Thiên Âm tông.
Sân nhỏ của Giang Hạo.
Hai bóng người ở vị trí đại sảnh xuất hiện.
Thời gian trôi qua hai tháng rưỡi, cuối cùng cũng trở về.
Giang Hạo nhìn xung quanh, kiến trúc cũng không có gì thay đổi, các chi tiết đồ vật cũng không hề có vấn đề, xem ra là không có ai đến đây."Tay của ta ngươi nắm không có cảm giác sao?" Giọng Hồng Vũ Diệp mang theo sự lạnh lùng.
Giang Hạo lúc này mới buông ra bàn tay mềm mại trắng nõn, cung kính nói:"Là do nhảy vọt không gian quá xa, giác quan cơ thể mất cân bằng."
Thật ra là do hắn không để ý tới mà thôi.
Hồng Vũ Diệp cười lạnh một tiếng, đi ra sân, hoa Thiên Hương tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ, lá cây nhẹ nhàng lay động.
Cây bàn đào cũng đã kết trái, không bao lâu nữa sẽ chín.
Xem xong những thứ này, thân ảnh của Hồng Vũ Diệp dần dần tan biến."Nếu ngươi muốn giết người, có thể thử dẫn người nhảy vọt khoảng cách xa." Sau khi thanh âm hạ xuống, Hồng Vũ Diệp hoàn toàn biến mất.
Như vậy, Giang Hạo liền hiểu rõ, về sau nhảy vọt khoảng cách phải cẩn thận một chút.
Ít nhất cần phải làm thí nghiệm trước mới được.
Khoảng cách ngắn có lẽ không sao, nhảy vọt một châu sẽ có vấn đề rất lớn.
Chẳng qua là..."Vòng vàng của ta đâu?"
Trước kia đồ vật mất thì thôi, Càn Khôn tử cũng không phải là pháp bảo dùng một lần.
Không có một cái, tổn thất quá lớn.
May là vẫn còn ba cái có thể dùng, không thể ít hơn nữa.
Khi ra ngoài Càn Khôn tử tác dụng rất lớn, ít hơn ba cái, tác dụng sẽ giảm đi nhiều.
Không nghĩ nhiều nữa, Giang Hạo hít sâu một hơi.
Không biết có phải ảo giác không, hắn cảm thấy linh khí dường như nồng đậm hơn một chút.
Có thể là thủ đoạn của Bạch Dạ.
Cần phải quan sát thêm chút.
- - - Nửa tháng sau.
Đầu tháng tám.
Tinh Nguyệt thành.
Thiên Âm tông cũng định trở về, ở đây lâu như vậy, nên lấy được gì đều đã lấy, bây giờ ở lại cũng không có ý nghĩa gì, chi bằng mau trở về, hấp thu hết thu hoạch.
Liễu Tinh Thần dẫn người đi dò đường trở về.
Thỏ Tử mang Tiểu Ly đi mua đồ.
Mà Sở Xuyên thì đi đến Minh Nguyệt tông.
Hắn hơi lo lắng bước đến một tòa lầu nhỏ."Nơi này là chỗ ở của Sở Hùng sư muội." Phương Kim dẫn người đến."Đa tạ tiền bối." Sở Xuyên cung kính nói.
Người này thực lực mạnh, khiến hắn không thể không gọi là tiền bối."Không cần khách khí như vậy, gọi sư huynh hoặc đạo hữu là được, ngươi thật sự không ở lại Minh Nguyệt tông sao?" Phương Kim hỏi."Không được." Sở Xuyên lắc đầu nói:"Ta phải có con đường riêng, không phải sống dưới sự bảo bọc của người khác.
Thỏ gia nói với ta, chỉ có tự mình bước đi trên con đường của mình, cảnh sắc phía trước mới đủ rực rỡ."
Còn một câu hắn không tiện nói, nguyên văn là, có lẽ người của Minh Nguyệt tông còn không biết, Thiên Địa Đại Yêu tương lai đang dẫn theo một tuyệt thế đại năng tương lai đến đây du ngoạn."Được rồi, vậy ngươi đi vào đi, Sở sư muội tạm thời không thể đi xa, chưởng giáo cũng không cho phép nàng gặp những người khác." Phương Kim giải thích:"Thiên Đạo Trúc Cơ tiền kỳ quá yếu ớt, mấy tháng nữa sẽ không sao."
Sở Xuyên gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Sau đó hắn cất bước đi vào.
Vừa vào, hắn đã bị cảnh đẹp xung quanh thu hút, theo bản năng nhớ tới cái ổ chuột nhỏ của mình, rồi cúi xuống nhìn chân.
Cảm thấy bước chân ở nơi này, có phải sẽ để lại vết bẩn không.
Dù sao hắn ở Thiên Âm tông, đều là tu luyện xong liền mệt nhoài.
Không chút để ý đến vệ sinh.
Chỉ khi thân thể không còn đau đớn, mới có thể bắt đầu quan tâm đến mấy thứ này.
Lần này tuy hắn đã đặc biệt rửa mặt sạch sẽ, nhưng vẫn cảm thấy như vậy.
Nơi này tựa như tiên cảnh, hoàn toàn không hợp với hắn.
Lúc này, Sở Tiệp mặc một bộ tiên váy màu lam nhạt bước ra, chỉ là một bộ tiên váy bình thường.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Sở Tiệp há hốc mồm, vẫn không thể nào gọi ra được xưng hô."Ngươi đã Trúc Cơ trung kỳ rồi?" Sở Xuyên lên tiếng trước."Ừm, sư phụ nói, ta về sau thăng cấp sẽ rất nhanh, nếu không cẩn thận sẽ bị mắc kẹt trong cảnh giới thăng cấp." Sở Tiệp nói."Sư huynh của ta cũng đã nhắc đến điều này, hắn nói nếu tâm cảnh không theo kịp cảnh giới sẽ xảy ra tai họa." Sở Xuyên lập tức nói.
Sở Tiệp gật đầu, tỏ ý tán thành."Ta phải trở về rồi." Sở Xuyên nói.
Nghe vậy, Sở Tiệp cụp mày, không lên tiếng.
Tựa hồ cả người đều có chút bối rối và mâu thuẫn.
Rất lâu sau nàng mới mở miệng: "Về sau ngươi có còn đến Minh Nguyệt tông không?""Đương nhiên." Sở Xuyên gật đầu.
Hắn muốn vượt qua tất cả mọi người, mà muốn vượt qua thì không thể thiếu những người ở Minh Nguyệt tông.
Tương lai chắc chắn sẽ đến đây."Khi nào trở về?" Sở Tiệp ngẩng đầu hỏi."Chắc đêm nay lên đường, ban ngày bọn họ muốn mua đồ." Sở Xuyên nói.
Tiểu sư tỷ thắng được rất nhiều linh thạch, đi đâu cũng mua đồ ăn.
Thậm chí thường xuyên ăn ở quán cơm của Minh Nguyệt tông khiến mọi người hết hồn.
Mấy đệ tử Luyện Khí, thấy tiểu sư tỷ đến quán cơm đều có cảm giác như có thiên tai.
Không phải là quán cơm không cung cấp được, mà là có cảm giác lo sợ không nhanh chân thì sẽ phải chờ suất tiếp theo.
Mặt sư phụ đều bị mất sạch."À phải rồi, cái này cho ngươi." Sở Tiệp lấy ra một cái túi trữ vật nhỏ nói.
Sở Xuyên không hiểu cầm lấy túi trữ vật:"Đây là cái gì?"
Vừa nói hắn vừa bắt đầu xem xét.
Vừa xem, tay hắn liền run lên, túi trữ vật cũng rung lên bay mất, mãi mới nắm chắc lại được."Cái này, cái này..." Sở Xuyên vội vàng nắm lấy túi trữ vật đặt vào tay Sở Tiệp nói:"Cái này ta không thể nhận.""Tại sao?" Sở Tiệp nghi ngờ hỏi.
Đây là tiền tiêu vặt nàng tích cóp được để lại một nửa để dùng, một nửa đem tặng."Quá, nhiều quá." Sở Xuyên nói.
Nhiều như vậy, hắn lo là mình chưa kịp về tông đã mất mạng."Chỉ hơn ba mươi hai vạn thôi mà..." Sở Tiệp lẩm bẩm."Hả?" Sở Xuyên không nghe rõ."Không, không có gì, hay là ít đi một chút thì được chứ?" Sở hỏi."Cho khoảng năm sáu trăm được không?" Sở Xuyên hỏi.
Đây là mức giới hạn mà hắn đã từng nhận, cho nên nếu cho nhiều thế cũng không phải là không được."Không được." Sở Tiệp lập tức lùi lại một bước từ chối nói.
Sở Xuyên: "? ? ?""Ta không có ý đó, ta... Sở Hùng nhất thời không biết giải thích thế nào."Ta hiểu mà." Sở Xuyên cười nói, thực ra hoàn toàn không hiểu.
Lại hàn huyên một hồi, Sở Xuyên thấy thời gian cũng gần đến, định rời đi.
Kỳ thực hắn muốn đi dạo lầu các một chút, nhìn xem Tiên cảnh là như thế nào.
Nhưng Sở Tiệp cứ ngẩn người, không biết đang suy nghĩ gì, cũng không tiện mở lời.
Mà đi lên đó hắn cũng rất áp lực, luôn có cảm giác sẽ giẫm bẩn sàn nhà.
Cho nên cũng cảm thấy thôi, không nhìn thì tốt hơn.
Sở Tiệp tiễn Sở Xuyên đến tận cửa."Ta đi về trước đây." Sở Xuyên vẫy tay tạm biệt.
Thấy đối phương xoay người, Sở Tiệp nhíu mày, vội nói: "Đợi một chút."
Sở Xuyên nghi hoặc quay đầu."Lần trước, ta, ta..." Sở Tiệp há miệng, mãi không thể nói đến chuyện cái trâm."Lần trước?" Sở Xuyên nghi hoặc, rất nhanh hắn có chút khẩn trương.
Chẳng lẽ chuyện trước đó mình mượn tên Thỏ gia bị phát hiện rồi?
Chuyện này thật khó xử.
Cũng may là không nhắc đến Thỏ gia, chứ hắn không mua nổi chiếc trâm cài tóc sáu trăm linh thạch đâu.
Hắn thấy Sở Tiệp trên đầu vẫn còn cài trâm, tò mò nói:"Ngươi đang mang đó à?"
Nghe vậy, Sở Tiệp sờ lên trâm cài, đầu gật gù như trống bỏi: "Ta rất thích, rất thích.""Vậy là tốt rồi." Sở Xuyên phảng phất như trút được gánh nặng, sau đó cười nói:"Ta về đây."
Cứ như vậy Sở Tiệp nhìn Sở Xuyên rời đi.
