Dưới ánh trăng, Tiểu Li bắt đầu hái táo trắng.
Hái được quả thứ nhất liền thả vào miệng, tay còn lại thì chộp lấy.
Mỗi khi hái, nàng liền nhớ tới lúc A Bà bọn hắn còn ở đây, khi đó nàng muốn hái đều sẽ vụng trộm nhìn về phía bọn họ.
Có khi không cho nàng hái.
A Bà sẽ nói: Còn chưa quen, ăn sẽ đau bụng, A Công thì khác, sẽ lén lút đến sau lưng nàng, hỏi nàng đang làm gì.
Lão nhân hay hù dọa nàng.
Nghĩ tới đây, Tiểu Li liền ôm trái táo trắng mà khổ sở."Sao không hái tiếp?" Đột nhiên có tiếng nói từ phía sau vang lên.
Tiểu Li giật mình, táo trắng trong tay rơi tán loạn ra, muốn nhặt lên lại càng làm cho nhiều quả táo rớt xuống hơn.
Tay chân luống cuống, không giữ lại được quả nào.
Lúc này nàng mới đột ngột quay đầu nhìn về phía sau lưng, phát hiện một bóng hình đỏ trắng chẳng biết từ lúc nào xuất hiện bên cạnh nàng.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt xinh đẹp của nàng làm người ta rung động.
Đẹp tựa như khung cảnh nơi này."Đẹp quá." Tiểu Li kinh ngạc nói.
Hồng Vũ Diệp nhìn Tiểu Li không cảm xúc nói:"Ngươi tên là Tiểu Ly?""Ngươi biết ta?" Tiểu Li ngồi xuống nhặt táo trắng.
Một quả táo rơi xuống dưới chân Hồng Vũ Diệp, nàng cũng cúi người nhặt lên.
Xoa xoa nó rồi hỏi người trước mặt có muốn ăn không.
Thấy vậy, Hồng Vũ Diệp cầm lấy quả táo, nhưng không ăn."Cây táo này là của ngươi?" Nàng hỏi."Là A Công A Bà để lại cho ta." Tiểu Li vẻ mặt ảm đạm nói.
Hồng Vũ Diệp nhìn trái táo trắng, nhẹ nhàng xoa nó, thuận miệng hỏi: "Ngươi đi theo bọn họ từ khi nào?""Từ khi nào? Ta có ký ức liền đã ở cùng A Công A Bà rồi mà." Nói rồi Tiểu Li liền nghiêng đầu ngửi xung quanh Hồng Vũ Diệp mấy cái.
Nàng nhìn người trước mắt, hiếu kỳ hỏi:"Có phải ngươi là sư tỷ không? Có điều trước kia sao ta chưa từng thấy ngươi?"
Hồng Vũ Diệp buồn cười: "Vì sao ngươi lại từng gặp ta?""Bởi vì..." Tiểu Li lại hít hà, sau đó nói:"Ta cảm thấy ngươi chắc chắn quen biết Giang sư huynh.""Quan hệ của ngươi với hắn rất tốt?" Hồng Vũ Diệp cũng không ngạc nhiên, chỉ là mở miệng hỏi dò."Đúng vậy." Tiểu Li cười nói:"Bây giờ Giang sư huynh là huynh trưởng của Tiểu Li."
Hồng Vũ Diệp im lặng, ánh mắt đặt lên người thiếu nữ trước mặt, chợt một viên thuốc xuất hiện trong tay."Thử xem cái này.""Đây là gì?"
Tiểu Li nghi hoặc."Xích Vũ thần đan." Hồng Vũ Diệp nói.
Tiểu Li không hiểu đây là cái gì, nhưng cũng không nghĩ nhiều, liền cầm lên bỏ vào miệng.
Cắn hai cái, có chút mừng rỡ:"Trong veo, ngọt ngào."
Rất nhanh Tiểu Li liền nuốt viên đan dược vào.
Bên cạnh, Hồng Vũ Diệp một mực quan sát, dường như muốn nhìn rõ sự thay đổi.
Một lúc sau, nàng mới hỏi:"Nuốt vào có cảm giác gì không?"
Tiểu Li nhíu mày, nói:"Cảm giác có thứ gì đó chạy lung tung trong người, không bắt được.""Lại đây." Hồng Vũ Diệp khẽ nói.
Tiểu Li bước tới, một ngón tay mảnh khảnh vẽ lên người nàng, khiến nàng có chút ngứa.
Rụt cổ cười ra tiếng.
Lúc này, một bàn tay vỗ nhẹ lên người nàng, trong nháy mắt nàng cảm thấy những thứ lung tung kia đã biến mất.
Lập tức thấy thoải mái dễ chịu.
Nàng nhìn xung quanh, cảm thấy có chút kỳ lạ.
Hồng Vũ Diệp suy tư, tựa như đang nghĩ gì đó.
Cuối cùng khẽ lắc đầu, có vẻ như không tìm thấy đáp án.
Sau đó nàng liền quay người muốn rời đi.
Nhưng vừa mới quay đi, Tiểu Li lại đột ngột nắm lấy tay nàng, tựa hồ không cho nàng đi."Hửm?" Hồng Vũ Diệp quay đầu nhìn lại.
Tiểu Li có chút sợ sệt, vội buông tay ra.
Thấy người trước mắt nhìn sang, nàng luống cuống, hoảng hốt đưa trái táo trắng tới:"Mời, mời ngươi ăn."
Nhìn thiếu nữ trước mặt, ánh mắt Hồng Vũ Diệp trở nên sâu thẳm.
Nàng nhận lấy một quả táo trắng, bình tĩnh nói:"Ngươi bao nhiêu tuổi?""Mười sáu." Tiểu Li trả lời."Tu vi gì?""Luyện Khí tầng bảy, cũng sắp Luyện Khí tầng tám rồi.""Ngươi biết nói dối không?""Hả?" Tiểu Li nghi hoặc: "A Bà nói nói dối không phải là trẻ ngoan, mà lại thỏ cũng không nói dối, nó còn nói làm người phải thật thà, nó dùng lòng thành kết bạn, tất cả bạn bè trên đường đều quý mến nó."
Hồng Vũ Diệp nhìn thiếu nữ trước mặt, trong mắt có chút quái dị."Ngươi đến đây bằng cách nào?" Nàng hỏi.
Tiểu Li bắt đầu kể lại chuyện của mình, nàng có chút hưng phấn, rồi cứ thế kể đến nửa đêm.
Đến khi ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, nàng tỉnh lại ở dưới gốc cây táo.
Nhìn quanh không thấy sư tỷ áo đỏ đâu.
Điều này khiến nàng hơi nghi hoặc, khi đang cố suy nghĩ thì đột nhiên bụng kêu lên.
Sau đó nàng liền bỏ chuyện này ra sau đầu, chạy tới quán cơm.—— Bảy ngày sau.
Giữa trưa.
Giang Hạo đang xử lý linh dược trong Linh Dược viên.
Chuyện Mục Khâu đã qua, nhưng chuyện hải ngoại vẫn chưa kết thúc.
Những người khác vẫn còn đang nhớ thương Thiên Cực Ách Vận Châu.
Tuy không có thấy Ách Vận thể nào, nhưng vẫn không thể không đề phòng.
Thiên Âm tông vẫn còn một số người đang truy xét người hải ngoại, và cả những người còn sót lại của Thiên Thánh giáo.
Chính là muốn bóp chết nguy hiểm.
Phần lớn thông tin này là do Liễu Tinh Thần kể cho hắn biết.
Nhưng vì Minh Nguyệt tông đến, tông môn cũng không thể làm ồn ào chuyện này lên.
Cần phải ứng phó với cường giả Minh Nguyệt tông.
Nhỡ đâu đối phương ra tay, hậu quả khó lường.
Mà mấy ngày nay Hàn Minh và những người khác đang chuẩn bị cho yêu cầu luận bàn của Minh Nguyệt tông.
Nhưng điều làm mọi người bất ngờ nhất là người động thủ lại là đại nhân vật của Minh Nguyệt tông, Tự Bạch.
Nghe nói hắn muốn áp chế tu vi, đánh với tất cả mọi người.
Nhất thời tông môn cảm thấy đối phương có hơi khi dễ người.
Chẳng phải là đang để bọn họ chịu nhục sao?
Nhưng dù thế nào, Hàn Minh vẫn chưa từng lơ là, hắn gần như ngày nào cũng đến chỗ sư phụ.
Chính là để bản thân mạnh hơn.
Có thể nói trong Trúc Cơ, không ai nỗ lực bằng Hàn Minh.
Hắn có thiên phú cao hơn người khác, cơ duyên so với người khác nhiều hơn, nhưng vẫn còn cố gắng hơn người khác.
Không có lý do gì người khác đuổi kịp hắn.
Hắn cho rằng, Giang Hạo chỉ là dựa vào tu vi cao hơn, ăn hiếp hắn mà thôi.
Đợi khi hắn Trúc Cơ viên mãn, sẽ là lúc Giang Hạo thất bại.
Sự tự tin của Hàn Minh, Giang Hạo thường xuyên thấy.
Thi thoảng hắn lại đến nói với hắn rằng, sư huynh chỉ biết trốn trong Linh Dược viên, sớm muộn cũng sẽ bị vượt qua.
Về chuyện này, Giang Hạo chỉ khen Hàn sư đệ hai câu, để hắn càng nỗ lực tu luyện hơn.
Nhưng việc Tự Bạch của Minh Nguyệt tông muốn luận bàn với đệ tử Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Thần thì hắn lại không nghĩ đến.
Minh Nguyệt tông chắc là không đến mức ép người chứ?
Thiên Âm tông so với bọn họ chỉ là tông môn vùng biên, vậy thôi.
Nhưng hắn cũng không bận tâm, dù sao trong danh sách lên đài cũng không có hắn.
Đến lúc đó cứ ở dưới xem là được.
Lúc này, đột nhiên có người tới thăm Linh Dược viên.
Khi hắn đi ra xem xét thì lại là Phương Kim.
Sao hắn lại tới đây? Giang Hạo có chút bất ngờ."Làm phiền đạo hữu rồi." Phương Kim khách khí nói:"Tại hạ đến là muốn xem xung quanh chút, mong không làm phiền đạo hữu.""Sẽ không, tiền bối cần chúng ta làm gì cứ nói." Giang Hạo cúi đầu nói."Đạo hữu không cần phải vậy, theo bối phận giữa các tông môn thì chúng ta cũng không khác biệt mấy, vậy nên cứ gọi bạn là được.
Gọi tiền bối có chút làm tôi ái ngại." Phương Kim nói.
Giang Hạo cúi đầu không nói gì.
Trúc Cơ đối diện với Nguyên Thần, gọi bạn thì có chút phiền phức.
Lúc trước Thi Thần tông đã từng như vậy."Đạo hữu tên Giang Hạo?" Phương Kim đột nhiên hỏi."Đúng vậy." Giang Hạo gật đầu.
Phương Kim gật gù cũng không hỏi nhiều, mà là đi vào xem xét.
Chỉ đi dạo một vòng đơn giản, hắn liền rời đi.
Giang Hạo biết, Phương Kim ngầm tìm Sở Xuyên.
Không có gì ngoài ý muốn, hắn chắc là sẽ tìm ra.
Cũng may sớm cho Lâm Tri dùng bùa ẩn nấp khí tức.
Không đến mức bị nhìn ra gì.
Còn lại thì xem Sở Xuyên vậy.
