Nghe vậy, Giang Hạo quay đầu nhìn lại phía sau.
Thấy rõ người vừa tới, hắn nhíu mày.
Một nam một nữ, nam tu vi Nguyên Thần viên mãn, khí tức dao động mạnh mẽ, căn cơ không vững chắc.
Có lẽ là vừa mới thăng cấp.
Nữ tu vi Nguyên Thần hậu kỳ, khí tức dao động ổn định, hẳn là đã ở Nguyên Thần hậu kỳ một thời gian dài.
Hai người đều mạnh mẽ, không phải Kim Đan có thể đối kháng, chẳng trách năm người kia muốn chạy vào.
Hắn cũng không muốn đối địch."Hai vị tiền bối có việc gì không?" Giang Hạo cung kính hỏi."Muốn mượn linh thạch." Diệp Lạc cười nói:"Tiểu hữu có bao nhiêu linh thạch?""Một ngàn năm trăm." Giang Hạo cung kính trả lời."Hơi ít a." Diệp Lạc tiếc nuối nói:"Chúng ta muốn mượn một vạn năm, không biết ngươi có không?
Nếu không có, chúng ta sẽ tự mình xem xét?"
Giang Hạo nhíu mày, lúc này hắn đột nhiên cảm thấy sách trong pháp bảo trữ vật có phản ứng.
Là sách của Tuyết Nguyệt tiên tử.
Điều này khiến Giang Hạo hơi kinh ngạc.
Hắn nhìn nữ tử xinh đẹp trước mắt, thấy thế nào cũng không thể liên tưởng nàng với người trong sách."Tiền bối là người của Thiên Vũ tông?"
Nghe vậy, Diệp Lạc và Mạc Thiên đều kinh ngạc."Tiểu hữu làm sao biết được?" Diệp Lạc hỏi."Tiền bối là Diệp Lạc tiên tử?" Giang Hạo lại hỏi.
Lần này Diệp Lạc nhíu mày.
Nhất thời không hiểu đối phương làm sao biết.
Bất quá chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ, bọn họ không lo lắng gì."Xem ra là vậy rồi." Giang Hạo có chút hiếu kỳ nói:"Không biết tiền bối có nhớ Tuyết Nguyệt không?""Tuyết Nguyệt?" Diệp Lạc có chút bất ngờ, sau đó gật đầu cười nói:"Nhớ, Tuyết sư muội xinh đẹp như hoa, là cao lãnh tiên tử của tông môn, trong lòng mọi người đều ngưỡng mộ.
Ta nhớ có một người, dù chết cũng muốn lấy được Tuyết sư muội.
Khi đó Tuyết sư muội còn nhỏ, ta cảm thấy người kia có lòng như vậy, nhất định sẽ đối xử tốt với Tuyết sư muội.
Ta liền âm thầm giúp một tay, để bọn họ có quan hệ vợ chồng, như vậy sẽ thành thần tiên quyến lữ.
Đáng tiếc sư muội không nể tình, giết người kia.
Thân thể trong sạch cứ như vậy không còn, người khác cũng không biết.
Mạc Thiên sư huynh cũng bị qua đúng không? Khi đó ta nhớ ngươi còn đặc biệt bắt nàng, cùng nhau 'cộng độ lương tiêu'."
Diệp Lạc nhìn Mạc Thiên hỏi.
Lúc này vẻ mặt Mạc Thiên âm trầm, không lên tiếng.
Giang Hạo nghe vậy, nghĩ thầm thật trùng hợp hai người đều đến rồi."Tiểu đạo hữu cũng không phải định có được Tuyết Nguyệt sư muội chứ? Ta khuyên ngươi nên đổi đi, nàng đã bị đám thiên tài của tông môn ta 'chơi' qua rồi, không còn trong sạch.
Không giữ mình trong sạch." Diệp Lạc tiên tử lắc đầu thở dài."Không có." Giang Hạo lắc đầu:"Ta chỉ tò mò hỏi thôi, cũng không quen biết nàng.""Vậy à." Diệp Lạc tiên tử cũng không nói thêm, mà chỉ nói:"Vậy chúng ta bàn về chuyện mượn linh thạch, chúng ta muốn mượn một vạn năm, đạo hữu có không?""Có, tổng cộng có ba vạn, không biết khi nào tiền bối trả?" Giang Hạo hỏi.
Hả?
Hai người kinh ngạc, vậy mà nhiều vậy sao?
Một Trúc Cơ hậu kỳ lại có nhiều linh thạch hơn cả bọn họ.
Không phải nói bọn họ nghèo, mà là tốn linh thạch quá nhiều, pháp bảo, đan dược, phù triện, cùng nhiều thứ khác, đều cần và rất đắt.
Tu vi càng cao càng tốn kém, dựa vào việc kiếm chác bình thường thì chắc chắn không đủ."Trả chắc chắn là sẽ trả, trễ một chút thì cũng không sao đâu nhỉ?" Diệp Lạc tiên tử cười nói:"Dù sao ngươi có nhiều linh thạch như vậy, chúng ta không trả cũng chẳng sao. Có đúng không?""Được rồi, đừng đùa nữa, xem thử hắn có bao nhiêu linh thạch.
Nếu nhiều như vậy thật thì phải tìm năm người kia đã." Mạc Thiên nói xong liền muốn động thủ."Chờ một chút." Giang Hạo gọi đối phương dừng lại:"Ta còn một câu hỏi cuối cùng, Thiên Vũ tông có phải là Ma môn không?""Cái này..." Diệp Lạc vừa muốn mở miệng, đột nhiên cảm thấy một đợt công kích sắc bén.
Giang Hạo chẳng biết đã biến mất khỏi vị trí ban đầu từ lúc nào.
Mạc Thiên phản ứng cực nhanh, trực tiếp tấn công về phía sau.
Lực lượng của Nguyên Thần viên mãn được phát ra.
Ầm ầm!
Một đạo ánh đao chém phá công kích của hắn, dư chấn của ánh đao đánh lùi hắn.
Mạc Thiên kinh hãi.
Chưa kịp nhìn xem người động thủ là ai thì lại có thêm một đạo ánh đao mang theo khí thế lớn mạnh trấn áp tới.
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, huy động toàn bộ sức mạnh mong muốn chống cự.
Nhưng hắn phát hiện bản thân chậm chạp, không thể thi pháp.
Lúc này hắn mới phát hiện cánh tay mình đã bị chém lìa từ lúc nào.
Phập!
Một thanh đao màu bạc trắng đâm vào cơ thể hắn.
Ngay sau đó, một sức mạnh khủng khiếp bắt đầu khuấy đảo bên trong, phá hủy sinh cơ của hắn.
Hắn cắn răng, phun ra một ngụm máu tươi, giận dữ nói:"Ngươi dám!"
Ầm ầm!
Hắn đốt cháy bản thân, một nguồn sức mạnh cực kỳ cường đại bùng nổ, nhưng một đạo ánh trăng vụt qua trước mắt hắn.
Ánh trăng mang theo tử khí, chợt tầm nhìn của hắn bắt đầu chao đảo.
Lần này hắn cuối cùng thấy được người động thủ, nhưng không thể tin được.
Người giết hắn lại là tên Trúc Cơ hậu kỳ vừa rồi.
Diệp Lạc kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, dưới mắt nàng, Mạc Thiên sư huynh bị chém đầu chỉ bằng một đao.
Tốc độ nhanh đến không tưởng.
Không hề có chút trở ngại.
Lúc này nàng phát hiện ánh mắt đối phương nhìn nàng.
Bình tĩnh, lạnh lùng."Ta coi trọng linh thạch." Giang Hạo rút Thiên Đao từ trên người Mạc Thiên, nhìn nữ tử trước mắt."Ta, ta không nói không trả mà." Diệp Lạc kinh hãi lùi lại."Không sao." Giang Hạo rộng rãi nói:"Kiếp sau cẩn thận hơn nhé."
Diệp Lạc kinh hoảng mở ra pháp bảo hộ mệnh, bay lên trời, định tẩu thoát.
Giang Hạo cầm Thiên Đao, vận chuyển tử khí.
Đột nhiên một bước tiến lên.
Thiên Đao Đệ Tam Thức, Lưu Tinh.
Vèo một tiếng.
Giang Hạo giống như một ngôi sao băng biến mất tại chỗ, ngôi sao băng như ánh sáng xẹt qua Diệp Lạc tiên tử.
Trong nháy mắt, phòng ngự tan rã, pháp bảo vỡ nát.
Sinh cơ của Diệp Lạc tiên tử trở nên yếu ớt.
Phịch một tiếng, thân thể nàng rơi xuống đất.
Giang Hạo hạ xuống bên cạnh nàng, nghe thấy nàng lẩm bẩm:"Đừng, đừng giết..."
Phập!
Thêm hai đao nữa.
Đối phương im bặt.
Đặt hai cái xác chung một chỗ, Giang Hạo lấy quyển sách kia ra, ngay lập tức ném lên xác chết.
Xoẹt!
Đột nhiên sách hóa thành ngọn lửa bắt đầu bùng cháy, ngọn lửa bao bọc hai bộ xác.
Ngọn lửa hừng hực, như muốn đốt cháy tất cả.
Đó là một loại hận thù tột cùng.
Khi lửa tắt, mặt đất chỉ còn một đống tro tàn.
Như vậy, Giang Hạo cũng an lòng.
Giết lẫn nhau không phải ý của hắn mà đến từ sách.
Ân oán ba người coi như kết thúc.
Sau khi đơn giản xử lý, Giang Hạo mới thở phào nhẹ nhõm."May mà gặp phải là Nguyên Thần viên mãn vừa mới thăng cấp, nếu không thì phải tìm cách khác."
Sau khi hồi phục nửa ngày, Giang Hạo lại một lần nữa trở lại trạng thái đỉnh phong.
Lúc này hắn mới lấy trữ vật pháp bảo của hai người ra."Một Nguyên Thần viên mãn, một Nguyên Thần hậu kỳ, chắc phải có không ít linh thạch chứ?"
Đặc biệt bọn họ còn tới vay tiền, hẳn là chỗ khác cũng nên để dành chứ.
Giang Hạo đầu tiên xem đồ của Nguyên Thần hậu kỳ.
Trong giây lát, sắc mặt hắn trầm xuống, sau đó hắn lại xem đồ của Nguyên Thần viên mãn.
Lần này vẻ mặt trực tiếp đen lại.
Quả thật thất vọng.
Những người đến chỗ này, thân phận và địa vị đều không tệ, sao lại nghèo thế này?
Hai người cộng lại có ba ngàn linh thạch?
Hai ngàn là của Nguyên Thần hậu kỳ, Nguyên Thần viên mãn không được một ngàn.
Linh thạch của bọn chúng đâu?
