước cho bọn họ.
Ta còn phải trao đổi hoa thi thần với mấy người, nên không tiếp được."
Lời vừa nói xong, Giang Hạo đã thấy Diệu sư tỷ rời đi.
Giang Hạo có chút kinh ngạc, chính mình chỉ là một Trúc Cơ hậu kỳ, đi dẫn hai người Nguyên Thần sao?
Cho dù bọn họ thật chỉ là Kim Đan, làm vậy cũng có chút thất lễ."Chào hai vị tiền bối." Giang Hạo khách khí nói:"Vãn bối Giang Hạo, có gì cần cứ nói.""Tiền bối thì không đến mức, chúng ta đạo hữu gặp mặt là tốt rồi, ta là Cố Thành, vị bên cạnh là sư muội ta Phương Cẩm." Gã đại hán trọc đầu Cố Thành từ tốn mở miệng."Vậy ta mạo muội gọi Cố đạo hữu, Phương tiên tử." Giang Hạo khiêm tốn nói."Một Trúc Cơ trông coi vườn linh dược? Ngươi hiểu rõ về linh dược lắm sao?" Phương Cẩm lạnh giọng hỏi."Một chút." Giang Hạo nhỏ giọng đáp.
Sau đó Giang Hạo dẫn bọn họ đi quan sát Linh Dược viên.
Mỗi nơi đều xem qua một chút.
Trên đường đi Giang Hạo thỉnh thoảng sẽ liếc nhìn bọn họ, không ngoài dự đoán, trong mắt cả hai đều mang theo một tia khinh thường.
Nơi này đối với bọn họ mà nói, tựa như một vùng đất hoang ở nông thôn."Chỉ vậy thôi?" Phương Cẩm hỏi.
Giang Hạo khẽ mỉm cười nói:"Để tiên tử chê cười.""Ngươi vẫn nên gọi ta là tiền bối đi." Phương Cẩm bình thản nói.
