Giang Hạo tự nhiên lo lắng náo động.
Thân ở Ma Môn, không được coi trọng lại mang bí mật, nếu như đủ mạnh thì còn dễ nói, đằng này hết lần này tới lần khác lại rất nhỏ yếu.
Hắn thiếu chính là thời gian, cho nên an ổn tu luyện là điều muốn nhất.
So tài thắng bại không tính là gì.
Có thể những điều này không đủ để nói với người ngoài. Chỉ có thể trái lương tâm nói:"Vì tiền bối trồng hoa, không dám quá nổi bật."
Hồng Vũ Diệp cười ha ha, bình tĩnh mở miệng:"Tu vi của ngươi thế nào rồi?""Trúc Cơ trung kỳ." Giang Hạo trả lời.
Nghe vậy, Hồng Vũ Diệp đi về phía nơi hẻo lánh, thuận thế nói:"Ta còn tưởng rằng ngươi là một người thành thật nhát gan, hiện tại xem ra không phải.
Người tốt nói dối cũng sẽ không thản nhiên như ngươi."
Giang Hạo thuận theo im lặng, hắn không biết đối phương có đang cố ý dò xét hay không.
Đối mặt với lão quái vật cấp bậc này, im lặng là biện pháp tốt nhất.
Lúc này Hồng Vũ Diệp quay đầu nhìn Giang Hạo:"Cho ngươi thêm một cơ hội, nói cho ta biết tu vi của ngươi là gì.""Trúc Cơ trung kỳ." Giang Hạo không hề do dự, trả lời giống như trước.
Hô!
Hồng Vũ Diệp nhướng mày, một luồng lực vô hình như cuồng phong gào thét, oanh kích về phía Giang Hạo.
Ầm!
Dưới lực lượng cường đại, Giang Hạo trực tiếp đụng vào tường, Trúc Cơ viên mãn hoàn toàn không thể chống cự một chút nào.
Trong nhất thời hắn rất tò mò, nữ nhân này rốt cuộc là tu vi gì.
Hồng Vũ Diệp hừ lạnh một tiếng:"Vậy coi như ngươi là Trúc Cơ trung kỳ đi."
Giang Hạo thở ra một hơi, tò mò không biết đối phương có nhìn ra tu vi thật sự của hắn hay không."Ngươi luyện đao?" Hồng Vũ Diệp rút Ám Ảnh đao ra hỏi."Là có ý định đó." Giang Hạo gật đầu.
Về sau hắn quả thực muốn chủ tu đao pháp."Ta gặp không ít người, bọn hắn đều tu kiếm." Hồng Vũ Diệp bình tĩnh nhìn Giang Hạo:"Ngươi không tu kiếm sao?""Không tu." Giang Hạo lắc đầu."Vì sao?" Hồng Vũ Diệp thuận miệng hỏi."Ta là đệ tử Ma môn, tu kiếm dễ khiến người khác liên tưởng đến đệ tử Tiên môn.
Cho nên định pháp bảo trên đao là tốt nhất." Giang Hạo đáp.
Nói đến Tiên môn hắn thường nghĩ tới những người áo trắng bồng bềnh, tay cầm trường kiếm.
Pháp bảo Ma Môn thì thiên kì bách quái, có kiếm cũng là ma kiếm.
Nghe vậy, Hồng Vũ Diệp cười lạnh một tiếng, đi vào phòng ngồi bên cạnh bàn nói:"Ngươi ở Thiên Âm tông không được coi trọng à?"
Giang Hạo cũng đi theo vào, cúi đầu không nói gì.
Xác thực không được coi trọng, nhưng hắn không để ý.
Ít nhất hiện tại tình cảnh còn chưa có gì trở ngại.
Đến mức Thiên Hoan các...
Có một ngày mình vượt qua bọn họ, nhất định sẽ đến đó một chuyến.
Thấy Giang Hạo từ chối cho ý kiến, Hồng Vũ Diệp tiếp tục nói:"Đã không có pháp bảo lợi hại, cũng không có thuật pháp lợi hại.""Pháp bảo lợi hại vẫn có." Giang Hạo phản bác một câu.
Hắn chỉ là có Cửu Thiên hộ giáp trên người, vật này tuy chỉ là pháp bảo Trúc Cơ, nhưng thực chất là bộ.
Chờ tập hợp đủ thì chắc là một món pháp bảo vô cùng lợi hại.
Hồng Vũ Diệp nhìn chằm chằm Giang Hạo một lúc, sau đó không nói đến chuyện pháp bảo nữa:"Ta ở đây có một môn đao pháp, ngươi muốn không?""Tiền bối có điều kiện gì?" Giang Hạo tò mò hỏi, cho không là không thể nào."Ngươi không phải muốn cùng người luận bàn?
Thắng được hắn ta sẽ cho ngươi đao pháp." Hồng Vũ Diệp trêu tức nhìn Giang Hạo.
Nghe vậy, Giang Hạo không vội đáp lời.
Hắn đang cân nhắc được mất.
Thắng Hàn Minh sẽ mang đến ảnh hưởng gì?
Về sau nhất định sẽ bị đối phương quấn lấy, thậm chí dẫn đến nghi ngờ.
Nhưng cũng không phải không thể giải thích, trong động ma có rất nhiều cơ duyên, mình vào đây hơn hai tháng, đạt được cơ duyên không phải là hiếm.
Nhưng sư phụ có tin hay không?
Có nhất định nguy hiểm.
Vậy bỏ qua đao pháp mà nữ nhân này cho sao?
Đồ đối phương cho hẳn là không kém, nhất là cuốn bí tịch vô danh kia, Thiên Âm tông tuyệt đối không có.
Một lát sau hắn quyết định.
Ngày mai thắng luận bàn, sau đó nhận đao pháp, tất cả đổ lên trên người Ma Quật."Được." Giang Hạo gật đầu đồng ý.
Đao pháp tốt không biết đến bao giờ hắn mới có được.
Thuật pháp trong Hồng Mông tâm kinh, hắn một cái cũng không thể học.
Nhặt bọt khí thì không nhặt được cái nào màu tím trở lên, trừ khi lại có một hạt giống Thiên Hương đạo hoa.
Nhưng điều này xem ra không thể xảy ra.
Vậy chỉ có thể nắm bắt cơ hội này."Ngươi cũng rất quyết đoán." Hồng Vũ Diệp cảm thấy không thú vị, sau đó ném một quyển sách ra, rồi như một cơn gió đi ra khỏi phòng."Lần sau ta đến nếu còn thấy Thiên Hương đạo hoa không phát triển chút nào, ta sẽ hỏi tội ngươi."
Vừa dứt lời, Hồng Vũ Diệp đã hoàn toàn không thấy tăm hơi.
Giang Hạo không dám chần chừ, cúi đầu cung tiễn.
Một lát sau mới nhìn đến quyển sách trên tay.
Trên đó bất ngờ viết tên sách 《 Thiên Đao thất thức 》.
Không vội xem, hắn liếc nhìn một góc sân nhỏ, phát hiện chỗ lẽ ra cắm Ám Ảnh đao thì lại trống không."Nữ nhân này thế mà tiện tay lấy đao của ta đi?"
Giang Hạo cảm thấy khó tin, đối phương mà lại làm loại chuyện này.
Lắc đầu hắn không nghĩ nhiều nữa, mà mở 《 Thiên Đao thất thức 》 ra ra sức học.
Nhưng mà quyển sách này trúc trắc khó hiểu, xem rất lâu, ngoài cái tên ra, hắn chẳng thấy gì cả."Độ khó này còn cao hơn Ma Âm trảm không biết bao nhiêu, thức thứ nhất chỉ biết mỗi tên."
Thiên Đao thức thứ nhất: Trảm Nguyệt.
Thở ra một hơi, Giang Hạo dự định tối nay về mở không minh tịnh tâm ra ngộ.
Hôm nay đi đến Linh Dược viên trước, tiện thể đi bán phù lục.......
Hàn Minh trở lại nơi ở, đang mong đợi ngày mai luận bàn.
Hắn và Giang Hạo tuổi tác tương đương, nên rất muốn hơn Giang Hạo một bậc.
Dù sao mình là chân truyền, đối phương chỉ là nội môn.
Chỉ cần thắng đối phương, mình dù có gọi đối phương sư đệ cũng không ai quản.
Ma Môn, nào có nhiều quy củ đến vậy.
Chỉ cần không phải tàn sát đồng môn, hoặc đánh nhau gây rối, thì cũng không sao.
