【Oa Thú con thỏ: Có linh trí sơ khai, Trúc Cơ sơ kỳ. Ẩn giấu huyết mạch Oa Thú cấp độ sâu, mỗi ngày nuôi bằng một trăm linh thạch, sau bốn mươi chín ngày có khả năng tiến thêm một bước mở ra huyết mạch ẩn giấu. Mỗi ngày cho nó ăn linh thạch có thể tăng độ thiện cảm, hiện tại nó có cảm giác hoảng sợ đối với ngươi. 】 "Còn nữa?"
Nhìn kết quả kiểm tra, Giang Hạo kinh hô.
Hắn nhất thời rất tò mò, huyết mạch này có thể kích hoạt mấy lần.
Chẳng qua là lần này cần nuôi bằng một trăm linh thạch.
Về sau chắc sẽ càng nhiều, hai lần mới có thể cho ăn ra thu hoạch truyền thuyết màu vàng kim, hắn có chút không chịu nổi.
Mỗi ngày một trăm, bốn chín ngày là bốn ngàn chín linh thạch.
Việc này cần chế tác phù lục cấp bậc Kim Đan đi, có chút phiền phức.
Hơn nữa ổn định mỗi ngày một trăm cũng không dễ dàng.
Đứt quãng là lãng phí, cho nên chỉ có thể để đó một bên.
Chờ tích lũy đủ linh thạch, lại treo ngược con thỏ lên.
Hiện tại cứ để nó tự do đi lại.
Lúc này con thỏ vẫn còn trong sân nhỏ học tập đi, bị khai mở linh trí, nó nhanh quên mất đường đi của mình rồi."Đến." Giang Hạo khẽ nói.
Con thỏ quay đầu nhìn Giang Hạo một chút, sau đó run rẩy lạch bạch đi tới trước mặt hắn."Có thể hiểu ta nói gì phải không?" Giang Hạo hỏi.
Sau khi con thỏ gật đầu, hắn chỉ vào Thiên Hương đạo hoa nói:"Đóa hoa kia đừng chạm vào, các linh dược khác cũng không thể tùy tiện chạm vào, sau đó ngươi có thể tự do đi lại."
Con thỏ nhìn chằm chằm Thiên Hương đạo hoa rất lâu, sau đó gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ.
Hi vọng nó thật sự hiểu, Giang Hạo không tiếp tục nán lại mà đi tới Linh Dược viên.
Hai tháng này trôi qua rất bình tĩnh, trước kia cũng bình tĩnh như vậy, dù tích lũy tu vi chậm hơn.
Nhưng quý ở an toàn.
Hắn nghĩ đến kiểu ngày tháng bình yên như vậy, sau đó từ từ mạnh lên, không bị liên lụy quá lớn.
Nếu như Thiên Âm tông phát triển lớn mạnh, thân phận của mình sẽ nước lên thì thuyền lên.
Nếu như Thiên Âm tông bị diệt, mình cố gắng sau này, cũng có thể tìm cơ hội tẩy trắng.
Về phần hiện tại...
Mình đã bị các môn phái để mắt, tương lai muốn tẩy trắng sẽ khó khăn trùng trùng.
Chỉ có thể mưu cầu sống sót, nhanh chóng mạnh lên.
Không chỉ phải mạnh hơn những kẻ nằm vùng xung quanh, còn phải mạnh hơn cả nàng.
Như vậy chắc là an toàn.
Bất quá phải từng bước một, hiện tại cần kiếm linh thạch.
Linh Dược viên.
Giang Hạo nhận hóa đơn, phát hiện không ít là linh dược dùng để chữa thương."Nghe nói tông môn đang đánh nhau với Thiên Thanh sơn." Trình Sầu ở bên cạnh Giang Hạo giải thích."Động tác lớn lắm sao?" Giang Hạo hỏi.
Gần đây hắn đều không rời Đoạn Tình nhai, sư phụ hoặc sư huynh sư tỷ đồng môn đều không tới bảo hắn làm gì, nên không biết mấy chuyện này."Hình như rất lớn, tông môn chúng ta điều động rất nhiều người, bộ dạng như muốn đánh sập Thiên Thanh sơn vậy.
Người bên họ cũng rất nhiều, người luận đạo đều không mấy ai rời đi.
Cho nên mới cần số lượng lớn linh dược làm hậu thuẫn." Trình Sầu giải thích.
Giang Hạo cau mày, hắn biết chuyện ma sát với Thiên Thanh sơn.
Hàn Minh mấy tháng trước đã đi lịch luyện, hắn nghĩ lần này cũng chỉ là ma sát một thời gian.
Không ngờ lại trực tiếp đánh nhau.
Vì khoảng cách quá xa, hắn ở đây căn bản không phát hiện được.
Bất quá hắn cũng không hiểu tại sao mình không bị phái đi, chuyện này bất kỳ đệ tử nào cũng không thể chối từ.
Dù hắn không muốn đi, nhưng nếu có lệnh, hắn không thể không đi."Có phải vì Thiên Hương đạo hoa, hay vì tên ta vẫn còn treo ở chấp pháp phong?" Giang Hạo suy nghĩ.
Cảm thấy có lẽ vì tên vẫn còn treo ở chấp pháp phong.
Nếu hắn là nằm vùng, một khi ra ngoài, có thể sẽ để lộ thông tin cho đối phương.
Thà tiếp tục giam lỏng hắn trong tông môn."Đi chuẩn bị đi, nhanh lên." Giang Hạo đưa hóa đơn cho Trình Sầu."Được." Trình Sầu vội vàng nói.
Sau đó Giang Hạo lại hỏi thăm tình hình chiến đấu.
Trước mắt Thiên Âm tông vẫn đang chiếm ưu thế, tiền tuyến nói như vậy.
Trình Sầu do dự một chút còn hỏi hắn có muốn đi không.
Giang Hạo chỉ lắc đầu, không nói mình bị chấp pháp phong treo.
Trình Sầu còn nói rất nhiều người đều đi, muốn đi kiếm một ít đồ tốt, thậm chí có thể nhân cơ hội này tiến thêm một bước.
Vào nội môn hoặc chân truyền cũng không phải là không thể.
Về việc này, Giang Hạo không bình luận, mỗi người có ý nghĩ khác nhau.
Hắn thích an ổn hơn một chút.
Mấy ngày sau, Giang Hạo đều ở Linh Dược viên giúp đỡ, thỉnh thoảng rao bán chút Vạn Kiếm phù, Trấn Thần phù, Ngưng Thần phù.
Bảy ngày thời gian, kiếm được hơn ba trăm linh thạch.
Vượt xa trước đây, chắc là vì đánh nhau với Thiên Thanh sơn nên vậy.
Bán toàn phù lục công kích, còn rất nhiều người hỏi mua phù lục phòng ngự.
Tiếc là chỗ hắn không có.
Linh dược chữa thương cũng quá bình thường.
Nếu không thì có thể kiếm nhiều linh thạch hơn.
Mấy ngày này con thỏ cũng sẽ theo hắn vào Linh Dược viên, dưới sự cảnh cáo của Giang Hạo, nó không dám làm càn trong Linh Dược viên.
Chỉ là ở nhà một mình quá nhàm chán nên thường xuyên đến chơi.
Đi một hai lần, thấy nó cũng không có vấn đề gì nên Giang Hạo cũng bỏ qua.
Hôm nay, Giang Hạo như thường lệ đến Linh Dược viên thu bọt khí.
Chỉ là lần này hắn phát hiện Linh Dược viên có thêm một đám người xa lạ."Vì gần đây thiếu nhân lực, nên Tuyết Liên các phái người đến giúp đỡ." Trình Sầu giải thích.
Giang Hạo khẽ gật đầu, sau đó quan sát xung quanh.
Rất nhanh hắn phát hiện một điểm bất thường.
Giữa linh điền, có một nam tử tựa hồ đang chôn đồ vật gì.
Giang Hạo bước nhanh về phía trước, rút Bán Nguyệt đao ra, kề lên mu bàn tay người đàn ông này, lạnh giọng hỏi:"Ngươi đang làm gì?"
Trình Sầu thấy vậy lập tức lùi lại, con thỏ mới đến nháy mắt mấy cái, không hiểu chuyện gì.
Những người khác cũng bắt đầu lùi về.
Giang Hạo là đệ tử nội môn, ai cũng biết, nhưng ai cũng rõ hắn là người thế nào.
Từ trước tới giờ sẽ không cố ý gây khó dễ cho người khác.
Hiện tại đột nhiên rút đao, chắc chắn có vấn đề.
