Giang Hạo nhìn người phụ nữ trước mặt, có chút không hiểu.
Xem ra mình không thể rời đi.
Bất quá trước đó tắm rửa cũng như thế, mình chỉ có thể trông coi.
Cũng không tính quá kinh ngạc.
Lúc này hắn dùng thuật pháp duy trì nhiệt độ nước tắm, chờ Hồng Vũ Diệp tỉnh lại liền có thể tắm.
Chỉ là cánh hoa bên trong có thể sẽ nở sớm.
Nếu như không tắm thì phí phạm một ngàn linh thạch, lần này thả là cánh hoa Ngân Nguyệt.
Một ngàn a, "Nói đến Hàn sư đệ đã Trúc Cơ viên mãn, hai năm này ta cũng nên thử tấn thăng."
Cách Hàn Minh trở về còn hơn một năm, cho nên hắn cũng không nóng nảy.
Hiện tại tấn thăng đối với mấy người trùng kích quá lớn, Hàn Minh trở về thì khác, chịu qua trùng kích của Hàn Minh, trùng kích đối với hắn sẽ giảm đi rất nhiều.
Mọi thứ trở nên hợp lý hơn, không chỉ những điều này, còn có Nguyện Huyết đạo hộ giá cho hắn.
Như vậy phần lớn người sẽ không quá quan tâm hắn.
Mà Kim Đan dù sao cũng là Kim Đan, chỉ cần còn có Linh Dược viên, cũng không ai đến quấy rối.
Tu vi thấp không dám tới, tu vi cao không cần thiết.
Hành vi của Luyện Đan sư trước kia sẽ tan biến, hành vi ở Bách Cốt lâm cũng sẽ tan biến.
Còn có phiền toái gì khác thì tạm thời không biết.
Nhưng dù là phiền toái gì, liên quan đến cảnh giới tám chín phần mười là Kim Đan và Nguyên Thần.
Đều nằm trong khả năng của hắn.
Xác định những điều này, hắn lấy sách ra đọc.
Là bí tịch vô danh.
Một lúc sau.
Giang Hạo nhìn ra ngoài, trời đã tối, ánh trăng sáng ngời, sao đầy trời, "Bóng đêm dường như tốt hơn trước."
Đặt sách xuống, hắn nhìn về phía Hồng Vũ Diệp đối diện.
Phát hiện nàng vẫn đang chống tay nghỉ ngơi.
Tay nàng không mỏi sao? Giang Hạo cảm thấy người bình thường chắc là chống một lúc sẽ gục xuống bàn.
Vậy mà lâu như vậy Hồng Vũ Diệp vẫn đang chống tay.
Cứ như giả ngủ.
Có lúc nhìn Hồng Vũ Diệp ngủ say, hắn còn có ý muốn dùng đồng tâm chưởng.
Nhưng ý nghĩ này đều bị hắn đè xuống.
Trong đầu sẽ có một sự may mắn, đó là nhiều nhất chỉ chịu công kích, chứ không mất mạng.
Ý nghĩ này quá đáng sợ, nhất định phải kìm chế.
Hắn không loại trừ khả năng này, biết đâu một phần vạn lại có những khả năng khác thì sao?
Trước mắt đây không phải tu chân giả bình thường, mà là người tu chân ở Minh Nguyệt tông cũng được cường giả đối đãi nghiêm túc.
Hắn một Luyện Thần, dò xét ý nghĩ của đối phương đơn giản tự tìm đường chết.
Nửa đêm.
Hắn thấy Minh Nguyệt tông có đạo ý trùng thiên, xem ra có cường giả đang giảng đạo thuyết pháp.
Chuyện này với không ít người là cơ duyên, hắn cũng muốn đến nghe một chút.
Đáng tiếc tạm thời không thể rời đi.
Trong Minh Nguyệt tông, Hạo Nguyệt chân nhân đang giảng đạo thuyết pháp.
Dù tu vi thế nào, ai cũng có thể có thu hoạch trong lần giảng đạo này.
Nhất là dưới hào quang Thiên Đạo Trúc Cơ, người nghe càng dễ dàng tiếp thu.
Mà người thì có người vui, kẻ buồn, Khổ Ngọ Thường nhìn Tiểu Li nằm gục ngủ bên cạnh, thở dài thườn thượt.
Hắn hiểu một chuyện, không phải do mình giảng quá nhàm chán, mà là Tiểu Đào căn bản không nghe.
May mà hắn từ bỏ sớm...
Sở Xuyên thì an tâm nghe, hắn cảm thấy mình có rất nhiều thu hoạch.
Bất quá, việc Tiểu Tiệp tấn thăng còn làm hắn kinh ngạc hơn.
Hô!
Đột nhiên một luồng khí tức từ trên cao hiện ra.
Là Sở Tiệp đang ở bên cạnh Hạo Nguyệt chân nhân, đã vào Trúc Cơ trung kỳ.
Điều này làm những người bên dưới cảm thấy không thể tin được.
Sở Xuyên cảm thấy mình tấn thăng vẫn còn chậm quá.
Trở về phải đi thỉnh giáo Thỏ gia.
Hỏi lại vấn sư huynh.
Hắn cần tìm một con đường thuộc về riêng mình, con đường này có lẽ rất khổ, có lẽ cực kỳ gian nan.
Nhưng hắn không thể lùi bước."Ta, đó là thịt của ta, con thỏ ngươi đừng giành." Giọng nói lảm nhảm của Tiểu Li truyền tới.
Trong chốc lát, sắc mặt mọi người Thiên Âm tông trầm xuống.
Khổ Ngọ Thường càng run lên nhè nhẹ.
Đồng môn thì còn đỡ, dù sao ra ngoài thì đại gia tộc mà nội loạn nhất định gặp nạn.
Nhưng xung quanh cường giả rất nhiều, nếu bị nghe thấy thì mặt mũi Thiên Âm tông để đâu?
Nhất là sau hội luận đạo còn rất lâu nữa.
- - - Sáng sớm.
Giang Hạo gài lại thư tịch.
Tìm hiểu cả đêm, xem như có chút tâm đắc, càng ngày càng lĩnh hội, sau này khó tiến bộ hơn.
Cần không ít thời gian mới có thể thu được đủ lợi ích, đến lúc đó sẽ quan sát được nhiều thứ hơn, kiểm soát lực lượng tốt hơn, cảm giác nhạy bén hơn.
Khi đó thế giới trong mắt hắn sẽ càng khác bình thường.
Cảm giác nguy hiểm cũng sẽ mạnh hơn.
Khả năng ẩn giấu tu vi cũng vậy.
Khi hắn ngẩng đầu muốn nhìn xem Hồng Diệp còn đang nghỉ ngơi không thì phát hiện người đối diện không biết từ lúc nào đã biến mất.
Ngay sau đó có tiếng nước chảy.
Vội nhìn lại, trước mắt là sau tấm bình phong có một bóng dáng đang dội nước rửa vai.
Vì là bên hông, bình phong không che hết tầm mắt, vai nàng lộ ra không sót cái gì.
Lúc này người đối diện dường như nhận ra ánh mắt, quay đầu nhìn sang.
Bốn mắt nhìn nhau.
Giang Hạo: "..."
Ầm!
Trong tích tắc.
Giang Hạo đang ngồi phía trước quay lưng về Hồng Vũ Diệp."Ngươi cẩn thận đấy?" Hồng Vũ Diệp hỏi.
Giang Hạo cảm thấy lưng có chút đau nhức, thở dài một tiếng nói:"Tiền bối hiểu lầm, vãn bối lo lắng có người chiếm thùng tắm của tiền bối."
Giang Hạo cũng không nghĩ rằng mình vì lĩnh hội quá tập trung, đến lúc Hồng Vũ Diệp đi tắm cũng không biết.
Nghĩ cũng phải, thực lực đối phương cao hơn mình quá nhiều, đừng nói là đang lĩnh hội, có lẽ hắn đang nhìn đối phương, thì đối phương lúc nào biến mất hắn cũng không hay biết.
Vừa nói chuyện, hắn cảm thấy Mật Ngữ thạch bản có rung động.
Là tin tức buổi tối tụ họp.
Nghĩ là "Tinh" muốn thanh toán thù lao.
Hắn cũng muốn đi tìm Xích Điền một chút.
Tiện thể xem xét quyết tâm của đối phương, để tối nay chuẩn bị.
Báo với Hồng Vũ Diệp hành động của mình, hắn liền rời đi ngay sau khi đối phương tắm xong.
Đương nhiên, trước khi đi phải pha trà xong.
Giữa trưa.
Giang Hạo đến một khách sạn.
Là phòng của Xích Điền.
Nơi ở của đối phương, Giang Hạo đã sớm biết, không phải sao mà để ý được?
Vừa bước vào, đã ngửi thấy mùi máu tươi.
Ngực Xích Điền có thêm một vết thương."Ngươi bị thương rồi?" Giang Hạo hỏi.
Nghe thấy tiếng động đột ngột, đối phương giật mình, còn định ra tay.
Xác định người tới, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì đối mặt với loại người này, hắn phản kháng cũng không tác dụng gì."Kẻ thù của ta có vẻ đã phát hiện ra điều gì, hắn muốn thuê người giết ta." Xích Điền nói.
Giang Hạo gật đầu, không nói thêm gì.
Trực tiếp mở xem xét.
【 Xích Điền: Đệ tử nội môn Huyết Ảnh tông, tu vi Kim Đan viên mãn, thành viên Vạn Vật Chung Yên, vì cha mẹ vợ con bị trưởng lão đồng môn tàn sát, mà gia nhập Vạn Vật Chung Yên, vốn báo thù vô vọng, nhưng ngươi cho hắn hy vọng, hắn muốn nắm lấy cơ hội này, sẵn sàng trả giá tất cả. 】 Giang Hạo nhìn thần thông phản hồi, rút ra kết luận có thể lợi dụng.
Còn lợi dụng được bao lâu thì không biết."Các ngươi muốn đi rồi sao?" Giang Hạo hỏi."Đúng, tông môn chúng ta không định tiếp tục ở lại, thứ gì cần đều đã lấy, mấy ngày nữa là phải rời khỏi đây." Xích Điền có vẻ yếu ớt nói.
Giang Hạo ném một tấm Trị Liệu phù sang, giúp hắn hóa giải một chút vết thương."Chuẩn bị kỹ càng để đến Vạn Vật Chung Yên chưa?"
Hỏi đột ngột khiến Xích Điền tinh thần phấn chấn, hắn kích động nói:"Đã chuẩn bị xong, xông pha khói lửa không từ.""Vậy thì chờ tin của ta." Giang Hạo nói xong liền lui ra."Vậy đến Vạn Vật Chung Yên rồi, ta phải liên lạc với ngươi thế nào?" Xích Điền hỏi."Chờ ta liên lạc với ngươi là đủ." Giang Hạo không hề dừng lại, biến mất trong tầm mắt của đối phương.
